Tôi nghe vậy thì biết vậy, cũng chẳng lấy làm buồn phiền, bởi tính mình “cào” quen rồi, vả lại lúc nào cũng chỉ muốn góp chút sức mọn “giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt” như cụ Phạm Văn Đồng từng dạy.
Ngay cả bản thân tôi cũng có lúc sơ suất, không phải sai, mà gây nên sự hiểu lầm. Chả là vừa rồi tôi biên ít chữ về chuyến đi Campuchia, ghi nhận những điều mắt thấy tai nghe.
Muốn để vui, đỡ nặng nề, tôi chơi chữ, dùng từ “du mục” khi viết “chuyến du mục” với giải thích trong ngoặc rằng du là đi, mục là mắt, thấy, ý là đã đi và thấy. Những bác rành rọt, thông thạo từ Hán Việt, kiến thức rộng còm có ý chê cười bỉ nhân hiểu “du mục” vậy là sai rồi, bởi du mục để chỉ một lối sống của những người chăn nuôi gia súc nay đây mai đó.