Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Thứ Ba, 16 tháng 6, 2026

Báo chí

Cứ phải nói thế này cho khách quan, công bằng:

Việc chính quyền dẹp bớt đơn vị báo chí truyền thông, tém lại cho gọn là phải rồi, thậm chí cần dọn dẹp, loại bỏ, chấm dứt nhiều hơn nữa.

Báo chí truyền thông xứ này đông, nhiều, nhưng không thực chất, không phải báo chí đúng nghĩa. Gần 800 đơn vị báo chí cũng chỉ một giọng cơ quan tuyên truyền theo sự chỉ đạo, quản lý chặt chẽ, kiềm tỏa của ban tuyên giáo. Giải tán hết, chỉ giữ lại một cũng được.

Nhiều đơn vị báo chí ở TP.HCM bị giải thể, lý do thứ nhất là theo sự chỉ đạo của trung ương, địa phương không thể làm trái (thực ra đã tìm nhiều cách để duy trì, nhưng lực bất tòng tâm), lý do thứ 2 là chúng đều trực thuộc thành phố, mà một địa phương thì không cần nhiều báo. Những tỉnh thành khác thế nào thì TP.HCM cũng phải vậy, không có ngoại lệ.

Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2026

Thi cử cãi nhau

Xứ mình, bất cứ chuyện gì cũng có thể thành tấm thành món để cãi, kể cả thi cử. Càng dốt nát ngu muội, cãi càng hăng.

Kỳ thi tốt nghiệp phổ thông 2026 diễn ra, bọn trẻ lớp 12 vào phòng thi làm bài chí chết, còn bên ngoài người lớn và cả những người không chịu lớn mở volume điếc tai. Nhiều tay còn nhân danh này nọ đòi lôi các đương sự ra xử, thiếu điều mở tòa án quân sự đặc biệt, kết án xong bùm luôn, không cho cãi.

Nếu xếp hạng toàn cầu về cãi nhau, An Nam ta là nhất, chẳng nhường bố con thằng nào, kể cả những thằng “mày biết bố tao là ai không”.

Nhà cháu chỉ lẩn mẩn gạch đầu dòng vài điều liên quan, chứ chẳng dại bị cuốn vào cuộc cãi vã ấy, không phải do sợ nhát, mà bởi không có 7 củ rưỡi, hoặc 30 củ. Gương tày liếp chẳng treo đấy thây, lên phây búc than thở trước khi chạy xe phải lắc cho xăng e mười trộn đều, hoặc nhà cô gì ở Ninh Bình khoe gặp ma... đều phải móc hầu bao nộp phạt.

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2026

Cuốn sách bạn nên đọc: “Xuyên qua mọi chiến tuyến”

Thiên hạ, đời và mạng, đang chia hai phe cãi nhau về một cuốn sách ca ngợi thần tượng theo phong cách mới, ghét nhau đào đất đổ đi (ghét tới mức dấu vết bàn chân của kẻ cãi cũng không muốn nhìn thấy, phải đào bỏ cho khuất mắt), chỉ thiếu điều đưa nhau ra tòa.

Tôi không tham gia vào những cuộc cãi vã, sỉ nhục kiểu vậy, bởi không thích. Đời còn ối thứ đáng quan tâm hơn. Vả lại mình không khoái thứ văn nghệ ca ngợi idol, nó cứ giả tạo, sao sao ấy. Không đọc thì không ý kiến ý cò, đơn giản vậy thôi.

Vậy nhưng có những cuốn sách tạo chấn động tích cực rất mạnh cho người đọc, cụ thể là tôi. Tôi ham đọc sách, và đã khá lâu có được cuốn sách hay, hợp với mình, cuốn “Xuyên qua mọi chiến tuyến” của bác Nguyễn Xuân Thọ.

Tôi nói “khá lâu” bởi, hồi năm ngoái, rồi năm ngoái nữa, đã say mê đến mức quên tháng ngày để dí mắt vào những cuốn “Ba Đồn mạn thuật” của bọ Nguyễn Quang Lập, “Chữ và người - 400 năm” của bác Hoàng Minh Tường, chùm 6 - 7 cuốn chi đó như “Đừng kể tên tôi”, “Qua khỏi dốc là nhà”, “Gia đình”, “Những ngày tháng năm”... của Phan Thúy Hà. Rất thích dạng sách phi hư cấu, bởi nó thật, không uốn éo làm duyên.

Giờ nhà cháu đang cầm trên tay cuốn “Xuyên qua mọi chiến tuyến” của Nguyễn Xuân Thọ.

Thứ Hai, 8 tháng 6, 2026

Thế sự du du nại lão hà

Đó là câu mở đầu bài “Cảm hoài” (còn có tên “Thuật hoài”) của danh tướng Đặng Dung thời Hậu Trần (thế kỷ 15), có nghĩa: Việc đời ngổn ngang chồng chất mà ta già mất rồi.

