Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Chủ Nhật, 11 tháng 8, 2013

Thông báo đóng blog

Xin chân thành cám ơn bạn bè lâu nay đã ghé trang nhà chia sẻ những suy nghĩ, tình cảm với chủ trang. Thịnh tình ấy, nhà cháu không bao giờ quên.
Do dạo này sức khỏe càng ngày càng kém, công việc thì nhiều và bận rộn, nhà cháu không đủ thời gian để chăm sóc, quan tâm, viết bài cho blog nên đành phải thông báo một cách buồn bã rằng nhà cháu xin tạm đóng dài hạn nhật ký cá nhân này, kể từ bây giờ, lúc 11h57' ngày 11.8.2013, chừng nào sức khỏe và công việc cho phép, nhà cháu xin tái ngộ.
Rất mong được sự thông cảm của bạn bè.
Chúc mọi người cuộc sống an lành, hạnh phúc.

Ngày lập thu năm Quý Tỵ, tức 11.8.2013
Nguyễn Thông


Một kỷ niệm với Trần Độ

TRẦN ĐĨNH
Khánh Trâm, con dâu út Trần Độ đưa Kiến Giang và tôi đến thăm Trần Độ. Phòng cấp cứu A1-2-3 bệnh viện Hữu nghị.

Bước vào phòng, tôi chột dạ liền. Ngỡ lầm buồng. Người nằm đó là Trần Độ ? Chăn vải trắng che đến ngang ức, chừa ra hai vùng vai ngực nổi ụ lên căng bóng, thoáng ánh đồng đen (như tượng Quan Thánh Trấn Quốc, tôi nghĩ), một miếng ni lông lồng phồng nhàu nát một màu xanh hoa lý vô lý– cái màu tự nhiên nom trai lơ -- che lấy cổ và lòng thòng từ dưới đó những ống nhựa trắng bò ra móc lên mũi lên miệng pho tượng như đang dẫn tải một cái gì vô vị. Đặc biệt khuôn mặt! Trẻ đi đến hai chục tuổi, tròn căng, nung núc bứ lên vẻ phè phỡn, phô phang. Thì ngay sau đó tôi sững sờ: Trần Độ phù đến thế kia ư? Hàm răng giả như quá trắng, hơi kênh ra một cái cười mỉm hợm hĩnh khoe “này, xem ta đây trắng không?” Biến dạng hết! Một cái đau lẫn sợ nhói lên ở tôi: phù thủy, pháp thuật đang hành Trần Độ!

 

Thứ Bảy, 10 tháng 8, 2013

Không mấy ai làm được như chị Nguyệt

BÁ TÂN 
   Báo chí cũng như dư luận xã hội đang sục sôi bởi cái vụ nhân bản xét nghiệm của bệnh viện Hoài Đức (Hà Nội). Ngành y trở nên đại họa sau khi có thêm cái vụ kinh hoàng này.

   Hoài Đức trước đây thuộc tỉnh Hà Tây. Kể từ năm 2008, địa phương  này vô cùng vinh dự được ở chung một nhà với Hà Nội ngàn năm Thăng Long. Đóng góp gì cho Hà Nội thì chưa biết, chỉ riêng cái vụ việc động trời ấy, huyện Hoài Đức đã góp phần làm cho thủ đô thêm nổi tiếng.

   Dư luận tạo nên sức ép không cưỡng lại được, Hà Nội buộc phải tổ chức nhiều cuộc họp, ý kiến được phát ra từ nhiều kênh, kể cả người đứng đầu thủ đô cũng lên tiếng.

   Giám đốc, phó giám đốc và một số người có liên quan tại bệnh viện Hoài Đức không thể không bị kỷ luật. Không những bị cách chức, có người còn trở thành bị can sau khi cơ quan điều tra tiến hành khởi tố vụ án.

   Bóng đen đã được lôi ra ánh sáng. Những kẻ cố ý làm bậy đã hết nơi ẩn nấp.

Thứ Năm, 8 tháng 8, 2013

Cả vú lấp miệng... dư luận

Sau khi báo Tuổi trẻ ngày 4.8 đăng bài viết vạch rõ những vi phạm pháp luật của ông Đinh Đức Lập – Tổng biên tập báo Đại Đoàn Kết trong việc trả thù ba nhà báo đã dám tố cáo ông và Ban biên tập thì ngay lập tức, ngày 5.8 ông Lập đã dùng tờ báo giàu truyền thống 71 năm từ thời vẻ vang mang danh Cứu Quốc ra để đăng bài viết (http://daidoanket.vn/index.aspx?Menu=1366&Chitiet=67715&Style=1)để trả thù, vu vạ những nhà báo dám tố cáo mình. Đó là một bài viết mang tính chất áp đặt, chụp mũ những nhà báo đã có đơn thư tố cáo ông Lập suốt hơn một năm qua chưa được giải quyết đúng đắn theo quy định của pháp luật, đúng với tính chất sai phạm của ông Đinh Đức Lập nhưng lại vừa bị ông này ra quyết định buộc thôi việc. Quyết định buộc thôi việc của ông Đinh Đức Lập áp đặt trái pháp luật cho ba nhà báo đấu tranh với các sai trái, vi phạm pháp luật, vi phạm quy định của Đảng của ông Đinh Đức Lập đã và đang bị các cơ quan chức năng phản đối.

Hiếm có

Chị em sinh 3 cùng đậu ĐH Y Dược TP.HCM

Tin ba chị em sinh 3 đậu ĐH Y Dược đã được mọi người truyền tai nhau khá nhanh làm xôn xao khắp huyện Định Quán, tỉnh Đồng Nai, trong mấy ngày qua.

Lần đầu tiên có một trường hợp hy hữu nhất từ trước đến nay, đó là cả 3 chị em sinh ba cùng lúc đậu vào Trường ĐH Y Dược TP.HCM với số điểm khá cao. Cả ba chị em Nguyễn Đan Thanh, Nguyễn Bảo Thanh và Nguyễn Châu Thanh (sinh ngày 25.12.1995) đều vui mừng vì cùng đạt được thành tích khá ấn tượng.
Ba chị em sinh 3 Châu Thanh - Đan Thanh - Bảo Thanh (từ trái sang) - d
Ba chị em sinh 3 Châu Thanh - Đan Thanh - Bảo Thanh (từ trái sang) - Ảnh: Trần Cao Phúc 
Chị Trịnh Thu Ba là mẹ của ba cô bé, cho biết: “Cả ba con cùng nộp đơn thi khối B vào Trường ĐH Y Dược TP.HCM, Châu Thanh có số điểm là 27, Đan Thanh và Bảo Thanh cùng được 27,5 điểm (chưa cộng 1,5 điểm khu vực). Ngoài ra, Châu Thanh, Bảo Thanh còn đậu vào Trường ĐH Kinh tế TP.HCM, riêng Đan Thanh thì đậu vào Trường ĐH Ngoại thương cơ sở TP.HCM”.

Tạo thêm khoảng cách giàu nghèo

BÁ TÂN 
Rút ngắn khoảng cách giàu nghèo. Đó là điệp khúc thường nghe tại nhiều diễn đàn cũng như trong các báo cáo thành tích từ trung ương đến địa phương. Dân chúng, nhất là những người nghèo, luôn khát khao nhìn thấy khoảng cách giàu nghèo được rút ngắn. Nhưng Hà Nội đang làm ngược lại, chủ động tạo ra khoảng cách giàu nghèo ở mức khủng khiếp.

Sau khi có nghị quyết của HĐND thành phố, Hà Nội đang triển khai xây dựng 18 trường công lập chất lượng cao. Ngay trong năm học 2013-2014, số trường này thực hiện thu học phí các lớp mầm non và tiểu học mỗi tháng 2,9 triệu đồng, các lớp thuộc cấp THCS và THPT thu học phí 3 triệu đồng/tháng. Theo kế hoạch đã được phê duyệt, bước sang năm học 2014-2015, hai mức học phí nói trên tiếp tục được nâng lên 3,2 triệu đồng và 3,4 triệu đồng/ tháng.

Đừng làm xấu ngành y

Liên tiếp nhiều vụ việc tai tiếng xảy ra trong lĩnh vực y tế thời gian qua khiến người ta chột dạ chả nhẽ vận hạn cứ đeo đẳng mãi vào cái ngành được coi là đạo đức bậc nhất trong các ngành. Dù có phân trần biện giải thế nào đi chăng nữa thì vẫn phải thẳng thắn đặt ra nguyên nhân chủ quan, đó là trách nhiệm của con người trong ngành y, từ cấp lãnh đạo đến những người mang danh “lương y-từ mẫu”.

Không nhắc lại những vụ việc cũ (dù vẫn còn gây nhiều bức xúc trong dư luận), chỉ riêng vụ “nhân bản kết quả xét nghiệm tại Bệnh viện đa khoa Hoài Đức, Hà Nội” đã như giọt nước tràn ly. Dân chúng không còn thắc mắc đơn thuần kiểu “tại sao lại có thể như thế?” mà đã thực sự phẫn nộ, bất bình. Hành nghề y, tức lãnh trách nhiệm trị bệnh cứu người, coi mạng sống của con người là trọng, chứ đâu lại rẻ rúng con người đến thế. Lấy cái kết quả xét nghiệm máu của một cá nhân đem áp dụng cho hàng chục người, thử hỏi lương tâm “từ mẫu” họ đã ném chốn nào. Đây không phải là sai phạm đơn thuần về mặt chuyên môn mà là sự xuống đáy tận cùng về y đức. Ai cũng biết kết quả xét nghiệm cực kỳ quan trọng bởi căn cứ vào đó bác sĩ sẽ chẩn đoán bệnh chính xác, phát hiện bệnh kịp thời, nhất là với những người mang bệnh nan y, phức tạp. Cán bộ, nhân viên y tế xét nghiệm Bệnh viện đa khoa Hoài Đức thừa biết điều đó bởi trước khi hành nghề họ đã được đào tạo chuyên sâu, họ đã tuyên thệ lời thề Hippocrates, họ đã thấm nhuần lời dạy của Bác Hồ “thầy thuốc như mẹ hiền”. Nhưng họ đã làm ngược lại tất cả, rẻ rúng tất cả. Đến mạng người mà họ còn coi thường, rẻ rúng được thì còn có gì để họ tôn thờ, coi trọng. Nói trắng ra, hành vi ấy phải xem như tội ác, phải bị lên án kịch liệt, thậm chí trừng trị.

Thứ Tư, 7 tháng 8, 2013

Học cụ Nguyễn và thày tôi

Cụ Nguyễn, ấy là cụ Nguyễn Tuân, nhà văn nổi tiếng của xứ ta. Người đời, thời cụ còn sống cũng như sau này hay nhắc đến cụ với câu nói, tương truyền "tôi sống được đến hôm nay là nhờ biết sợ". Tôi thì tôi lại đồ rằng cụ Nguyễn không bao giờ phát ngôn thế, hoặc nếu có thì cũng chỉ là lúc hài hước vui vẻ mà đùa vậy thôi. Bởi con người, khí chất cụ Nguyễn mà thế hệ tôi biết và đọc qua tác phẩm cụ khác cơ.

Cụ Nguyễn Tuân cùng tuổi với cụ thân sinh tôi, quê tôi gọi là thày, cùng năm Canh Tuất 1910. Cụ Nguyễn nhà văn ngồi chiếu trên trong làng văn nghệ, còn thày tôi chỉ nông dân chân quê đồng ruộng. Thày tôi cùng năm sinh nhưng chịu cảnh lạc thời bởi học nho vào lúc đã tàn mà tây học thì lại chưa đến nơi đến chốn. Thông thạo cả chữ nho chữ Pháp nhưng hầu như suốt đời làm ruộng. Có chút kiến thức sống nơi quê kệch nên cũng khác người, mà đặc biệt nhất là không cam chịu, cúi đầu, không chấp nhận lề thói tầm thường, cái ngang tai trái mắt. Thời Pháp cai trị cũng thế mà thời ta "làm chủ tập thể" cũng thế. Không ít lần thày tôi thảo đơn bỏ vào phong bì dán cẩn thận bên ngoài đề "Kính gửi thủ tướng Phạm Văn Đồng" nội dung tố cáo bọn quan tham cấp xã cấp huyện, đưa cho anh em tôi đem lên bưu điện huyện Kiến Thụy gửi. Chả biết họ có chuyển cho thủ tướng hay không, có giải quyết vụ nào không nhưng thày tôi vẫn nhất mực giữ lòng tin, nguyên tắc bất di bất dịch rằng sống ở trên đời phải đấu tranh với cái xấu cái ác, cái phủ nhận giá trị con người. Vì vậy, dư luận gọi thày tôi là ngang, là gàn. Nhưng người làng quê tôi mỗi lần nhắc đến sự ngang sự gàn ấy bao giờ cũng gửi vào đó niềm kính trọng đối với một nhân cách ngay thẳng. Mấy anh chị em tôi người nào cũng chịu ảnh hưởng sâu nặng của nhân cách này. Mà hình như cũng chả phải chỉ có ở trong gia đình tôi mà phổ biến trong cả dòng họ. Những người anh con các bác tôi hầu như ai cũng thế, sau này các cháu cũng thế, mặc dù có đứa làm đến chót cấp tá, hiệu trưởng hiệu phó các trường... Họ nhà tôi bị coi là gàn nhất làng Trà Phương, xã Thụy Hương, huyện Kiến Thụy, Hải Phòng.

