Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn an toàn vệ sinh thực phẩm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn an toàn vệ sinh thực phẩm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 23 tháng 12, 2015

Xứ sở mình có ngộ độc gì không…?

LÊ ĐỨC DỤC (nhà báo)

Sáng sớm bưng tô bún giò lo chất tạo nạc
Gắp nhúm rau lo dư lượng thuốc trừ sâu
Chiều gặm cái chân gà cùng bạn li rượu đế
Chân gà thối tồn kho, rượu dỏm nấu men Tàu...


Không khí thở mỗi ngày mỗi ngột
Nhưng vẫn đỡ hơn bà con ở Vĩnh Tân
Nhà máy nhiệt điện than âm thầm sát thủ
Mà nghe đâu sắp xây nhiều cái nữa ở quê mình


Hôm nọ đi vay tiền, qua mươi vòng thủ tục
Dấu đỏ dấu đen công chứng rất nhiêu khê
Sao ngày nào cũng thấy những vụ vay ngàn tỷ
Tiền vay đội nón đi, tòa xử mãi cũng huề…

Bà chị bán con bò cầm xấp tiền nhàu nhĩ
Cậu ơi mần răng lo biên chế cho cháu đi
Đất nước mình không chạy quyền chạy chức!
Bán con bò thôi thì xin được việc gì…?
….
Buổi sáng ăn tô bún giò lo ung thư ẩn nấp
Uống ly rượu chiều, sợ trúng độc men Tàu
Xứ sở mình có nhỡ ăn nhầm uống nhịu
Rồi tự chúng mình ngộ độc chết cùng nhau..???

Lê Đức Dục (theo Facebook Le Duc Duc,  https://www.facebook.com/duc.leduc?fref=nf)

Thứ Năm, 17 tháng 12, 2015

Tự cứu mình trước

     Tình trạng thực phẩm độc hại “phủ sóng” dày đặc cuộc sống hằng ngày được nhắc đi nhắc lại mãi rồi, nhiều rồi, chán, chả muốn nói nữa. Từ người dân bình thường chốn nhà quê đến vị chủ tịch nước đều phải lắc đầu mà rằng “tình hình hết sức báo động, nguy hiểm cho giống nòi” thì có nói thêm nữa cũng thế thôi.
     Nhưng, lại có một chữ nhưng, dù đã có cả hệ thống chính trị, bộ máy nhà nước, chính quyền, cơ quan quản lý, cơ quan chức năng trung ương đến địa phương lo từ vĩ mô tới vi mô thì mỗi cá nhân hãy biết tự bảo vệ mình. Chuyện nào, lĩnh vực nào có thể không biết, nhưng trong vấn đề an toàn vệ sinh thực phẩm, chả có ai bảo vệ mình tốt hơn chính mình. Đừng đợi đến khi lăn đùng ra bởi ngộ độc thực phẩm, hoặc sau siêu âm xét nghiệm biết mình bị ung thư mà căn nguyên là đồ ăn thức uống độc hại, mới hối hận, rút kinh nghiệm thì đã muộn.
     Ông hàng xóm nhà tôi cứ lâu lâu lại giở chuyện cũ, cũng là dạng tiếc rẻ quá khứ, vừa để răn đe con cháu cẩn thận miếng ăn hớp uống. Chuyện rằng ngày xưa, gọi là xưa chứ vài chục năm trước chứ mấy, miếng thịt, con cá con tôm, hạt gạo, cọng rau lành lắm, ăn vào không chỉ ngon mà đáng nói nhất, rất yên tâm, chả lo lắng gì. Người tiêu dùng không mất nhiều công chọn lựa chất lượng hàng hóa trước khi mua, nghĩ ngợi lo lắng cho sức khỏe sau khi dùng. Có nhiều tiền thì ăn miếng ngon, ít tiền ăn kém hơn, tuy nhiên đều không phải lo sự độc hại. Không tràn lan sơn hào hải vị, hàng hóa phong phú như bây giờ nhưng rất ít khi nghe nói về ngộ độc thực phẩm, còn ung thư “là của hiếm”.