Những ngày tháng này, xứ ta biết bao việc, đâu kém ngày xưa. Nhà cháu còn già hơn cả cụ Đặng Dung, nhưng tranh thủ lúc rảnh rỗi, tỉ mẩn nhặt nhạnh biên ghi lại những “thế sự du du” như một thứ tư liệu.


- Ngày 30.10.2025: Tạp chí TCDN (Tài chính doanh nghiệp) và một tờ báo khác hôm nay có bài rút tít rõ to “Người dân Việt Nam đang nắm giữ tới 500.000 tấn vàng”, trong đó phần sa pô viết cụ thể “Đại biểu quốc hội Thạch Phước Bình (Vĩnh Long) dẫn số liệu từ Hội đồng Vàng thế giới cho thấy người dân Việt Nam đang nắm giữ từ 400.000 - 500.000 tấn vàng, khoảng 35 - 40 tỉ USD, tương đương 8% GDP”.

Ông hàng xóm cười, báo với chả chí, đại biểu đại biếc, có mà tính cả vàng dẻo cũng chưa đủ số ấy.

Thứ Năm, 4 tháng 6, 2026

Con kiến

Hơn tuần rồi, nhà cháu bận việc nhà nên không có thì giờ bài vở tút tiếc gì sất, chứ không phải do bị ai đó dạy dỗ này nọ mà e ngại. Đó là chuyện vặt, không đáng quan tâm.

Nhưng nhiều lúc tự nghĩ mình cũng chả khác gì con kiến.

Trong cõi sống muôn loài, kiến luôn bị coi là bé nhỏ, tầm thường nhất. Người ta vẫn nói phận "con sâu cái kiến".

Thử dành vài phút quan sát đám kiến. Cứ từng con tha thẩn khắp nơi kiếm ăn, nếu tìm được mồi vội ba chân bốn cẳng chạy về tổ (mà sao nó đi khắp nơi xa tít, không hề có Google map vẫn tìm được nhà), gọi cả đám ra khiêng về.

Hồi bé, thỉnh thoảng tôi vẫn chơi với chúng, chẳng hạn đập một con ruồi, để đó, một tên kiến tìm được, lát sau cả bọn ra ì ạch khiêng về. Rất tội nghiệp, bọn nó chứ không phải tôi.

Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2026

Tiễn xăng R95

Rứa là hết ngày mai em đi mãi
Còn mong chi ngày trở lại 95 ơi
Sẽ chẳng quên em hỡi lúc chia phôi
Bởi lệnh cấm nên chúng mình nghẹn nói (1)


Xe thì đã cạn bình, chỉ có E10 mới
Suốt cả ngày chầu chực ở cây xăng
Không nơi nào có bóng dáng của em
Anh thất thểu dắt xe thành cục sắt


Vẫn biết rằng chuyên gia khuyên phải lắc
Nhưng đổ vào, nhỡ không chạy thì sao
Rồi chết máy giữa đường,
Rồi ga chẳng tăng cao
Ôi nhớ những ngày vi vu trên đường rộng


Em đi nhé, chỉ còn trong giấc mộng
R95 tội nghiệp sắp lên đường (2)
Anh chưa rõ ngày mai ra sao nữa
Nhưng biết rằng đời còn lắm gian truân

Nguyễn Thông

1. Nhại thơ anh Lành
2. Theo lệnh chính phủ, từ ngày 1.6.26 cấm tiệt bán xăng R95 tại các cây xăng kinh doanh xăng dầu cho dân, còn có ở chỗ nào nữa thì nhà cháu không biết

Ký giả

Hồi trước năm 1975 ở Sài Gòn, chính quyền o ép báo chí, đã diễn ra cuộc phản đối mang tên "Ký giả đi ăn mày". Gọi vậy thôi, chứ vẫn được "múa bút vung gươm hả một phen".

Năm mươi năm sau, cũng trên đất ấy, lại diễn ra cuộc liên quan tới báo chí, nhưng có tên là sáp nhập. Nhiều tờ báo bị đóng cửa, chấm dứt hoạt động; rất nhiều nhà báo mất việc làm.

Âu cũng là do thời cuộc, bãi bể nương dâu. Than trách cũng chẳng được gì, bởi "Bắt phong trần phải phong trần/Cho thanh cao mới được phần thanh cao".

Chỉ thương các ký giả thời nay. Hồi xưa họ xuống đường đi ăn mày nhưng diễu hành xong vẫn đi ăn tiệm. Giờ thì không đi ăn mày tưởng tượng nữa mà đi làm xe ôm thực sự.

Miếng cơm manh áo không đùa với ai, dù là nhà báo. Nói như kiểu ông Sóng Hồng, "Hỡi nhà báo hãy vươn mình đứng dậy/Thời rượu nồng nệm ấm đã qua rồi".

Chạy xe ôm mà giữ được thiên lương cũng là điều an ủi.

Nguyễn Thông