Thứ Ba, 6 tháng 8, 2013

Đưa tiễn người thanh niên nhường áo phao cứu người

NGỌC MINH

Sáng 6.8, người dân xã Thạch Long, H.Thạch Thành (Thanh Hóa) và bạn bè đã tập trung về gia đình ông Trần Hữu Trọng (thôn 4, xã Thạch Long) để tiễn đưa anh Trần Hữu Hiệp, người đã cứu nhiều người, và nhường áo phao cho người khác trong vụ lật ca nô thảm khốc ở biển Cần Giờ, TP.HCM về nơi an nghỉ cuối cùng.

Ban thường vụ Huyện đoàn H.Thạch Thành cùng đông đảo đoàn viên, thanh niên trên địa bàn cũng đã tới đưa tiễn người thanh niên dũng cảm. Ai cũng khâm phục khi được nghe kể về hành động nghĩa hiệp của anh Hiệp khi đã nhường cơ hội sống của mình cho người khác, trong hoàn cảnh sinh tử giữa biển dữ.

Chị Lê Thị Nhung, Bí thư xã đoàn Thạch Long cho biết anh Hiệp là con út trong gia đình có 3 anh em trai. Tốt nghiệp THPT, anh Hiệp theo học công nhân kỹ thuật rồi vào miền Nam làm việc. “Trong hoàn cảnh hết sức ngặt nghèo ấy, Hiệp đã làm được một điều mà chắc chắn nhiều người không làm nổi, đó là tự nhường đi cơ hội sống sót của mình cho người khác. Đó là sự hy sinh rất đáng kính phục. Chúng tôi tự hào vì hành động nghĩa hiệp của anh Hiệp”, chị Nhung chia sẻ.

Theo Tỉnh đoàn Thanh Hóa, cơ quan này đã nhận được thông tin anh Trần Hữu Hiệp dũng cảm dìu, cứu nhiều người trong vụ lật ca nô kinh hoàng ở vùng biển Cần Giờ (TP.HCM). Bản thân anh, sau khi dìu nhiều người bám vào dây neo chiếc ca nô bị chìm, đã chủ động nhường chiếc áo phao của mình cho một phụ nữ. "Tỉnh đoàn Thanh Hóa sẽ tuyên truyền tấm gương của anh Hiệp để các bạn đoàn viên, thanh niên trong tỉnh học tập", anh Phạm Trọng Dũng, Phó bí thư Tỉnh đoàn Thanh Hóa nói.

(theo báo Thanh Niên ngày 6.8.2013)

Đành phải vậy

Trước hết, xin được tỏ lòng cảm ơn bạn đọc đã quan tâm, ghé thăm và cho ý kiến trên nhật ký điện tử cá nhân (blog) này. Chúc các bạn cuộc sống dễ chịu, nhiều niềm vui.

Quan điểm xuyên suốt của chủ trang là "đá để xây chứ không để ném", tuy nhiên thời gian qua có một vài vị, nhất là người có tên Nguyễn Hữu Viện (Triệu Lương Dân, Tỷ Lương Dân) vì lý do này khác đã đưa lên những comment không thích hợp, thậm chí hằn học chửi bới, dẫn đến gây khó, rất khó cho chủ nhà. Vì công việc hằng ngày, nhà cháu không thể thường xuyên kiểm soát các ý kiến, xóa đi những ý kiến như vậy. Các nhà chức việc, cơ quan quản lý nhà nước không chấp nhận tình trạng trên và đã thông báo cho chủ trang. Điều đó là hoàn toàn hợp lý bởi chính chủ trang cũng không bao giờ chấp nhận những ý kiến chống chế độ, vu cáo nhà cầm quyền, nói xấu cụ Hồ, ngôn ngữ thái độ thiếu văn hóa...

Để khắc phục tình trạng trên, chủ trang thông báo kể từ nay áp dụng chế độ kiểm duyệt mọi comment, chịu trách nhiệm về những ý kiến được đăng lên. Dẫu sao đây cũng là "nhật ký cá nhân", mong mọi người thông cảm.

Xin chân thành cảm ơn quý vị.

6.8.2013
Nguyễn Thông

Chủ Nhật, 4 tháng 8, 2013

Tiền dân đóng thuế ấy mà, cứ thoải mái

Muốn tồn tại được thì phải có tiền. Ai cũng cần tiền. Nhà nước cũng cần tiền. Tiền do người dân và doanh nghiệp đóng thuế cho nhà nước được gọi là tiền thuế. Khi nhà nước quản nó trong kế hoạch chi tiêu quốc gia thì gọi là ngân sách. Tiền ấy là mồ hôi, nước mắt của dân, phung phí thì phải tội.

Ấy thế mà có những vị coi nó như tiền chùa. Có thì cứ xài, thoải mái. Hết lại thu, dân nó đóng thuế ấy mà. Trách nhiệm của nó là nộp, nộp, nộp... Trách nhiệm của cán bộ chúng mình là xài, xài, xài. Không biết xài thì phải tạo cách xài. Thế mới tay chơi, mới đẳng cấp.

Thì đấy thây, cụ không đọc báo à. Chuyện gì? Chán cụ quá. Báo chí nó bảo các quan nhà ta dạo ni chơi, à quên, làm việc phục vụ nhân dân, sang lắm. Ngày xưa làm cán bộ như ông A ông B nhé, cái bút bi cũng phải tự mua, phân phối cho chiếc xe đạp Thống Nhất, Cửu Long bỏ tiền túi ra mà lấy về, cấm xớ rớ vào ngân sách nhé. Anh nào dấm dúi thụt két bị bắt quả tang chịu kiểm điểm nghiêm khắc chứ đùa à. Cấp nào cũng vậy, xã, huyện, tỉnh, thậm chí cả trung ương cũng cứ chí công vô tư. Ôi dào, cụ cứ rườm rà ôn nghèo kể khổ mãi. Bây giờ họ không thế đâu. Có tiền, thằng nào chả ăn chơi.

Báo Tuổi Trẻ lên tiếng về vụ người chống tham nhũng ở báo Đại Đoàn Kết bị trù dập, buộc thôi việc

Ba nhà báo của báo Đại Đoàn Kết (cơ quan trung ương của Mặt trận Tổ quốc VN) bị buộc thôi việc sau khi đã tố cáo những sai phạm của ban biên tập.

Công đoàn cơ sở Ban công tác phía Nam (Công đoàn cơ quan trung ương MTTQ VN) đã kết luận việc “kỷ luật” nhà báo như trên là có nhiều sai phạm.

Từ ngày 7-5-2012, ba nhà báo Nguyễn Mạnh Thắng, Đặng Thị Kim Ngân và Bùi Hữu Phước (tức Hữu Nguyên) gửi đơn tới Ủy ban trung ương MTTQ VN tố cáo ông Đinh Đức Lập, tổng biên tập (TBT), và một số thành viên trong ban biên tập của báo Đại Đoàn Kết. Nội dung tố cáo gồm: bán tài sản công, tự ý bán trụ sở văn phòng báo tại Đà Nẵng cho công ty tư nhân, sai phạm trong công tác tổ chức cán bộ, vi phạm nguyên tắc Đảng...

Hơn 1 năm chưa nhận được trả lời
Ông Mạnh Thắng cho biết từ khi gửi đơn tố cáo đến nay đã hơn một năm nhưng chưa nhận được bất cứ trả lời nào từ phía MTTQ. Trong khi đó ngày 20-7-2012, ông bị TBT Đinh Đức Lập ra quyết định điều chuyển từ vị trí phó trưởng ban văn hóa - văn nghệ sang phó trưởng ban kỹ thuật quản trị mạng. Do công việc mới không phù hợp chuyên môn nên ông Thắng làm đơn khiếu nại. Ba ngày sau, ông Thắng bị cắt toàn bộ lương và các chế độ khác. Tiếp tục khiếu nại nhưng không được trả lời thỏa đáng, ông Thắng nộp đơn khởi kiện ra TAND quận Hoàn Kiếm và đã được tòa thụ lý.

Nhà báo Hữu Nguyên (trái) trong một chuyến công tác tại quần đảo Trường Sa. Ảnh: B.N

Một cuốn "sách giáo khoa" về chủ quyền biển đảo

Có thể nói mà không sợ quá lời rằng trong cuộc đấu tranh bảo vệ chủ quyền đất nước trên mặt trận học thuật - nghiên cứu, tiến sĩ sử học Hãn Nguyên Nguyễn Nhã có một vị trí đặc biệt. Nhiều năm trở lại đây, nhất là khi vấn đề biển đảo, cuộc đấu tranh bảo vệ chủ quyền Hoàng Sa - Trường Sa trở nên nóng bỏng thì những bài viết, công trình nghiên cứu, những công bố của ông tạo nên những hiệu ứng vô cùng mạnh mẽ, cả trong nước và quốc tế. Điều đó được thể hiện rõ nhất trong tác phẩm, công trình nghiên cứu vừa công bố (tháng 7.2013) của ông: Những bằng chứng về chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo HoàngSa, Trường Sa.

Từng được đọc nhiều bài viết, công trình nghiên cứu đấu tranh bảo vệ chủ quyền Tổ quốc của tiến sĩ Nguyễn Nhã, đăng trên các báo hoặc công bố độc lập, tôi cho rằng Những bằng chứng về chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa có thể xem như thành quả công phu, tâm huyết nhất của ông về đề tài này, sau gần 40 năm chuyên tâm nghiên cứu. Với hiểu biết sâu sắc về lịch sử; kiến thức phong phú; khả năng sử dụng các ngôn ngữ Anh, Pháp, Hán; sự thu thập tỉ mỉ tư liệu trong nhiều năm trời; sự cẩn trọng chính xác của một nhà khoa học lịch sử, và trên hết là thái độ tích cực của một công dân đầy trách nhiệm với đất nước, tác giả đã trao cho người đọc không phải chỉ tác phẩm cung cấp hiểu biết chính xác về biển đảo Tổ quốc mà cả chất men say tràn đầy lòng yêu nước, tinh thần dân tộc.

Thứ Năm, 1 tháng 8, 2013

Nhất thế giới

BÁ TÂN

         Quốc gia nào chẳng muốn có được cái danh hiệu nhất thế giới. Dù chỉ là một lĩnh vực, hoặc một việc cụ thể nào đó, cứ nhất thế giới là trên cả tuyệt vời. Một miếng giữa làng bằng cả sàng xó bếp. Đằng này, cái làng ấy là cả thế giới thì còn gì bằng.
         Việt Nam đã có những cái nhất thế giới, hoặc thuộc nhóm đứng đầu thế giới. Lẽ nào không tự hào. Đang là nước nghèo nhưng vẫn cứ sướng khi có được cái danh hiệu nhất thế giới.     
          Hơn 1 lần Việt Nam có học sinh đoạt giải nhất thế giới về môn toán. Thậm chí đã có lần còn giành giải đặc biệt, trên cả giải nhất.
          Tại các cơ quan đầu não của trung ương, chẳng thấy bóng vía những người bộc lộ tài năng từ lúc còn bé, đoạt giải cao nhất trong kỳ thi những người giỏi nhất thế giới. Tại giống bị thui chột? Do nước ngoài (chủ yếu là tư bản, đế quốc ) đào tạo không đến nơi đến chốn? Trong nước chưa cần sử dụng người tài? Hoặc là vì những lý do nào khác…

Thứ Tư, 31 tháng 7, 2013

Thời...

Anh hùng đâu hết cả
Hào kiệt vắng sân "đình"
Cuối cùng chỉ còn lại
Bà Tưng và Ngọc Trinh.

31.7.2013
Nguyễn Thông

Không có gì lạ

BÁ TÂN 
       Bốn anh em họ Đoàn vẫn bị tù giam, phúc thẩm vẫn y án như sơ thẩm. Người nhà họ Đoàn, bà con Tiên Lãng cũng như nhiều người dân thêm một phen hy vọng hụt.
 
        Hy vọng vì tình cảm với anh em họ Đoàn, nhất là Đoàn Văn Vươn. Thực ra, về lý trí theo logic thông thường, phán quyết của tòa phúc thẩm không có gì lạ. Với loại án như thế, làm gì có chuyện tòa phúc thẩm quay lưng với tòa sơ thẩm, nếu vậy khác nào xảy ra động đất.

        Anh em nhà họ Đoàn được trả tự do ngay tại phiên tòa phúc thẩm ư? Nếu có việc đó mới là chuyện lạ. Chuyện lạ (cái lạ ) với chuyện cũ (cái cũ ) vẫn cứ tồn tại trong xã hội. Nếu được lựa chọn, thời nào cũng vậy, nhiều người vẫn thích cái lạ. Cái lạ hôm nay sẽ trở thành cái cũ của ngày mai. Thôi thì cứ chờ đợi, thế nào rồi cũng đến ngày cái lạ không còn là lạ.

Tác giả của phương châm định hướng đời này, không phải ai khác, chính là Đoàn Văn Vươn (ảnh chụp lối vào nhà Vươn trong đầm, tháng 2.2012)

Một cách dạy văn không có ở VN

Lời giới thiệu:
Bữa trước, bậc đàn anh của tôi, anh Nguyễn Khắc Nhượng- cựu Tổng thư ký tòa soạn báo Thanh Niên bảo rằng nếu anh còn làm, anh sẽ mở mục "Nhìn ra nước ngoài" trên trang giáo dục để thường xuyên giới thiệu những cái hay cái đẹp của bạn bè. Tôi xin phép anh được thực hiện điều đó trên blog này. Thiết nghĩ các nhà làm giáo dục, nhất là thầy cô giáo có thể rút được ít nhiều bài học thiết thực, bổ ích từ những câu chuyện như chuyện sau đây.
Xin cám ơn anh Nguyễn Khắc Nhượng.

Một buổi học chuyện cổ tích Cô bé Lọ lem (Cinderella)

Giờ học văn bắt đầu. Hôm nay thầy giảng bài chuyện Cô bé Lọ lem.

Trước tiên thầy gọi một học sinh lên kể chuyện Cô bé Lọ lem. Em học sinh kể xong, thầy cảm ơn rồi bắt đầu hỏi.

Thầy: Các em thích và không thích nhân vật nào trong câu chuyện vừa rồi?

Học sinh (HS): Thích Cô bé Lọ lem Cinderella ạ, và cả Hoàng tử nữa. Không thích bà mẹ kế và chị con riêng bà ấy. Cinderella tốt bụng, đáng yêu, lại xinh đẹp. Bà mẹ kế và cô chị kia đối xử tồi với Cinderella.

Thầy: Nếu vào đúng 12 giờ đêm mà Cinderella chưa kịp nhảy lên cỗ xe quả bí thì sẽ xảy ra chuyện gì?

HS: Thì Cinderella sẽ trở lại có hình dạng lọ lem bẩn thỉu như ban đầu, lại mặc bộ quần áo cũ rách rưới tồi tàn. Eo ôi, trông kinh lắm !

Tan vỡ

Hôm nay đã cuối tháng bảy. Suốt tháng bao nhiêu sự ồn ào náo nhiệt.
Sắp sang tháng tám, sau đó là tháng chín. Lại bao nhiêu sự náo nhiệt ồn ào nữa tiếp theo.
Rồi đến một lúc nào đó xứ mình cứ mỗi ngày là một ngày lễ, ngày kỷ niệm nọ kia, đủ 365 ngày, tha hồ mà cờ đèn kèn trống, quên tiệt mọi chuyện, chỉ có vui thôi. Tôi chợt an ủi vậy khi bất giác nghĩ về gia đình ông anh vợ dưới quê (An Giang) từng là vựa lúa, 5 người đang tha phương 5 nơi trong cuộc mưu sinh nhọc nhằn tàn nhẫn. May không có cháu nào phải lăn lóc chốn Hàn Quốc, Đài Loan theo dạng Thúy Kiều bán mình.
ĐBSCL giờ có hàng vạn gia đình như anh vợ tôi.
Hôm qua, khi làm việc với Trung ương MTTQ VN, ông chủ tịch quốc hội Nguyễn Sinh Hùng đặt vấn đề "Phải trả lời được vì sao nông dân lại bỏ ruộng".
Muốn trả lời, hãy dũng cảm nhìn vào thực tế.
Riêng tôi, tôi còn nợ chính tôi một bài phóng sự viết về chốn này.

31.7.2013
Nguyễn Thông

Thứ Ba, 30 tháng 7, 2013

Mưa quê nhà

Chả cần tòa kết thúc tôi cũng biết anh hùng Vươn sẽ thụ án đề lao thế nào.
Chả cần tòa khai mở tôi cũng biết bọn sâu Tiên Lãng ngày mốt sẽ án treo lơ lửng ra sao.
Bởi thần công lý đang bị giam cầm nên cuộc đời đen bạc thế
Tự hỏi, vậy thì xét xử làm gì cho tốn tiền dân đóng thuế
Hải Phòng trong mưa hay nước mắt người dân thương xót anh hùng.

Lá cờ tổ quốc cô độc bay giữa đầm Vươn sau cuộc cưỡng chế


Chiều 30.7.2013
Nguyễn Thông

Những người có lương tri biết các anh vô tội

NGUYỄN QUANG VINH
Thứ nhất là, nhìn ảnh, thấy anh Vươn ra tòa trông béo, khỏe ra, thế là mừng cái đã. Vì anh cần có sức khỏe để ngày tự do, tiếp tục công việc của một người nông dân chân chính, như anh đã từng là một nông dân chân chính và một cựu chiến binh chân chính.

Thứ hai là, khi Viện Kiểm sát nói rằng không phải triệu tập những người như Chủ tịch huyện, Phó chủ tịch huyện... (những người đại diện Nhà nước ra lệnh cưỡng chế) vì cho rằng vụ án xét xử anh Vươn không liên quan thì không còn gì để nói chuyện pháp lý với mấy ông Tòa phúc thẩm này.


 Hóa ra, tự dưng anh Vươn vào một ngày đẹp trời, nổi cơn điên, chế tạo vật nổ, rào nhà, bắn súng hoa cải vào lực lượng cưỡng chế? Ôi trời ơi, các ông không ra lệnh cưỡng chế thì làm sao có hành động của anh em nhà họ Đoàn? Sao bây giờ các ông bảo không liên quan?

Thứ 3 là, nếu xử để làm xấu thêm bộ mặt Luật pháp nước nhà thì cứ xử thôi. Không bàn thêm.

Thứ 4, tôi chẳng hy vọng gì phiên tòa này, chỉ hy vọng rằng, anh em nhà họ Đoàn cố gắng cải tạo, đừng vi phạm điều gì hết, chí ít, gắng 2 năm nữa là được xét ân xá thôi.

Những người có lương tri biết các anh vô tội là được rồi.

(theo blog Nguyễn Quang Vinh)
HÃY TRẢ TỰ DO CHO ĐOÀN VĂN VƯƠN.
Nguyễn Thông

Thứ Hai, 29 tháng 7, 2013

Quê lúa

NGUYỄN VIỆT CHIẾN

Đã làm thân phận lúa
thì mọc trên đồng, ăn ngủ trên đồng
yêu thương sinh nở trên đồng
rồi bơ vơ tàn lụi trên đồng
theo khói rơm khói rạ

ta hỏi quê lúa ở đâu
chỉ thấy lúa thở dài
bò non gặm cỏ trên đồng sương mai
người đi chợ sớm đêm còn trĩu vai

ta còn một cánh đồng cũ
một khúc sông cũ một mùa sen cũ
một tuổi thơ cũ trong lành
ta còn một bờ tre cũ một mùi rơm cũ

Toàn dân là... con nợ

BÁ TÂN 
      Không ít người nghĩ rằng mình chẳng nợ nần tiền bạc ai cả. Không vay thì làm gì có nợ. Hoặc có vay nhưng đã thanh toán sòng phẳng thì đào đâu ra nợ. Nhưng hoàn toàn chả phải thế. Nghĩ vậy là sai. Mọi người, từ bé đến lớn, toàn dân đang là… con nợ.

     Cá nhân không vay nhưng gánh nặng nợ nần lại đè lên vai từng người. Tưởng rằng vu oan nhưng là sự thật. Tổng dư nợ nước ngoài của Việt Nam hiện đã lên đến 1.052.416 tỉ đồng. Chia đều bình quân cho dân số, vị chi mỗi người được nhận  khoản nợ hơn 13 triệu đồng.

      Quốc gia vay nợ nước ngoài thì đương nhiên người dân phải chịu nợ. Chẳng lẽ bắt dân nước khác gánh thay cho mình. Vay để xây dựng đất nước chứ đâu phải nợ nần vì chơi đề hoặc chơi chứng khoán. Chia bình quân mỗi người mắc nợ hơn 13 triệu đồng. Với một bộ phận không nhỏ, khoản tiền ấy chỉ là cái đinh rỉ, chưa bằng một bữa nhậu có các em chân dài hầu hạ.

Cũng là dạng vô công rỗi nghề, vô tích sự

Báo Tuổi Trẻ bữa ni có cái nửa tin nửa bài như thế này, đọc mà cười ra nước mắt:

Hơn 1.000 người thi công 700 mét đường
Sự việc diễn ra vào sáng 13/7 tại địa bàn xã Phùng Xá (huyện Thạch Thất, Hà Nội). Quy cách đoạn “đường thanh niên” dài 700m, rộng 5m, tổng giá trị công trình 1,5 tỷ đồng. Trong lễ khởi công, ban tổ chức cho biết dự kiến đoạn đường được hoàn thành trong 3 ngày (13 - 15/7).
Mật độ người tham gia thi công ken đặc, ảnh hưởng xấu tới năng suất thi công.
Theo Thành đoàn Hà Nội, lực lượng huy động gồm thanh niên tình nguyện và các chiến sĩ Bộ tư lệnh Thủ đô. Công việc chủ yếu của lực lượng tình nguyện là xúc cát, sỏi, ximăng đổ vào máy trộn, sau đó chuyển bêtông đã trộn đến điểm để san phẳng tráng bề mặt. Trước đó chủ đầu tư (UBND huyện Thạch Thất) đã hoàn thiện các công đoạn quan trọng với khối lượng công việc khá lớn gồm thi công cốt đường (nền) và hệ thống thoát nước. Công trình có chi phí đầu tư 3 tỉ đồng.
Với đoạn đường ngắn như vậy nên 1.000 người chen nhau ken đặc. Ông Chu Văn Bảy - chủ tịch UBND xã Phùng Xá - phân trần: “Ở đây là vấn đề tinh thần”.

Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2013

Vắc xin và mạng người

Bài này tôi xin tặng anh Bùi Chiến- PV báo Thanh Niên chuyên mảng y tế. Trưa nay anh Chiến bảo sao dạo ni ít viết thế, ngày nào cũng đợi bài mới mà chả thấy.

Thực ra cái chuyện tiêm chích mấy con vi rút vào người không có gì mới lạ, thậm chí có thể ví nó xưa như cổ tích. Hồi cụ thể thì tôi chả rõ nhưng lứa chúng tôi sinh giữa thập niên 50 thế kỷ trước, lúc cởi trần tắm kênh hoặc đi đánh dậm nhìn cánh tay đứa nào cũng có vết sẹo nhỏ bằng hạt đỗ, dấu tích của chủng ngừa bệnh đậu mùa, gọi nôm na là chủng đậu. Về nhà hỏi kỹ anh chị lớn hơn, sinh vào thập niên 40, té ra ai cũng có vết chủng đậu ấy. Vậy ít nhất từ thời mồ ma thực dân Pháp dân An Nam đã được chích ngừa. Không phải là tiêm vắc xin hiện đại như bây giờ đâu, chỉ thấy cô y tá lấy miếng sắt nhọn nhọn giống cái ngòi bút lá tre, thấm con vi trùng đậu mùa, bảo mình quay mặt đi, cô ấy rạch nhéo một phát vào cánh tay. Xong, bôi tí cồn. Chỉ để lại vết sẹo. Nghe người nhớn dọa rằng họ cấy con vi trùng đậu mùa vào cơ thể chúng mày đấy, đứa nào cũng trợn tròn mắt lắc đầu lè lưỡi sợ. Về nhà lo lắng hỏi, thày mẹ trấn an giải thích rằng mấy con vi trùng đó yếu rồi, vào cơ thể không quậy phá gì được đâu, chỉ có tác dụng để con người mình tập luyện cho quen, sau này con đậu mùa nào mạnh hơn xâm nhập vào thì hệ miễn dịch đánh sẽ quen tay, đỡ bị bỡ ngỡ. Đại loại thế, giống bọn trẻ con tập đánh trận giả, lúc nhớn đi bộ đội đánh Mỹ Diệm sẽ hăng lắm.

Cuộc sống càng ngày càng hiện đại, cách chủng ngừa càng tối tân và nhẹ nhàng hơn so với trước. Không cần phải nhắm mắt, quay mặt, còn cô y tá vừa cười vừa dí mũi tiêm vào tay đứa bé, chớp mắt đã xong. Chả lưu vết sẹo nào. Nhà nước gọi đó là tiêm chúng mở rộng, ngừa bằng vắc xin. Nhưng khổ nỗi, theo đà đời sống phát triển thì bệnh cũng phát sinh nhiều hơn. Hồi xưa chỉ chủng đậu (mùa) để khỏi bị rỗ mặt, nay thì lao, uốn ván, ho gà, bạch hầu, sởi, bại liệt, rubella, quai bị, viêm gan, hết siêu vi A lại đến siêu vi B, C, loạn cả lên. Trẻ con mới chào đời chưa kịp cất tiếng khóc đã bị lôi ra tiêm tiêm chích chích. Nhà nước khuyến cáo đó là vì tương lai giống nòi. Dạo ban đầu, các cháu cứ đến độ tuổi, đến ngày hẹn là đưa tới phường tới xã, tới phòng y tế chích vắc xin, miễn phí hoàn toàn. Hai đứa con tôi, một đứa sinh thập niên 80, một đầu thập niên 90 được chích đủ thứ mà chẳng mất đồng nào. Sau này tự dưng họ thu tiền, có những mũi mấy trăm ngàn đồng, tôi chả hiểu ra làm sao.

Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013

Đừng nói suông

Ngày mai là ngày kỷ niệm Thương binh-liệt sĩ 27.7. Ở một nước trong vòng vài chục năm trải qua mấy cuộc chiến tranh thì việc tưởng nhớ, biết ơn những người đã ngã xuống là điều phải đạo. Mỗi hòn đất xứ này đã thấm bao nhiêu máu, và có thể sẽ còn thấm bao nhiêu máu nữa. Đừng tệ bạc với người hy sinh vì đất nước.

Nhiều năm qua, chính quyền và nhân dân đã luôn ghi công các anh hùng, liệt sĩ, thương bệnh binh. Tôi còn nhớ hồi làng tôi còn cái nghĩa trang liệt sĩ nho nhỏ bên chùa Trà Phương, ngay cổng vào có câu đối: Liệt sĩ hy sinh vì chính nghĩa/ Toàn dân ghi tạc nhớ công ơn. Câu đối không được chuẩn về từ ngữ cho lắm nhưng là cái lòng chân thực của người dân quê tôi. Trong nghĩa trang ấy có cả mộ chú ruột tôi, liệt sĩ Nguyễn Văn Liễn hy sinh thời chống Pháp, hài cốt được đưa từ đồn điền của bà Nguyễn Thị Năm trên Thái Nguyên về; có mộ liệt sĩ Trần Phúc Cán, sĩ quan tên lửa trận địa Mả Đò, quê Bình Định, hy sinh trong trận bộ đội tên lửa lần đầu ra quân đánh tàu bay Mỹ... Nay nghĩa trang đã dời đi chỗ khác, nhưng mỗi lần về quê có dịp qua đó tôi vẫn nghe thoang thoảng hương hoa đại ngày xưa.

Nhắc thế để một lần nữa khẳng định rằng "ăn quả nhớ người trồng cây" là đạo lý, tự nguyện, không cần kêu gọi. Và giờ đây, trong khi chúng ta được ăn uống, sinh hoạt, yêu nhau, hít thở không khí hòa bình thì còn rất nhiều người lính đang trần thân giữ biển đảo. Đành rằng họ làm nhiệm vụ của một công dân nhưng so với người khác thì đó là sự hy sinh. Hằng ngày bưng bát cơm ăn mà không nghĩ đến những người vì ta mà đứng nơi sinh tử gánh vác nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền quốc gia, quả là lỗi đạo.

Thứ Năm, 18 tháng 7, 2013

Đề nghị Bộ LĐ-TB-XH cho về vườn ngay ông quan hủ lậu này

(Bài đang viết dở, sẽ đưa lên trong ngày 19.7, nhưng tức quá phải cho cái tít lên trước, mời các cụ đón đọc)

Tôi phải chỉ ra ngay cái người hủ lậu ấy, đó là ông cán bộ có cỡ của Bộ Lao động-Thương binh-Xã hội, đang đóng chức Trưởng phòng chính sách 1, Cục Người có công. Ông tên Đỗ Đăng Khoa, giả nhời phỏng vấn trên báo Thanh Niên (Thanh Niên ngày 19.7.2013, xem nguyên vẹn ở đây). Tôi chưa gặp ông Khoa bao giờ, tất nhiên không có thành kiến thù hằn gì, nhưng qua những gì ông ấy nói thì thực sự thất vọng về một cán bộ nhà nước cỡ cơ quan bộ ngồi ở ghế lãnh đạo, giữ vai trò cầm cân nảy mực về chính sách, đề ra những chế độ chính sách, những quy định có liên quan đến cuộc sống, số phận hàng chục triệu dân. Không thể hiểu nổi tại sao trong bộ máy nhà nước trung ương lại có thứ người như vậy. Bà Nguyễn Thị Kim Ngân từng là bộ trưởng Lao động-Thương binh-Xã hội, người kế nhiệm là bà Phạm Thị Hải Chuyền, không biết hai bà có biết dưới trướng mình đang tồn tại một bộ máy đầy những người như thế không.

Chả là sau khi dư luận xôn xao một cách rất chính đáng việc lãnh đạo Bộ Giáo dục-Đào tạo ban hành thông tư số 24 tặng điểm ưu tiên cho bà mẹ VN anh hùng nếu các cụ đi thi đại học, bộ này đã biết lắng nghe và sửa sai, cụ thể hủy bỏ ngay điều vô lý, phi thực tế. Vậy mà có người lên tiếng phản bác sự cầu thị, tiếp thu của Bộ GD-ĐT. Người đó là ông Khoa. Tôi lấy làm lạ ở chỗ, nếu như ai đó không thông hiểu chính sách quy định cho lắm lên tiếng kiểu ấy thì còn dễ thông cảm, đằng này từ miệng ông cán bộ sống bằng nghề ban phát chính sách, làm đến chức Trưởng phòng chính sách chứ đâu có xoàng. Nghĩa là thông hiểu đầy mình. Ông ta rằng: "Để công nhận liệt sĩ, không nhất thiết phải trong ngành quân đội, công an, có trường hợp dũng cảm cứu người, cứu tài sản của nhà nước và nhân dân cũng sẽ được phong tặng liệt sĩ. Con độc nhất của một bà mẹ nhảy xuống cứu bạn chết đuối. Đó là hành động dũng cảm hy sinh cứu người, bà mẹ đó có thể được phong tặng Bà mẹ VN anh hùng".

Thứ Hai, 15 tháng 7, 2013

Chỉ giỏi cãi

Đúng ra thì không cần nhắc lại cái vụ cộng điểm cho bà mẹ Việt Nam anh hùng nữa, chôn sâu vào quá khứ vết nhơ của những người chức việc ngu xuẩn được rồi, nhưng thấy họ cứ cãi chày cãi cối mãi, đâm tức.

Và càng tức hơn sau khi đọc mấy dòng tin tường thuật chuyện bà tổng thống Hàn Quốc Park Geun-hye đã đứng ra xin lỗi quốc dân về tai nạn máy bay Boeing 777 của hàng Asiana Airlines ở sân bay San Francisco (Mỹ) làm 3 người thiệt mạng, dù rằng chính phủ của bà chẳng có lỗi gì. Bà Park nhận lỗi bởi theo bà vụ việc đó làm giảm thanh danh và uy tín của Hàn Quốc trên thế giới. Xin lưu ý rằng Asiana Airlines chỉ là hãng hàng không tư nhân thuộc tập đoàn Kumho Asiana (nhà tư bản này có tòa nhà hoành tráng cao ngất ngưởng ngay góc ngã tư Hai Bà Trưng-Lê Duẩn, Q.1, Sài Gòn), và trên chuyến bay đó có hơn hai trăm mấy chục hành khách nhưng chỉ chết 3 người bởi đội lái và các tiếp viên đã cực kỳ mau lẹ, dũng cảm tổ chức cứu người trong thời gian vô cùng ngắn ngủi, đáng ra phải tuyên dương họ. Ông hàng xóm nhà tôi cười bảo đừng so sánh người Hàn người Nhật với cán bộ quan chức nhà mình làm gì, họ luôn biết cúi đầu trước dân và xin lỗi khi cần thiết.

Cũng không hẳn tất cả những ai đọc cái thông tư số 24 của Bộ GD-ĐT do ông thứ trưởng Bùi Văn Ga ký đó đều phản đối. Điều ấy cũng dễ hiểu bởi nó đụng đến những phần nhạy cảm của đời sống tinh thần: sự quan tâm đến các bà mẹ VN anh hùng, đến các vị lão thành đã tham gia cách mạng từ trước năm 1945, rộng ra là với những người có công với dân với nước; vấn đề học tập suốt đời, động viên mọi người học tập. Cộng thêm 2 điểm cho các bà mẹ anh hùng đi thi chứ 20 điểm hoặc đặc cách tuyển thẳng, chả ai thắc mắc làm chi. Con dứt ruột đẻ ra các mẹ còn chả tiếc, nhẽ nào người thụ hưởng sự hy sinh lại so đo tính toán với mẹ. Đạo lý ở đời là vậy.

Thứ Hai, 8 tháng 7, 2013

Lời hay ý đẹp: Thi cử kiểu đao to búa lớn làm gì

Ông Đào Trọng Thi - viện sĩ, giáo sư, tiến sĩ, đương kim Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa-giáo dục-thanh thiếu niên và nhi đồng của Quốc hội, cựu Giám đốc Đại học quốc gia Hà Nội là người có nhiều kiến thức, kinh nghiệm, sự từng trải về nền giáo dục nước nhà. Khi PV báo Lao Động đặt câu hỏi xoay quanh chuyện thi cử đang diễn ra rầm rộ, tốn kém, mệt mỏi sức dân, gây nhiều bức xúc trong xã hội, ông Thi khẳng định "việc thi cử không cần phải đao to búa lớn". Ví dụ, dù Luật Giáo dục được Quốc hội thông qua đã có hiệu lực từ ngày 1.1.2013, trong đó cho phép các trường đại học được hoàn toàn tự chủ về tuyển sinh thì nay Bộ GD-ĐT vẫn cứ bảo thủ, ôm đồm, bám lấy quy định 3 chung do họ ban ra một cách cứng nhắc. Liên quan đến vấn đề này, ông Đào Trọng Thi nhấn mạnh:
"Tôi cho rằng phải đổi mới căn bản việc thi cử, với phương châm tiến hành nhẹ nhàng, chất lượng, chứ kiểu "thi đánh đố" làm căng thẳng để làm gì? Nhân đây tôi muốn nói là ngành giáo dục cần phải nhanh chóng triển khai Luật Giáo dục. Luật chưa được thực thi, như vậy đã chậm hơn nửa năm rồi, và không thể cứ chậm mãi được".
(theo báo Lao Động ngày 8.7.2013)

Là một công dân đã trải qua lối học hành thi cử cũ, từng thi đại học hồi đầu thập niên 70 (chính xác là năm 1972) ở miền Bắc, tôi tán thành với ý kiến của ông Thi. Tôi cho rằng lãnh đạo Bộ giáo dục xứ ta, kể từ sau các bộ trưởng Nguyễn Văn Huyên, Tạ Quang Bửu đến nay không có vị nào đủ tầm để gánh vác sự nghiệp giáo dục nước nhà, thậm chí dư luận còn nhận xét thẳng thừng rằng bộ máy của bộ chỉ là "xôi thịt". Một sự nghiệp giáo dục được coi là quốc sách nhưng còn rất nhiều điều cải tiến cải lùi. Một người bạn tôi bảo rằng nếu làm bộ trưởng giáo dục một ngày, ông ấy sẽ lập tức lý một số quyết định: Giải tán tức thời 2 đại học quốc gia; đổi lại tên bộ là Giáo dục (ông ấy bảo đào tạo thì cũng là GD chứ lòng thòng làm cái đếch gì); bỏ ngay sự độc quyền in sách giáo khoa béo bở của NXB GD (cứ cho đấu thầu, anh nào giá thấp nhất thì in để hạ giá thành, giám chi phí, gánh nặng cho dân); bỏ ngay kỳ thi tốt nghiệp phổ thông; chỉ một vài trường ĐH trọng điểm tổ chức thi, còn lại ghi danh hết (dạy tốt thì thu hút người học, dở thì chết); sửa lại tên cấp học là cấp 1, 2, 3 (chả cần lằng nhằng dây điện như hiện tại); trả lại tên các trường ĐH tổng hợp; cho ngay bộ trưởng cũ và một nửa cán bộ trực thuộc bộ về đuổi gà. Ông ấy cười khà khà, bảo chừng ấy việc cũng đủ 1 ngày, rồi rũ áo từ quan.

8.7.2013
Nguyễn Thông

Chùm thơ Vũ Duy Chu


KHÔNG ĐỀ

Chim nhảy nhót trong lồng
Hót từng hồi lanh lảnh
Ôi mê hoặc giam cầm
Chim quên mình có cánh.

PHÙNG QUÁN

Ông bị treo bút mấy chục năm
Nỗi sợ hãi bị liên lụy mấy chục năm
Người đến thăm ông ban đêm
Người qua ngõ liếc vào nhà ông, bước vội…
Người ta không nói ông vô tội
Rồi đột nhiên thấy ông được tặng thưởng danh hiệu cao quý.

Thứ Bảy, 6 tháng 7, 2013

Mẹ nó chứ

Ông hàng xóm cựu binh hải quân đánh tàu Maddox là người nóng tính. Và mỗi lần không chịu được thì chửi thề. Ông hỏi tôi: XH tư bản có hơn XH mà xứ ta đang theo đuổi không? Tôi bảo hơn thế nào được, thậm chí phe ta còn đang đào mồ chôn nó đấy thây. Maddox hỏi: Thế chúng có chiến tranh, bóc lột, xung đột, trộm cướp, đĩ điếm, tham nhũng, độc tài, phản dân chủ, khiếu kiện... không? Tôi nói: Đầy, chả khác gì ta. Lão hỏi: Thế người dân ở đâu sướng hơn? Tôi đành thú nhận: Nó hiện tạm thời hơn. Lão tiếp: Thế người của nó phải sang ta học hay người của ta sang nó học? Tôi ngập ngừng: Người nó sang ta không đáng kể so với... Lão hỏi thêm: Người nó đi làm có đủ ăn không, về hưu có sống được thoải mái không? Tôi rằng: không chỉ đủ ăn mà còn có tiền đi du lịch nữa. Lão chửi: Mẹ nó chứ, đ. mẹ thằng tư bản.

