Nhiều ông bà bênh chủ trương của chính quyền nên nêu đủ lý luận này nọ, phân tích đủ các khía cạnh, lý do, trong đó nhấn vào việc khu trường ấy đã xuống cấp, chật chội, trường chưa có quyền sử dụng đất hợp pháp (hì hì, rất vớ vẩn), trong tương lai sẽ gây tình trạng quá tải giao thông xung quanh, v.v..
Người muốn giữ lại thì lấy lý do ký ức, lịch sử ngôi trường, một cơ sở học/khoa học cần được duy trì, bảo vệ, bảo tồn, v.v..
Ai cũng có lý riêng và ra sức chứng minh mình đúng, nhưng theo tôi, không đi vào bản chất vấn đề.
Trước hết, không vì ngôi trường đã từng tồn tại mà phải giữ. Nếu lý sự vậy, thì phải giữ hết, nhất là những thứ đã có tuổi cả trăm năm, vài trăm năm. Nhiều khi buộc phải lựa chọn, cân nhắc cách nào lợi hơn. Chẳng hạn hàng xà cừ cổ thụ đường Tôn Đức Thắng (cũ là Cường Để) quận 1, bị chặt bỏ ai cũng tiếc, giữ lại thì không nối được với cầu sang quận 2 đang phát triển chóng mặt.
Còn bảo rằng phải giải tỏa nhằm quy hoạch lại đô thị, ngăn chặn nguy cơ ách tắc giao thông, hạn chế tình trạng dồn người (sinh viên) vào đó... thiệt là tào lao, bậy hết sức. Nếu thế, có dám dời nó xong thì chỉ dùng khu đất gần 15 hecta này làm công viên không, hay lại kín đặc nhà cao tầng, tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa.