Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Đang tải...

Thứ Bảy, ngày 15 tháng 9 năm 2012

Bài hát tặng bạn ngày chủ nhật (4): Tổ quốc yêu thương

Nhạc sĩ Hồ Bắc viết Tổ quốc yêu thương năm 1976, chỉ sau khi nước nhà thống nhất hơn nửa năm. Lời ca dường như nói lên thật cụ thể cảm xúc của hàng triệu con người trong không khí hòa bình, còn chiến tranh đã lui vào dĩ vãng. Tôi có người bạn đồng môn, anh Phạm Văn Bích, một tay học văn khét tiếng của trường chuyên Lê Hồng Phong (Nam Hà), học ngoại ngữ cực giỏi, ra trường về Viện Xã hội học. Y nghe bài hát này qua sóng âm đài Tiếng nói Việt Nam hồi nào chả biết, chỉ thấy mỗi lần tôi cùng y và anh Huy Cờ cơm chiều xong, giắt chiếc bát tráng men vào đôi đũa cắm sau lưng, tản bộ vào trường dân tộc trung ương chơi, y cứ lẩm bẩm "bao buồn thương trôi qua, ta say mê trong niềm tin yêu. Bao mẹ bao em ta rạng rỡ lên như ngàn đóa hoa..." thì tôi biết rằng y đang xúc động lắm. Mà chả vui sao được, cái năm 76 ấy, năm hòa bình trọn vẹn đầu tiên ấy, với biết bao ước vọng. Chúng tôi cũng ra trường vào cuối năm hòa bình đó, chia tay nhau đi các ngả, lâu lâu mới có dịp gặp nhau. Thoáng đấy đã mấy chục năm rồi, chả biết Bích có còn nhớ bài hát ngày xưa.

Các bạn nghe đi, nhạc Hồ Bắc, giọng Kiều Hưng, piano Hoàng Mãnh và dàn nhạc đài Tiếng nói Việt Nam chắc giúp bạn có ngày chủ nhật vui vẻ, êm đềm.

Xin cám ơn nhà sưu tầm Zanhanoi.

15.9.2012
Nguyễn Thông
video




1.
Ta đi trên đường mùa xuân
Đường vang muôn tiếng hát thân thương
Trong ánh mắt nụ cười rạng rỡ
Ba mươi năm mới có một ngày
Quê hương ơi biết mấy tự hào
Về đây Nam-Bắc cầm tay ca hát trên con đường vui
Trời quê hương rộng cánh chim bay
Không còn bóng mây thù che lối
Nghe sóng biển rì rào cả hát
Như mạch máu dâng trào rộn trái tim ta
Bao buồn thương trôi qua
Ta say mê trong niềm tin yêu
Bao mẹ bao em ta rạng rỡ lên như ngàn đóa hoa
Những ánh mắt chan hòa yêu thương
Bao lâu mơ ước sum vầy thỏa lòng trông đợi
Những lứa đôi ước hẹn,
tuy xa cách nhưng lòng thầm nhắc nhau ngày toàn thắng
Tổ quốc ơi có bao giờ đẹp như hôm nay
Ta đang sống trong ngày chói lọi của Tổ quốc yêu thương
Tổ quốc Việt Nam anh hùng!

2.
Non sông nay lại về ta
Dòng sông xanh núi biếc reo ca
Bao đất mới sinh sôi mùa lúa
Quê hương ơi nối những nhịp cầu
Ta chung xây đất nước đẹp giàu
Về đây Nam-Bắc kề vai tiến bước trên con đường vui
Biển quê hương lộng gió ngàn khơi
Có giọng hát trên thuyền kéo lưới
Trên đất này một màu xanh mới
Đây màu xanh hy vọng, màu xanh tương lai
Trong ngày vui hôm nay ghi công ơn bác Hồ kính yêu
Trên đường vui hôm nay
Thêm mến yêu anh giải phóng quân
Những chiếc mũ tai bèo thân thương
Anh qua bao núi bao rừng muôn vàn gian khổ
Máu các anh đã đổ
cho sông núi càng rực rỡ trong ngày toàn thắng
Tổ quốc ơi có bao giờ đẹp như hôm nay
Ta đang sống những ngày chói lọi của Tổ quốc yêu thương
Tổ quốc Việt Nam ngàn đời nở hoa

2 nhận xét:

  1. Thơ Đỗ Trung Quân

    TẠ LỖI TRƯỜNG SƠN
    1.

    Một ngàn chín trăm bảy mươi lăm

    Các anh từ Bắc vào Nam

    Cuộc trường chinh 30 năm dằng dặc

    Các anh đến

    Và nhìn Sài Gòn như thủ đô của rác

    Của xì ke, gái điếm, cao bồi

    Của tình dục,ăn chơi

    “Hiện sinh – buồn nôn – phi lý!!!”