8.7.2013
Nguyễn Thông

Đất sét

VÕ TRUNG HIẾU
Có thể rồi đây mưa bão sẽ ào qua
Quét sạch những FB, Twitter, Google, Blog
Không còn những Yahoo, Wordpress, Gmail
Chỉ còn khắp nơi những chiếc loa phường khô khốc
Lúc ấy chúng ta làm gì ?
Lúc ấy chúng ta là gì ?
 
Tạm thời thôi đừng tự huyễn hoặc
Chúng ta sẽ chỉ là những cục đất sét biết đi
Trời thì tròn, đất thì vuông
Những cục đất sét trơ trọi sẽ bị lạnh lùng lôi lên khuôn nhào nặn
Đau và tàn nhẫn
Lúc trơ như phỗng
Lúc ngố như bình vôi

Thứ Năm, 4 tháng 7, 2013

Dẹp thi

Mấy bữa rồi nhà cháu bận sửa nhà (cái căn nhà cấp 5 nó xuống cấp quá rồi, sợ không chịu nổi mùa mưa bão năm nay) nên gác bàn phím. Nhưng thấy sĩ tử ùn ùn đổ về thành phố thi đại học thì bức xúc lắm, viết vội mấy dòng sau:

Với tư cách một công dân đã từng thi đại học hồi đầu thập niên 70 thế kỷ trước, tôi đề nghị: Không lôi thôi, từ sang năm 2014 nhà nước dẹp ngay chuyện tổ chức thi cử bày vẽ, tốn kém như hiện thời. Bàn tới bàn lui mãi, rách việc. Cho một nửa cán bộ sĩ quan bộ Học (GD-ĐT) về vườn. Trả quyền tổ chức thi cho các trường đại học (tự ra đề, coi thi, chấm thi, tuyển sinh...), thậm chí muốn xét tuyển cũng được. Thí sinh nơi nào thi ngay ở nơi đó, không phải kéo đàn kéo lũ về các thành phố, vừa tốn kém, vất vả, nguy hiểm (tai nạn giao thông). Thậm chí không cần phải làm những việc tốt như Tiếp sức mùa thi, chỗ trọ miễn phí... Cứ bấy nhiêu đã, còn gì tính tiếp. Ký tên: Thông.

4.7.2013
Nguyễn Thông

Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2013

Thấy người ta ăn khoai, mình cũng vác mai đi đào

Suốt tuần rồi, nhất là hai ngày qua, dòng người ùn ùn đổ về những tiệm vàng. Đọc mấy cái tít trên vài tờ báo lớn “Chen nhau vét mua vàng”, “Giá vàng lên, chen nhau mua”… cũng đủ hình dung ra cảnh thị trường vàng tấp nập, sôi động, giá vàng nhảy múa ra sao. Có khi chỉ mua vài phân vài chỉ cũng tham gia cuộc đua tranh. Dường như có cả phong trào “người người sắm vàng, nhà nhà mua vàng” trên một đất nước vẫn còn nhiều khó khăn về kinh tế, nhất là thiếu vốn để thúc đẩy sản xuất. Có chi bất thường trong động thái đậm màu kinh tế-xã hội này?

Theo các chuyên gia, giá vàng thế giới đang xuống đến mức thấp nhất trong vòng hơn 3 năm qua, và đưa ra cảnh báo nếu ai có nhu cầu mua vàng thực sự cũng cần phải cân nhắc, thậm chí còn khuyên không nên mua vàng vào thời điểm này. Điều dễ hiểu là mua vàng khi giá vàng lao dốc sẽ chịu thiệt hại bởi mất lãi suất tiền gửi, giá trị vàng giảm dần, đó là chưa kể giá vàng trong nước đang có khoảng cách rất lớn so với giá thế giới, mà khoảng cách này chắc chắn sẽ được Ngân hàng nhà nước rút ngắn lại; sau thời điểm các ngân hàng thương mại tất toán xong trạng thái vàng (ngày 30.6) giá vàng trong nước có thể còn biến động mạnh nếu vàng thế giới tiếp tục giảm. Và điều quan trọng là hiện tại Nhà nước không khuyến khích việc kinh doanh, lưu trữ vàng miếng vì vàng dạng đó sẽ trở thành vốn chết, không tạo ra giá trị gia tăng của cải vật chất cho xã hội, mà ngược lại còn tác động tiêu cực đến nền kinh tế, lãng phí một nguồn vốn to lớn đối với sự nghiệp phát triển đất nước…

Thứ Bảy, 29 tháng 6, 2013

Những bài hát của một thời: Giữ biển trời Xô viết Nghệ An

Trong số những ca khúc viết về Nghệ An thời chống Mỹ, theo tôi có lẽ hay nhất là 2 bài: Tiếng hát sông Lam của nhạc sĩ Đinh Quang Hợp và Giữ biển trời Xô viết Nghệ An của nhạc sĩ Hồ Bắc.

Những năm từ 65 đến 72, Nghệ An là điểm nóng hứng chịu nhiều bom đạn. Các ca khúc viết lên từ mảnh đất này luôn hừng hực âm thanh, khí thế của vùng đất đánh giặc, chính vì vậy ngay cả Tiếng hát sông Lam mặc dù mang giai điệu dân ca Nghệ Tĩnh mà vẫn đầy dồn nén, gấp gáp, nói chi Giữ biển trời Xô viết Nghệ An mỗi âm mỗi nhịp đều như viên đạn đang văng ra khỏi nòng súng. Tôi thích sự rắn rỏi trong hình ảnh, chất hào hùng trong âm thanh những ca khúc được nhạc sĩ Hồ Bắc viết thời đánh Mỹ, mà tiêu biểu là bài hát này.

Thể hiện Giữ biển trời Xô viết Nghệ An là cặp ca sĩ trẻ nổi tiếng khi ấy: Ngọc Tân - Vân Khánh và dàn ca nhạc đài Tiếng nói VN. Sau này họ song ca với nhau nhiều bài khác đều để lại ấn tượng tốt trong lòng người thưởng thức. Song cuộc đời chìm nổi bể dâu chả biết thế nào mà đoán trước, chỉ nghe rằng họ có lần vượt biên vào những năm 80, Vân Khánh bị biển dữ cướp mất, Ngọc Tân sống sót trở về, chịu thêm bao lận đận. Anh cũng đã vào cõi thiên thu nên tôi chả nhắc lại làm gì nữa, thêm buồn.

Thế hệ chúng tôi, nói một cách thật lòng, lớn lên trong dòng âm thanh nhạc cách mạng, nhiều tác phẩm in đậm mãi trong tâm trí. Chả biết người khác thế nào chứ riêng mình, tôi vẫn giữ niềm say mê yêu quý dòng nhạc ấy đến tận bây giờ. Xin gửi tặng ca khúc này đến các bạn đồng môn cùng K17 người xứ Nghệ: Hoàng Xuân Bối, Trần Ngọc Hồng, Nguyễn Thị Minh Huệ, Nguyễn Thanh Hương, Nguyễn Bá Tân, Trương Đình Chiến, Nguyễn Thu Hà quý mến của tôi.

Vì sao các nhà báo vẫn chưa vào cuộc để bảo vệ đồng nghiệp?

Luật sư TRẦN ĐÌNH TRIỂN
Hết giờ làm việc chiều nay, định đi tập thể dục “vươn vai, ngắc cổ” một chút với mấy bác hàng xóm thì thấy một chị đã lớn tuổi gõ cửa văn phòng và giới thiệu: “Tôi là Đặng Thị Kim Ngân, Phó trưởng ban Khoa giáo Báo Đại đoàn kết, mong muốn được gặp anh và nhờ anh giúp đỡ để bảo vệ tài sản của Nhà nước, lợi ích tập thể và quyền lợi chính đáng của bản thân tôi. Người tôi muốn khiếu nại là ông Đinh Đức Lập - Tổng biên tập Báo Đại đoàn kết, có dấu hiệu tham nhũng, vi phạm pháp luật, trả thù người khiếu nại tố cáo…

Tôi mời chị Ngân uống nước và tranh thủ đọc lướt qua tài liệu mà chị Ngân cung cấp; tôi thật sự ngỡ ngàng, không tin vào mắt mình: Tổng biên tập của một tờ báo thuộc Mặt trận Tổ quốc Việt Nam - Cơ quan đại diện và giữ gìn khối đoàn kết đại dân tộc Việt Nam mà ngang nhiên vi phạm pháp luật, nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, dùng quyền uy ra tay sát phạt những người đấu tranh chống tiêu cực…Sơ qua vài tài liệu đã thể hiện ông Đinh Đức Lập đã có dấu hiệu vi phạm nghiêm trọng mà cơ quan có thẩm quyền cần điều tra, xác minh làm rõ để xử lý nghiêm minh theo pháp luật, cụ thể là:

Thứ Sáu, 28 tháng 6, 2013

Thế này mà gọi là pháp luật ư?

Hoàn toàn tôi chả muốn thả chữ nào về vụ án xử mấy cô gái bán dâm và môi giới bán dâm bữa qua. Chẳng qua tôi không muốn dính vào trò xử đó. Nhưng báo chí thì cứ lồng lộn lên, báo in báo mạng, đài phát thanh, truyền hình, cả chính thống lẫn không chính thống. Vậy mà cuối cùng cầm lòng chẳng đậu. Nhưng dứt khoát không nói chi về "tội" của mấy cô gái đó, chỉ nói chuyện tòa, chuyện báo.

Xứ ta hầu như ngày nào cũng mở tòa, ngày nào cũng kết án. Tội phạm nhiều, luật hình lắm nên tòa bận rộn. Tuyên đúng người đúng tội là đương nhiên, nhưng oan sai cũng chả thiếu. Cái cần xử kín thì hở toang toác, vụ cần công khai thì lại dấm da dấm dúi. Nhìn vào chỗ thần công lý ngự trị nhiều khi thấy cũng nực cười.

Giở lại vụ xử mấy cô gái trên. Tất nhiên các cô ấy phạm luật, mà đã vi phạm thì phải chịu sự phán xét của pháp luật, nên tôi không có ý bênh họ (phải nói trước ra như thế). Xứ ta cấm hành nghề mua bán dâm. VN chứ không phải Hà Lan hay nước Đức. Không có phố đèn đỏ, chỉ luật đỏ thôi, vượt lằn ranh thì ráng chịu. Nhưng...

Thứ Năm, 27 tháng 6, 2013

Rước giặc về nhà

Nhiều năm nay, việc hàng lậu hàng giả hàng độc hại Trung Quốc (TQ) tràn ngập nước ta đã gần như thành chuyện thường ngày. Lộng hành đến mức không còn chỗ nào, lĩnh vực nào vắng cái bóng ma của nó. Có người ví những thứ hàng ấy như cái đầu giặc Phạm Nhan, chém đầu này thì ngay lập tức mọc ra đầu khác. Kiểm soát ngăn chặn hàng lậu, hàng giả, hàng độc hại TQ vất vả không khác gì đánh giặc.

Chỉ trong hơn tháng qua, các nhà sản xuất trong nước và cơ quan chức năng đã phải dàn quân ngăn chặn quyết liệt hai thứ hàng từ TQ tràn sang: cá tầm và khoai tây. Nuôi cá tầm là ngành sản xuất mới mẻ ở nước ta, đang làm quen và dần chinh phục thị trường, tạo dựng hình ảnh, thương hiệu cá tầm VN, thì bất chợt cá TQ ào ạt tràn qua biên giới, vào tới tận cả các tỉnh phía nam. Cá rẻ, chất lượng kém của TQ đánh bật cá tầm VN ra khỏi nhà hàng, chợ búa, siêu thị, đồng nghĩa với việc phá hoại kinh tế, giết chết ngành nuôi cá tầm trong nước đang đà phát triển. Tương tự như vậy, củ khoai tây VN xưa nay đâu có thiếu, nhà nông xứ ta thừa khả năng cung cấp cho thị trường nội địa. Khoai tây miền Bắc, khoai tây Đà Lạt không chỉ ngon, vừa miệng mà điều quan trọng là đảm bảo chất lượng, tiêu chuẩn an toàn thực phẩm. Việc cơ quan chức năng vừa qua kiên quyết xử lý tiêu hủy lô hàng mấy chục tấn khoai tây TQ nhập lậu không chỉ vì nó sẽ phá rối thị trường mà nghiêm trọng hơn, nó đã bị nhiễm độc, nguy hiểm đến sức khỏe, tính mạng người tiêu dùng.
Suốt bao năm, mối nguy độc hại từ hàng TQ luôn chực chờ đe dọa. Chẳng mấy ai quên chính báo chí TQ đã phanh phui những vụ động trời như sữa bột Sanlu (tỉnh Hà Bắc) có hàm lượng melamine cao làm tử vong hàng loạt trẻ em dạo năm 2008 hoặc vụ trứng bắc thảo ở tỉnh Giang Tây chứa độc tố sulfat đồng mới đây. Nói chi xa, hàng TQ nhập vào VN tiềm ẩn chất độc do khâu sản xuất hoặc bảo quản như trái cây (táo, lê…), đồ chơi trẻ em, đồ sứ, hàng nhựa, quần áo, tỏi, gừng… khiến người tiêu dùng ngày càng e ngại, xa lánh. Vậy cớ chi chúng vẫn tràn ngập thị trường nước ta?

Sao họ ác thế

Đọc bản tin về vụ mấy chiếc xe chở thịt thối, nội tạng thối đi tiêu thụ bị phát hiện, cô giáo cạnh nhà tôi đã thốt lên như vậy. Cô bảo không thể tưởng tượng nổi sao lại có thứ người ác thế, coi sức khỏe sinh mạng con người như cỏ rác; sao các cơ quan pháp luật không đưa ra xử nghiêm, thật nghiêm ngay vài vụ để làm bài học, cho chừa cái thói nhẫn tâm ấy đi.

Rất dễ hiểu và thông cảm với tâm trạng bức xúc của cô giáo. Mà người nào có lương tri, nhân tính cũng phải bức xúc, phẫn nộ như cô. Cứ vài ba ngày báo chí lại thông tin bắt được vụ vận chuyển thịt thối chỗ này, tiêu thụ thịt thối nội tạng bẩn chỗ khác. Vụ thì vài trăm ký, có vụ lên cả tấn, vài tấn. Hầu hết vận chuyển bằng xe khách xe đò, cũng không ít vụ người ta điều cả xe đông lạnh hiện đại để đưa hàng về nơi tiêu thụ. Hàng từ nhiều nguồn gốc khác nhau, có cả hàng từ Trung Quốc, từ vùng dịch bệnh; đích đến là những thành phố lớn, tập trung chủ yếu về TP.HCM. Điều dễ nhận thấy nhất ở chỗ trong tất cả các vụ kiểm tra bắt giữ, cứ khui hàng ra thì cái gọi là thịt, nội tạng đó dù đóng thùng xốp, ướp lạnh vẫn xộc mùi hôi thối, uế khí bốc ra nồng nặc. Nhiều lô “hàng” đã thối rữa, biến dạng, đổi màu, ngoài cách tiêu hủy, đem chôn chắc chắn không còn cách nào khác. Một cán bộ đoàn kiểm tra liên ngành (thú y, kiểm dịch động vật, cảnh sát môi trường…) đã khẳng định chắc như đinh đóng cột rằng nếu những thứ hàng thối nói trên được đưa đi tiêu thụ trót lọt thì hình dung ra ngay được chuyện gì về sức khỏe tính mạng con người xảy ra sau đó.

Thứ Tư, 26 tháng 6, 2013

Ngày 21 tháng 6, chợt nhớ cụ Huỳnh

Hơn tuần nay, nhà (blog) của tôi bị ai đó lấy mất chìa khóa nên chủ nhân không vào (đăng nhập) được. Bài vở tồn kho ngày càng nhiều, tiếc nhất là có những bài thể hiện quan điểm, suy nghĩ của mình không được đưa lên đúng lúc. Ví dụ như bài này, tôi viết về cụ Huỳnh Thúc Kháng, không phải về một chí sĩ, nhà cách mạng nổi tiếng như nhiều người đã tường tận mà về một nhà báo, người làm báo lừng lẫy một thời. Định đưa lên blog nhân ngày 21.6 báo chí cách mạng nhưng khổ nỗi nhà mình mà mình phải chịu đứng ngoài, mặc cho kẻ khác tha hồ phá phách. Bữa nay, bất chợt vào lại được (chắc kẻ trộm nó cũng thấy tôi chả giấu thuốc phiện, rượu lậu gì nên “tha cho thì cũng may đời”), tôi vội đưa bài về cụ Huỳnh lên, sau đó sẽ là một số bài khác nữa. Tôi xin nói lại cho các đồng chí tin tặc được rõ: Lời nói thẳng bao giờ cũng khó nghe, các cụ xưa chẳng bảo “trung ngôn nghịch nhĩ” đó sao, nhưng nên biết lắng nghe, hơn là thích ai đó rót cho những lời đường mật. Tôi chỉ có đá chứ không có đường, nhưng đá của tôi luôn để xây chứ không để ném. Tôi không chống đối ai cả, cũng không bất mãn với cái gì cả, tôi chỉ muốn góp tiếng nói khó nghe với mục đích làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn.
26.6.2013

            Ngày 21 tháng 6, chợt nhớ cụ Huỳnh

Theo những gì tôi đã được dạy dỗ hồi đi học, cụ Huỳnh Thúc Kháng là cây đại thụ, một nhân cách lớn, nổi tiếng về tài năng, đức độ và lòng yêu nước trong đời sống xã hội Việt Nam nửa đầu thế kỷ 20. Cụ Huỳnh Thúc Kháng (1876-1947), tự Giới Sanh, hiệu Mính Viên (vườn chè) đôi khi được viết thành Minh Viên, là một chí sĩ yêu nước nổi tiếng. Cụ từng giữ chức Viện trưởng Viện Dân biểu Trung Kỳ thời thuộc Pháp, Bộ trưởng Nội vụ, quyền Chủ tịch Chính phủ Việt Nam dân chủ cộng hòa. Cụ Huỳnh quê làng Thạnh Bình, tổng Tiên Giang Thượng, huyện Tân Phước, phủ Tam Kỳ (nay thuộc xã Tiên Cảnh, huyện Tiên Phước), tỉnh Quảng Nam. Năm 1900, đậu Giải nguyên kỳ thi Hương năm Canh Tý 1900, được xưng tụng là một trong Ngũ Phụng Tề Phi của xứ Quảng xưa. Năm Giáp Thìn 1904, cụ đỗ Hội nguyên Hoàng giáp (tức Tiến sĩ thủ khoa).

Thứ Ba, 18 tháng 6, 2013

Nguyễn Hữu Viện không phải giống người

Nhà tôi lâu nay có một vị khách không mời hay vào comment (còm) tên là Nguyễn Hữu Viện, còn ký là Triệu Lương Dân, Tỷ Lương Dân. Tôi không biết ông ta (bà ta) thế nào, mặt mũi ra sao nhưng qua những lời còm chống đối nhà nước VN, nói xấu cụ Hồ, dùng lời lẽ rất thiếu văn hóa thì tôi biết đó là người không có tư cách nên bất cứ ý kiến nào của ông (bà) ấy tôi đều xóa. Được một người bạn hiểu biết về công nghệ thông tin chỉ dẫn, tôi đã phần nào ngăn chặn được trước khi bị xâm nhập. Nhưng ông (bà) Viện rất ngoan cố, dùng mọi địa chỉ nguồn khác nhau để lọt vào nhà tôi nhằm phá phách, điển hình là chỉ trong buổi chiều nay 18.6 đã còm tới hơn 30 ý kiến đểu giả vào bài "Gặp Cù Huy Hà Vũ trong trại giam" (tôi post bài này của báo Tuổi Trẻ lên trang nhà để ai có dịp thì đọc, còn độ đúng sai thế nào tùy cảm nghĩ của mỗi người). Tôi đã kiểm tra và xóa mấy chục cái còm ấy, rất mất thời gian.

Hành vi của ông (bà) Nguyễn Hữu Viện như trên rõ ràng là cố ý xấu xa chứ không phải góp ý chân thành, không có tính xây dựng. Dù tôi đã nhắc nhở nhiều lần nhưng ông (bà) Viện vẫn ngoan cố, tôi nghĩ chắc đó không phải là giống người. Rất nhiều khách vào nhà tôi cũng đã dùng đủ lời lẽ, nhẹ có nặng có, thậm chí có vị còn (xin lỗi) mạt sát thẳng thừng "tổ cha lão Nguyễn Hữu Viện" nhưng "con người" ấy vẫn trơ trơ. Vì vậy tôi phải viết mấy dòng này với ý ngắn gọn: Ông (bà) Nguyễn Hữu Viện nếu còn tư cách thì đừng ghé đây nữa. Chỗ này không phải nơi đón tiếp những người như ông (bà).

18.6.2013
Nguyễn Thông

Thứ Hai, 17 tháng 6, 2013

Gặp ông Cù Huy Hà Vũ trong trại giam

Thời gian qua, trên một số trang mạng xã hội có thông tin phản ánh phạm nhân Cù Huy Hà Vũ tuyệt thực kéo dài, nguyên nhân do bị ngược đãi. Sự thật có đúng như vậy?
Ông Cù Huy Hà Vũ bị giam ở trại giam số 5 (thuộc Bộ Công an, huyện Yên Định, Thanh Hóa). Chiều 16-6, tại trại giam này, Tuổi Trẻ đã có cuộc tiếp xúc với ông Cù Huy Hà Vũ cùng các cán bộ quản lý phạm nhân.
Khỏe mạnh, to béo, lanh lợi
Ông Cù Huy Hà Vũ đồng ý gặp chúng tôi ngay tại phòng giam, ở chung với phạm nhân Nguyễn Đình Dặm. Một số cán bộ của trại giam đứng ngoài sân trong khi chúng tôi tiếp xúc, trò chuyện với ông Vũ.
Phòng giam ông Vũ có tivi, quạt máy, giá sách với nhiều loại sách văn học, pháp luật...; có hệ thống vệ sinh khép kín, nước sạch sinh hoạt; có bếp nấu riêng. Trước phòng giam có một sân nhỏ trồng nhiều cây cảnh.
Thấy chúng tôi đến, ông Vũ vội mặc áo, với tay tắt tivi trong phòng. Ông Vũ có phần khỏe mạnh, to béo, nói chuyện thoải mái, lanh lợi, kể về gia đình, cháu nội và những chuyến thăm của vợ - bà Nguyễn Thị Dương Hà. Chúng tôi hỏi: “Sức khỏe của ông dạo này thế nào?”.
Ông Vũ trả lời: “Tôi có tiền sử bệnh tim, cao huyết áp, nhưng từ khi vào trại giam số 5, các bác sĩ của trại thường xuyên khám bệnh, đo huyết áp, cấp thuốc trợ tim, thuốc trị cao huyết áp”. “Còn chuyện ông tuyệt thực?”.

Chủ Nhật, 16 tháng 6, 2013

Bài hát tặng bạn ngày chủ nhật: Chế độ ta tươi đẹp

Lúc này, mọi người cần nghe bài hát ấy để ráng giữ niềm tin tươi sáng.
Sáng tác: Xuân Oanh
Trình bày: Tốp ca nữ đài Tiếng nói Việt Nam, lĩnh xướng: Kim Oanh.

Chúc bà con vui vẻ.

Xin cám ơn nhà sưu tầm Zanhanoi.

16.6.2013
Nguyễn Thông
video

Trình của bộ trưởng

Phiên họp, chất vấn trên nghị trường hôm 13.6 quả thật có nhiều sự vui. Rất nhiều nghị viên cười, người coi tivi cũng cười, cười tủm tỉm, cười thành tiếng. Không khí nghị trường đỡ căng thẳng, nhưng điều đó không có nghĩa là đáng mừng. Đáng lo là khác, bởi người ta không nén được tiếng cười trước những điều buồn cười. Mà sự cười ấy lại xuất phát từ các vị bộ trưởng.

Hai vị bộ trưởng thành tiêu điểm nóng hôm qua là thượng thư Hoàng Tuấn Anh bộ Văn thể du và thượng thư Phạm Vũ Luận bộ Học. Hai vị này mặc dù đã hết sức chân thành trước quốc hội nhưng quả thật cứ phát ngôn lòng và lòng vòng, trữ tình ngoại đề khiến hàng trăm vị dân biểu sốt cả ruột. Ngay đến cả vị cầm trịch, ông chủ tịch Nguyễn Sinh Hùng dù cố giữ không khí ôn hòa mà cũng có lúc không kìm nén được. Ai đời trên diễn đàn cuộc họp quan trọng nhất nước bàn về quốc kế dân sinh, bàn những chủ trương chính sách lớn liên quan đến cả dân tộc, những biện pháp thật dài hơi nhưng cũng thật cụ thể để khắc phục sửa chữa nhiều vấn đề cộm ở tầm quốc gia mà thượng thư Tuấn Anh lại đi kể lể áo dài của tân ủy viên Bộ Chính trị Nguyễn Thị Kim Ngân đẹp như thế nào, thêu hình hoa sen ra sao; ai đời khi du lịch Việt Nam đầy tiềm năng nhưng vẫn đang lẹt đẹt bám đuôi các nước trong khu vực, nạn chặt chém, lừa đảo du khách hoành hành khắp nơi và ngay tại thủ đô khiến nhiều du khách một đi không trở lại, vậy mà ông Tuấn Anh vẫn tươi cười lạc quan mà rằng du lịch Việt Nam vẫn là hình ảnh rất tốt trong mắt du khách, thậm chí còn ngây thơ "tôi vừa tiếp một bộ trưởng Anh, tôi hỏi Hà Nội thế nào, ông ấy bảo Hà Nội đẹp lắm".