    Các anh bảo con trai Sài Gòn không lưu manh cũng lính ngụy

    Con gái Sài Gòn không tiểu thư khuê các, cũng đĩ điếm giang hồ

    Các anh bảo Sai Gòn là trang sách “hư vô”

    Văn hóa lai căng không cội nguồn dân tộc

    Ngòi bút các anh thay súng

    Bắn điên cuồng vào tủ lạnh, ti vi

    Vào những đồ tiêu dùng mang nhãn Hoa Kỳ

    Các anh hằn học với mọi tiện nghi tư bản

    Các anh bảo tuổi trẻ Sài Gòn là “thú hoang” nổi loạn

    Là thiêu thân ủy mị, yếu hèn

    Các anh hùa nhau lập tòa án bằng văn chương

    Mang tuổi trẻ Sài Gòn ra trước vành móng ngựa!!!

    2.

    Tội nghiệp Sài Gòn quá thể

    Tội nghiệp chiếc cầu Công Lý

    Có anh thợ điện ra đi không về

    Tội nghiệp những “bà mẹ Bàn Cờ” của những ngày chống Mỹ

    Lửa khói vỉa hè nám cả những hàng me

    Tội nghiệp những người Sài Gòn đi xa

    Đi từ tuổi hai mươi

    Nhận hoang đảo tù đày để nói về lòng ái quốc

    Có ai hỏi những hàng dương xanh

    Xem đã bao nhiêu người Sài Gòn hóa thân vào sóng nước

    Tội nghiệp những đêm Sài Gòn đốt đuốc

    Những “người cha bến tàu” xuống đường với bao tử trống không

    Tội nghiệp những ông cha rời khỏi nhà dòng

    Áo chùng đen đẫm máu

    Tội nghiệp những chiến trường văn chương, thi ca, sách báo

    Những vị giáo sư trên bục giảng đường

    Ưu tư nhìn học trò mình nhiễm độc

    Sài Gòn của tôi – của chúng ta.

    Có tiếng cười

    Và tiếng khóc.

    3.

    Bảy năm qua đi với nhiều buồn vui đau xót

    Một góc phù hoa ngày cũ qua rồi

    Những con điếm xưa có kẻ đã trở lại làm người giã từ ghế đá công viên để sống đời lương thiện

    Những gã du đãng giang hồ cũng khoác áo thanh niên xung phong lên rừng xuống biển

    Tìm lại hồn nhiên cho cuộc sống của mình

    Cuộc đổi thay nào cũng nhiều mất mát, hi sinh…

    4.

    Và khi ấy

    Thì chính “các anh”

    Những người nhân danh Hà Nội

    Các anh đang ngồi giữa Sài Gòn bắt đầu chửi bới

    Chửi đã đời

    Chửi hả hê

    Chửi vào tên những làng quê ghi trong lí lịch của chính mình

    Các anh những người nhân danh Hà Nội sợ đến tái xanh

    Khi có ai nói bây giờ về lại Bắc!!!

    Tội nghiệp những bà mẹ già miền Bắc

    Những bà mẹ mấy mươi năm còng lưng trên đê chống lụt

    Những bà mẹ làm ra hạt lúa

    Những năm thất mùa phải chống gậy ăn xin

    Những bà mẹ tự nhận phần mình tối tăm

    Để những đứa con lớn lên có cái nhìn và trái tim trong sạch

    Bây giờ

    Những đứa con đang tự nhận mình “trong sạch”

    Đang nói về quê mẹ của mình như kẻ ngoại nhân

    Các anh

    Đang ngồi giữa Sài Gòn nhịp chân

    Đã bờm xờm râu tóc, cũng quần jean xắn gấu

    Cũng phanh ngực áo,cũng xỏ dép sa bô

    Các anh cũng chạy bấn người đi lùng kiếm tủ lạnh ti vi, casette, radio…

    Bia ôm và gái

    Các anh ngông nghênh tuyên ngôn ”khôn và dại”

    Các anh bắt đầu triết lý “sống ở đời”

    Các anh cũng chạy đứt hơi

    Rượt bắt và trùm kín đầu những rác rưởi Sài Gòn thời quá khứ

    Sài Gòn 1982 lẽ nào…

    Lại bắt đầu ghẻ lở?

    5.

    Tội nghiệp em

    Tội nghiệp anh

    Tội nghiệp chúng ta những người thành phố

    Những ai ngổn ngang quá khứ của mình

    Những ai đang cố tẩy rửa “lí lịch đen”

    Để tìm chỗ định cư tâm hồn bằng mồ hôi chân thật

    6.

    Xin ngả nón chào các ngài

    “Quan toà trong sạch”

    Xin các ngài cứ bình thản ăn chơi

    Bình thản đổi thay lốt cũ

    Hãy để yên cho hàng me Sài Gòn

    Hồn nhiên xanh muôn thưở

    Để yên cho xương rồng, gai góc

    Chân thật nở hoa.

    Này đây!

    Xin đổi chỗ không kì kèo cho các ngài cái quá khứ ngày xưa

    Nơi một góc (chỉ một góc thôi)

    Sài Gòn bầy hầy, ghẻ lở

    Bây giờ…

    Tin chắc rằng trong các ngài đã vô số kẻ tin vào ”thượng đế”

    Khi sống hả hê giữa một thiên đường

    Ai bây giờ

    Sẽ

    Tạ lỗi

    Với Trường Sơn?

    Trả lờiXóa
  2. Em cũng mê bài này từ hồi nhỏ. Bài này bây giờ vẫn hay và còn hay ở chỗ không có từ đảng nào!

    Trả lờiXóa