Thứ Bảy, 15 tháng 6, 2013

Không thể chịu nổi

Ông bạn hàng xóm nhà tôi mấy bữa nay có vẻ bức xúc lắm. Là cựu binh hải quân từng tham gia đánh tàu khu trục Maddox của Mỹ trên vịnh Bắc bộ, vào sinh ra tử biết bao lần, chứng kiến biết bao cái chết, vậy mà lần này không giữ được bình tĩnh. Ấy là khi ông nghe tin vị tiến sĩ khảo cổ học người Nhật Nishimura Masanari tử nạn giao thông trên đường số 5, con đường tử thần. Thực ra sự ra đi đau đớn của người bạn Nhật chỉ là giọt nước tràn ly thôi bởi vài ba hôm trước mỗi lần bên bàn trà ông hàng xóm đều than phiền vụ thời sự nóng tai nạn giao thông. Ông bảo chả có nơi đâu như cái xứ này, chẳng phải chiến tranh mà người chết như ngả rạ, mỗi năm mười mấy nghìn mạng chứ ít đâu. Ông kể lể, nói chi xa, dư luận đang còn sửng sốt bàng hoàng trước vụ đâm xe vào vách núi thảm khốc trên đường Khánh Lê nối Nha Trang - Đà Lạt ngày 7.6 cướp đi gần chục người, đa số là giáo viên, thì ngay sau đó ngày 8.6 xe khách Mai Linh lật tại Quảng Nam khiến 3 người chết, hàng chục người bị thương, rồi xe hãng Phương Trang lao xuống mương ở Tiền Giang ngày 9.6 làm 6 người trọng thương. Một ngày sau, 10.6, là bi kịch Nishimura. Không thể chịu nổi, không thể chịu nổi! Người lính hải quân già giơ cả hai tay lên giời và than, có vẻ như chỉ còn biết cậy nhờ vào đấng tối cao huyền diệu để xử lý rốt ráo, chấm dứt sớm nhưng bi thương dồn dập đổ lên đầu dân ta.

Ngắn thôi, không phải về Nishimura

Anh Nishimura Masanari mất rồi, nhẽ ra tôi không nói, để anh yên nghỉ. Nhưng điều tôi đề cập đây là với người còn sống. Người Việt chứ không phải người Nhật.

Sau khi người bạn Nhật khảo cổ ấy qua đời, qua báo chí, cộng đồng dân Việt mới hay anh ấy đã gắn bó với VN gần hai chục năm, tận tụy với VN, bỏ cả vinh hoa phú quý (nước Nhật) để lăn vào nơi vất vả, có rất nhiều cống hiến cho nền khảo cổ nước mình. Ngoài sự thương tiếc của bạn bè, đồng nghiệp, không hề thấy có vị lãnh đạo nào của nhà nước lên tiếng, cũng không thấy nói Nishimura đã được nhà nước khen thưởng cái gì (huân chương chẳng hạn) xứng đáng với cống hiến đóng góp của anh. Rõ ràng hệ thống thi đua-khen thưởng xứ ta có vấn đề, từ dưới lên trên rất thụ động, kẻ không đáng thì được, người xứng đáng thì không. Từ chuyện nghệ sĩ Văn Hiệp, nay tới tiến sĩ Nishimura, thấy thật buồn cho những người cầm cân nảy mực xứ mình.

Bao giờ dẹp được cái nạn "truy tặng" trong thi đua-khen thưởng (trừ trường hợp đặc biệt) thì mới mong có sự đánh giá công bằng.

15.6.2013
Nguyễn Thông

Thứ Năm, 13 tháng 6, 2013

Ông Phạm Viết Đào bị bắt

Ngày 13/6, Cơ quan an ninh điều tra Công an thành phố Hà Nội ra Lệnh khám xét khẩn cấp và Lệnh bắt khẩn cấp đối với  ông Phạm Viết Đào, sinh ngày 10/4/1952 tại Nghệ An; hiện thường trú tại số 02 hẻm 39/7/460 Thụy Khuê, phường Bưởi, quận Tây Hồ, Hà Nội.

Theo cơ quan an ninh, ông Phạm Viết Đào có hành vi vi phạm pháp luật theo Điều 258 Bộ Luật Hình sự nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam về tội "lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân".

Quá trình thực hiện lệnh khám xét, bắt khẩn cấp, Cơ quan an ninh điều tra Công an thành phố Hà Nội thực hiện đúng quy định của pháp luật. Ông Phạm Viết Đào có thái độ chấp hành.

Các cơ quan chức năng tiếp tục điều tra, làm rõ hành vi vi phạm của ông Phạm Viết Đào để xử lý theo quy định của pháp luật.

(theo TTXVN)

Nó như thế mà dân cũng chịu để nó xét xử mình thì thật lạ

Bài này trên báo Tiền Phong ngày 13.6.2013

Nhếch nhác chốn công đường

TP - Quần áo phụ nữ, trẻ con giăng đầy trước và sau trụ sở, trẻ con chạy vào ra khi phiên tòa đang diễn ra, tiếng dao băm thịt của một phụ nữ át tiếng chủ tọa phiên tòa...?Đó là thực trạng đang diễn ra tại TAND huyện Kỳ Anh,Hà Tĩnh.
Cảnh nhếch nhác tại TAND huyện Kỳ Anh
Cảnh nhếch nhác tại TAND huyện Kỳ Anh.
Nhếch nhác
Ngày 10/6, tại TAND huyện Kỳ Anh (Hà Tĩnh) diễn ra phiên tòa xét xử một vụ án tai nạn giao thông. Gần 100 người dân đến dự phiên tòa ngỡ ngàng vì sự nhếch nhác chốn công đường.
Ngay khi bước vào cổng tòa là hai gia đình đang sinh sống tại hai phòng đầu tiên của trụ sở. Tiếng trẻ con kêu khóc đòi mẹ làm nhiều người cứ ngỡ đang bước vào khu trọ. Ngay bên cạnh là quần áo phụ nữ, trẻ con giăng kín.
Tại một góc trước hội trường xử án, một bó hương, chổi quét sân nằm chồng lấn lên nhau. Bước vào tòa nhà phía sau, nơi có hội trường diễn ra phiên xét xử.

Tín nhiệm: Một phiếu cao, một phiếu thấp

Thấy các đại biểu quốc hội bỏ phiếu tín nhiệm (người ta nói tránh đi là lấy phiếu tín nhiệm) 49 vị (có 2 vị tạm thời được hoãn) lãnh đạo quốc gia (quốc hội, chính phủ), tôi cũng bắt chước tự mình bỏ phiếu, theo cảm nhận của riêng tôi.

Trước hết là lá phiếu tín nhiệm thấp, tôi dành cho ông Nguyễn Thiện Nhân. Tại hội nghị số 7 của đảng vừa qua, ông Nhân được bầu vào Bộ Chính trị, cơ quan quyền lực cao nhất nước, dân gian quen mồm gọi là siêu bộ. Vậy nên thời điểm này, ông Nhân đương kim ủy viên Bộ Chính trị, Phó thủ tướng, tức là nằm trong top 20. Hôm qua 12.6, ông Nhân lần đầu tiên thay mặt chính phủ báo cáo trước quốc hội những hoạt động của chính phủ thời gian vừa rồi. Có nhẽ đây là bước tập dượt cho những hoạt động tiếp theo trọng trách hơn của ông Nhân. Tôi thất vọng khi thấy trong báo cáo đó phó thủ tướng Nhân không có cách nhìn nhận, đánh giá gì mới mẻ hơn so với những người khác, vẫn theo kiểu dưới báo cáo lên trên, trên báo cáo lên trên nữa, đọc những con số vô hồn, chai đá trước thực tế, thời cuộc. Và tôi thất vọng nhất khi ông Nhân đề cập đến những hoạt động tài chính, ngân hàng. Ông bảo rằng "sau gần một năm thực hiện, khuôn khổ pháp lý mới về quản lý thị trường vàng nói chung và Nghị định 24 nói riêng đã phát huy hiệu quả rõ rệt, cơ bản đạt được các mục tiêu đề ra, Chính phủ cho hay hiện nay dù chênh lệch giá vàng trong nước và thế giới còn cao nhưng thị trường vàng đã ổn định hơn. Về trung và dài hạn, trong điều kiện khuôn khổ pháp lý mới và với sự can thiệp của NHNN, chênh lệch giá vàng trong nước và thế giới sẽ được thu hẹp dần" (theo báo Thanh Niên ngày 13.6).

Thứ Ba, 11 tháng 6, 2013

Tôi kỷ niệm ngày 21.6 bằng bài báo này

Thật đáng sợ khi mất động lực để... "mở miệng"!
HŨU NGUYÊN

Vốn đã chẳng muốn nói thêm gì nữa về trường hợp ông Đinh Đức Lập ở báo Đại Đoàn Kết. Người ta chỉ có thể nói chuyện với những ai biết nghe và biết phân biệt được phải trái, đúng sai. Quan trọng hơn hết là với những người phải có tinh thần thượng tôn pháp luật.

Ông Đinh Đức Lập không có tất cả những điều đó đã đành, đáng tiếc là những người có trách nhiệm trong vụ việc (giải quyết khiếu nại tố cáo theo quy định của pháp luật Nhà nước và quy định của Đảng) cũng chẳng hơn gì.

Trong trường hợp này, “vạch cái đầu gối ra nói” có khi còn có hiệu quả hơn, cha ông ta từng có câu như vậy, chẳng phải tự tôi nghĩ ra đâu nhá (câu này trích trong kho tàng thành ngữ dân gian Việt Nam).

Ngược với thủ tướng đấy, làm gì nhau nào

BÁ TÂN 
 Đại biểu quốc hội Hoàng Hữu Phước lại thêm một lần “nổi tiếng” khi lên tiếng tạo cản trở giải quyết món “nợ” biểu tình đã được hiến định cách đây gần 70 năm. Lý sự như ông Phước thì luật Biểu tình sẽ trở thành “nợ xấu” kéo dài sang cả đời con đời cháu. Và nếu vậy “nợ xấu” này còn xấu hơn cả nợ xấu ngân hàng.

 Kể cả người muốn biểu tình cũng như người không thích biểu tình đều lắc đầu với kiểu lý sự cùn mang nhãn hiệu Hoàng Hữu Phước. Tư duy, trình độ hiểu biết với sản xuất hàng hóa là 2 thứ khác biệt nhưng, kể cả không muốn, tự nó lộ diện nhãn hiệu. Nhận thức, cách diễn giải về luật Biểu tình cho thấy thứ bậc nhãn hiệu của ông Phước. Thị trường tràn ngập hàng hóa, gắn liền đủ loại nhãn hiệu. Không chỉ phơi bày hàng rởm mà còn có cả đồ giả.

Ông Phước có thể quên nhiều thứ nhưng có một việc ông không thể (hoặc không dám) quên khi bàn đến luật Biểu tình. Tại kỳ họp quốc hội cách đây chưa lâu, Thủ tướng chính phủ, ông Nguyễn Tấn Dũng đề xuất sớm xây dựng luật Biểu tình, dư luận rất đồng tình. Thủ tướng lên tiếng đề nghị xây dựng luật Biểu tình. Sự tiến bộ của xã hội đang đòi hỏi như vậy. Ông nghị Hoàng Hữu Phước lại tìm cách bàn lùi, biến luật Biểu tình trở thành nợ xấu dai dẳng. Chẳng hiểu làm sao, đối với luật Biểu tình, một trong những vấn đề mang tính thời đại được toàn dân quan tâm đặc biệt, ông Phước lại dám đi ngược chiều thủ tướng, trong trường hợp này đồng nghĩa với ngược chiều quan điểm của chính phủ và nguyện vọng của đại đa số nhân dân.
 Bá Tân

Thứ Hai, 10 tháng 6, 2013

Không tin được nhưng đó là sự thực: Người chống tham nhũng tiêu cực bị sa thải



Việc chống tiêu cực ở báo Đại đoàn kết của các nhà báo Kim Ngân, Mạnh Thắng và Hữu Nguyên ngày một gian nan. Chính vì không được Đảng ủy Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam và Ban Thường trực Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam bảo vệ (dù các nhà báo đã nhiều lần làm đơn đề nghị bảo vệ) nên mức độ trả thù, trù dập người tố cáo ngày một gia tăng. Ngày 3.6.2013, Tổng biên tập Đinh Đức Lập và Phó tổng biên tập Nguyễn Quốc Khánh đã ra Quyết định số 42 buộc thôi việc đối với nhà báo Nguyễn Mạnh Thắng.

Khi những đơn tố cáo của nhà báo Nguyễn Mạnh Thắng chưa được lãnh đạo Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam, Đảng ủy Khối các cơ quan trung ương và các cơ quan chức năng xem xét, giải quyết dứt điểm; và khi  đơn tố cáo ông Vũ Trọng Kim - Ủy viên Trung ương Đảng – Phó chủ tịch kiêm Tổng thư ký Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam chưa được Ủy ban Kiểm tra trung ương, Ban Nội chính trung ương giải quyết thì hành vi trả thù, trù dập bằng hình thức kỷ luật buộc thôi việc đối với nhà báo Nguyễn Mạnh Thắng của Ban Biên tập báo Đại đoàn kết đã vi phạm nghiêm trọng vào điều 8 Luật tố cáo, và Quy định 94 của Bộ Chính trị.

Nếu như từ tháng 5.2012 nhà báo Mạnh Thắng có đơn tố cáo thì ngay 2 tháng sau, ngày 23.7.2012 ông bị Tổng biên tập Đinh Đức Lập trả thù, trù dập chuyển công tác, cắt lương vô cớ dù không bị kỷ luật gì. Điều này vi phạm nghiêm trọng điều 8 và điều 37 của Luật tố cáo (được bảo vệ vị trí công tác). Đến khi Đảng đoàn MTTQ Việt Nam có kết luận thì cũng không trả lời các nhà báo bằng văn bản (vi phạm điều 26 luật Tố cáo), không thực hiện kỷ luật những người có sai phạm liên quan với Tổng biên tập Đinh Đức Lập như:

Chủ Nhật, 9 tháng 6, 2013

Ông Vịnh liệu có nhầm?

Ông Vịnh tức ông Nguyễn Chí Vịnh, ủy viên T.Ư đảng, thượng tướng, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, người mà dư luận đồn đoán sẽ có thể cầm chức bộ trưởng bộ này nay mai.

Ngày 8.6, hầu hết báo chí chính thống đều đăng bài về cuộc gặp của thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh với giới báo chí truyền thông Trung Quốc nhân chuyến ông Vịnh dẫn đầu đoàn đại biểu cấp cao Bộ Quốc phòng Việt Nam tham dự Đối thoại chiến lược quốc phòng Việt Nam - Trung Quốc lần thứ 4 vào 2 ngày 5 - 6.6 tại Bắc Kinh. Có thể nhận thấy trên các báo Nhân Dân, Quân đội nhân dân, Thanh Niên, TTXVN... nội dung bài đăng đều na ná như nhau, dường như cùng một nguồn chứ không phải do phóng viên bản báo viết. Điều ấy cũng chả có chi lạ bởi ở vấn đề mang tầm quốc tế, quốc gia, chủ quyền lãnh thổ, cần phải có sự thống nhất về quan điểm, báo chí nhà nước chỉ làm nhiệm vụ truyền tải thôi.

Khi đọc bài Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh đối thoại với truyền thông Trung Quốc trên báo Thanh Niên (xem toàn văn ở đây), tôi đánh giá ông Vịnh là người hoạt ngôn, sắc sảo, thông minh (chả thông minh mà lại làm đến thượng tướng), bản lĩnh có thừa. Mặc dù các nhà báo Trung cộng cũng là những kẻ ghê gớm, đầy thủ đoạn, thủ pháp lắt léo đưa người khác vào tròng nhưng họ dường như phải chào thua thượng tướng Việt Nam. Lâu nay những phát biểu của ông Vịnh, dù ở trong hay ngoài nước, dù trước bất kỳ đối tượng nào cũng đều gây sự chú ý, không hẳn vì đó là nhời của ngôi sao đang lên đang sáng, mà còn đại diện cho quan điểm, đường lối của nhà nước Việt Nam đương thời. Chính vì thế, tôi lấy làm lạ khi đọc đoạn dưới đây:

Bài hát tặng bạn ngày chủ nhật: Bài ca bên cánh võng

Những năm đầu 70, các bài hát về Trường Sơn, về đường ra trận là giọng chủ đạo của âm nhạc cách mạng, với nhiều bài hay, hào hùng, xúc động. Bài ca bên cánh võng của nhạc sĩ Nguyên Nhung nằm trong số đó, nhưng tôi cảm thấy dường như nó có sự lắng sâu hơn.

Còn nhớ năm 1974 trường Đại học Tổng hợp Hà Nội tổ chức thi văn nghệ tại hội trường Mễ Trì, khoa Văn có tham gia một số tiết mục như tốp ca nữ Cô giáo bản Giàng (sáng tác của anh Đỗ Minh Tuấn- khóa 16, sau là nhà thơ, đạo diễn điện ảnh), đơn ca của anh Trịnh Hòa Bình (khóa 18, nay là PGS xã hội học) hát bài gì hay lắm (tôi quên mất), và đặc biệt anh Đăng Khoa (khóa 19) rất thành công với ca khúc Bài ca bên cánh võng. Phải nói dạo đó khoa Văn rất mạnh về văn nghệ, còn khoa Sử thì thể thao (bóng chuyền, bóng đá, bóng bàn). Hồi ấy, dân văn hay nhắc đến những biểu tượng khoa mình như Đỗ Minh Tuấn, Trần Nho Thìn, Hà Nam Tiến, Triệu Xuân Điến..., còn bên sử tôi nhớ có anh Nguyễn Quốc Trị còn gọi là Trị đen, một tay lắm tài, nhất là đá bóng. Với Đăng Khoa, còn nhớ y đẹp trai lắm, hát hay, công tác đoàn cực sôi nổi, hình như là lớp phó Văn K19, một tay trợ thủ đắc lực của anh Nguyễn Xuân Liễu bí thư đoàn khoa, người viết chữ đẹp nhất Hà Nội.

Hồi ông anh ruột tôi từ chiến trường về, món quà quý nhất mà tôi được nhận có lẽ là chiếc võng dù màu xanh đậm. Cái võng ấy đã theo anh Uy (anh tôi) khắp trong nam ngoài bắc, cả sang Lào. Cái võng đó, tôi dùng mãi đến đầu những năm 80 mới rách, bỏ đi cứ tiếc mãi. Bài hát này cũng xin tặng cho bác Uy để bác nhớ về những năm tháng Trường Sơn.

Bản nhạc mà các bạn nghe sau đây do ca sĩ Trần Chất, một giọng nam nổi tiếng trong số nhiều ca sĩ họ Trần thời bấy giờ, thể hiện.

Chúc mọi người vui vẻ, chủ nhật ắp niềm vui.

Xin cám ơn nhà sưu tầm Zanhanoi.

9.6.2013
Nguyễn Thông

video


Thứ Bảy, 8 tháng 6, 2013

Giải trí cuối tuần: Chị lại không được khỏe

NGUYỄN QUANG VINH
Vợ chồng Tổng sếp đang bàn chuyện cho hai đứa con sang Mỹ học thì bà giúp việc vào báo có mấy anh trong Nam ra chơi. Sếp chồng nháy mắt. Sếp vợ tót cái, kéo váy lên cầu thang lầu, mất hút. Đoàn khách vào.
Ôi anh. Tụi em nghe tin chị bệnh vội vàng thu xếp công việc cuối năm bay ra thăm chị.
Ừ. Chị lại không được khỏe. Trong ấy nắng ấm, ngoài này lạnh, mưa sụt sùi. Nghe mấy ông bạn bác sĩ khuyên, cuối tuần, nên để chị vào trong đó đánh mấy ván tennis, hít thở, hưởng chút nắng vàng.
Dạ đúng đúng đúng. Ông bác sĩ nào đó chuyên môn cao thật đấy anh ạ. Đúng. Cứ chiều tối thứ 6 chị bay vào. Đánh mấy ván tennis rồi tối chủ nhật ra vẫn làm việc bình thường anh ạ. Cả anh nữa, vào với chị. Anh ơi, sức khỏe là số 1 anh ạ, quan nhất thời, dân vạn đại, anh chị phải có sức khỏe. Chị đâu anh, để tụi em lên vấn an chị.
Thôi để chị nghỉ. Phần thì thời tiết mệt, phần thì lo hai cháu sắp đi học Mỹ. Tính đàn bà nó thế, lo suốt, khổ lắm. Vì thế, dạo này chị lại không được khỏe.

Vài nhời từ vụ cháy

Vụ cháy trạm kinh doanh xăng dầu trên đường Trần Hưng Đạo, Hà Nội hôm 3.6 phải nói là kinh hoàng dưới nhiều góc nhìn. Ngay trung tâm thành phố, nơi sầm uất bậc nhất của thủ đô, nếu “quả bom xăng” gần trăm mét khối đó nổ thì không thể tưởng tượng được hậu quả sẽ ghê gớm như thế nào. May mà điều đó không xảy ra, trước hết nhờ công lao, sự dũng cảm quên mình của lực lượng cảnh sát phòng cháy chữa cháy (PCCC).

Nói về những mối tai họa thường xuyên đe dọa cuộc sống con người, cha ông thuở xưa đã đúc kết ngắn gọn “thủy hỏa đạo tặc”, trong đó họa cháy đứng hàng thứ hai, còn trên cả trộm cướp, giặc giã. Lửa có thể biến những giá trị tài sản khổng lồ thành số 0 chỉ trong phút chốc. Đã có quá nhiều bi kịch thương tâm do hỏa hoạn. Nước ta cũng như bất kỳ quốc gia nào trên thế giới đều đưa ra những quy định PCCC nghiêm ngặt nhằm hạn chế tối đa tác hại của giặc lửa. Phòng cháy được đặt lên hàng đầu. Dân gian thường bảo “chớ đùa với lửa” là vậy.
Có thể rút ra nhiều điều sau vụ cháy nói trên. Cơ quan điều tra và các ngành chức năng sẽ làm việc này nhưng vụ cháy đã phát lộ một số vấn đề. Trước hết là hoạt động chữa cháy, xử lý tai nạn. Theo các nhà báo tường thuật, phải mất đến gần 6 tiếng đồng hồ kể từ khi phát cháy, cả nghìn cán bộ chiến sĩ công an, quân đội; hàng trăm dân quân tự vệ địa phương; hàng chục lượt xe cứu hỏa chuyên nghiệp tham gia… mới dập tắt được đám cháy. Tất nhiên có những khó khăn khách quan nhưng với một vụ cháy trên địa bàn chật hẹp đông người như thế, việc để kéo dài tình trạng cháy có nguy cơ gây nổ cực kỳ nguy hiểm đã chứng tỏ rằng chúng ta chưa đủ biện pháp, công cụ hữu hiệu để giải quyết nhanh nhất sự cố. Chỉ riêng việc phải huy động quá nhiều người, dùng những biện pháp thủ công (như cảnh sát phải hứng xăng vào từng can nhựa chuyển ra ngoài) đã chứng minh điều đó. Trong trường hợp này, lòng dũng cảm của cán bộ chiến sĩ chữa cháy dù rất đáng khen ngợi nhưng liệu có nên đánh đổi tính mạng con người một cách nguy hiểm như vậy chăng?

Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013

Nói lại cho rõ

Có nhiều người thắc mắc tại sao gần đây tôi lại xóa comment của bạn đọc, dù họ có đề "nặc danh" đi chăng nữa. Và trách tôi miệng thì nói tôn trọng mọi ý kiến trái chiều, nhưng tay lại xóa góp ý của người khác.

Tôi xin nói rõ:
Tôi vẫn không thay đổi sự tôn trọng những ý kiến khác biệt, của bất kỳ ai, nhưng với những ý kiến:
-Chống đảng cầm quyền, chống chế độ, nói xấu cụ Hồ.
-Chửi bới tục tĩu thiếu văn hóa, miệt thị người khác.
-Tất cả mọi comment của ông Nguyễn Hữu Viện, Triệu Lương Dân, Tỷ Lương Dân (hiện giấu tung tích bằng nickname "Nặc danh") bởi ông này không có sự góp ý trên tinh thần xây dựng, luôn nói xấu cụ Hồ, chửi đảng cầm quyền, chửi nhà nước VN đương thời.
Những ý kiến như trên đều bị xóa, không cho tồn tại.

Trong khi tôi chưa có cách ngăn chặn tức thời, có thể những ý kiến như vậy xuất hiện trên blog nhật ký cá nhân này trong lúc tôi bận bịu, nhưng đảm bảo nó sẽ bị xóa sau đó.

Cũng xin lưu ý, gần đây xuất hiện một số ý kiến nhắm vào cá nhân tôi, tôi biết là của ai, người ấy thuộc dạng như thế nào, nhưng tôi vẫn chấp nhận. Tuy nhiên, đề nghị các vị cần ăn nói cho có văn hóa, và nhất là bỏ cái thói đe nẹt, dọa dẫm ấy đi.

Xin cám ơn.

7.6.2013
Nguyễn Thông

Một đề xuất rất không thuyết phục

LÊ THANH PHONG

Tại phiên thảo luận về chương trình xây dựng pháp luật, liên quan đến Luật Biểu tình, đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước phát biểu: “Khi đưa luật một cách gấp gáp như vậy là chúng ta đã tước đi quyền của người dân. Người dân cần thời gian tham khảo, tham chiếu, nghiên cứu, tìm hiểu, trao đổi, tranh luận về sự cần thiết của luật. Luật Biểu tình nếu có phải nghĩ đến trưng cầu ý dân”.

Thậm chí, ông Phước còn đề nghị phải hỏi ý kiến của các doanh nghiệp bảo hiểm nhân thọ, bảo hiểm phi nhân thọ, bảo hiểm y tế. Chỉ khi đã làm việc được với cơ quan này và đưa những nội dung này vào bảo hiểm thì chúng ta mới yên tâm và có Luật Biểu tình.

Ý kiến phát biểu của ông Hoàng Hữu Phước rất không thuyết phục.

Ông Hoàng Hữu Phước căn cứ vào đâu để cho rằng đưa Luật Biểu tình vào chương trình xây dựng pháp luật năm 2014 là gấp gáp, là nôn nóng. Xin hỏi ĐB Phước, gấp gáp là sao khi biểu tình là quyền hiến định mà 68 năm qua chưa có luật để thực hiện? Nôn nóng là sao khi “món nợ” với dân chưa được trả qua bao nhiêu kỳ họp QH? Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đề xuất xây dựng Luật Biểu tình chắc chắn không hề xuất phát từ sự nôn nóng hay gấp gáp mà có nghiên cứu nghiêm túc về lý luận cũng như thực tiễn.