Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2019

Từ chuyện xe

Thỉnh thoảng ta lại đọc được trên vài tờ báo những bài có nội dung rằng ở xứ này nếu thả lỏng việc mua bán ô tô thì không còn chỗ mà chen chân chứ đừng nói gì đi lại. Theo họ, siết ô tô là đúng, thậm chí nên siết cả xe máy thì may ra giao thông mới hết cảnh ùn tắc.

Tôi cam đoan, một trăm phần trăm những đứa đề nghị siết ô tô, đánh thuế phí thật cao để dân chúng không mua được ô tô chính là những đứa đang ngồi chễm trệ trên ô tô, thậm chí trên xe công được mua bằng tiền ngân sách. 

Lạ cho xứ này, những đứa chỉ biết ve vuốt tỉa tót chính bộ lông của nó lại là đứa dài mỏ rao giảng khuyên dân chúng cần phải thế này thế nọ.

Mà ngay cả cái nghị định của chính phủ vừa được ban hành, quy định cán bộ cỡ nào cấp nào được sử dụng xe công bao nhiêu trăm triệu, bao nhiêu tỉ cũng là thứ quy định ngang ngược, cực thối. Không chỉ họ tự cho mình quyền ngang nhiên chiếm đoạt tài sản công, mà còn tự phơi bày thực chất những lời rao giảng giả dối xưa nay. Một ông vừa chỉ thị không được xa hoa, hoang phí, thì một ông đồng bọn ngay lập tức ban quy định những ai được đi xe mấy tỉ, xe không cần báo giá.

Nói chung đó là một xã hội rất hài với dàn cai trị, rất bi với dân chúng.

Nguyễn Thông

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2019

Nợ xấu

Trong thuật ngữ kinh tế xứ này có từ "nợ xấu".

Đây là thứ nợ khó đòi, khó trả, dây dưa kéo dài, càng ngày càng lớn, nói chung là đéo giải quyết được ngay, thậm chí mất trắng. 

Nợ xấu hình thành và phổ biến nhất thời 3X Nguyễn Tấn Dũng làm tể tướng 2 nhiệm kỳ, y đẻ ra các tập đoàn kinh tế, dồn cả vốn liếng vào đấy, chúng càng ngày càng lụn bại, ăn cả vào vốn, nhà máy trùm mền đắp chiếu, nợ ngân hàng ngày càng chồng chất, nguy cơ phá sản hiện rõ từng giờ. Chả nói đâu xa, cứ nhìn vào thực trạng của 3 tập đoàn "quả đấm thép" là dầu khí, hàng hải (công nghiệp tàu thủy), than-khoáng sản thì thấy ngay. Ba Dũng có công phá nát nền kinh tế, không biết đến bao giờ mới hồi phục được, nhưng cha con nhà X thì giàu nứt đố đổ vách, chưa đứa nào dám động đến lông chân.

Vẫn biết đương kim tể tướng Bảy Phúc còn đang vất vả loay hoay nhức đầu xử lý đống rác do tiền nhiệm và chính ông ta để lại, nhưng tôi cũng xin nhắc với ông, còn những món nợ xấu liên quan tới ông, không trả cho xong thì còn lâu mới "ngồi trên vòng nguyệt quế" được. Nợ này dứt khoát phải trả, chẳng thể coi nó như đám nợ xấu đơn thuần kinh tế kia. Đó là:

-Bỏ lập tức cái quyển sổ hộ khẩu cực kỳ cổ lỗ sĩ, vớ vẩn, một thứ tai ách trói buộc dân chúng đã kéo dài hơn nửa thế kỷ.

-Trả ngay cái khu đất sân gôn về cho sân bay Tân Sơn Nhất, không lý sự lôi thôi.

-Dẹp hết BOT trấn lột. Dự án đường mới chỗ nào, thì đặt BOT chỗ đó. Cái nào đặt không đúng nguyên tắc ấy, dẹp ngay. Dẹp cả bọn bộ giao thông được dân nuôi nhưng chỉ cúi đầu phục vụ quân bóc lột.

-Trả đất về cho người dân Thủ Thiêm bị cưỡng chế giải tỏa oan ức, rẻ rúng, đừng nghe lời lão Nguyễn Thiện Nhân nữa.

Bốn món nợ xấu này đã, rồi còn nhiều món sẽ tính sau.

Nguyễn Thông

Thứ Hai, 14 tháng 1, 2019

Chống xa hoa, xài lãng phí tiền thuế của dân

Trên báo Tin tức của TTXVN hôm qua (13.1), Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng trả lời phỏng vấn, có ý rằng: "Những "ông quan" nói một đằng, làm một nẻo, kêu gọi người khác tiết kiệm trong khi bản thân xa hoa, lãng phí, chi dùng bằng tài sản, công quỹ nhà nước, bằng tiền thuế của dân, cờ bạc, tiệc tùng vô độ… thì chẳng những không làm gương được, mà còn làm mất uy tín của Đảng, mất niềm tin trong nhân dân". (trích nguyên văn).

Ông Trọng nói có đúng không? Đúng quá đi chứ, nếu xét về mặt lý luận. Một ông trùm lý luận chả nhẽ lại sai.

Về mặt thực tiễn, tôi chỉ đề nghị ông Trọng và các bề tôi của ổng nêu gương bằng hành động cụ thể. Không cần gợi ý xa xôi, chỉ xin các ông chống xa hoa trong việc dùng xe công. Thanh lý hóa giá hết những cái xe xa hoa đắt tiền vài tỉ, thậm chí chục tỉ đi, dùng xe năm bảy trăm triệu cũng ổn quá rồi. Tất cả những xe tỉ tỉ ấy đều là xe công, mua bằng tiền thuế của dân, quá xa hoa lãng phí. Ngự trên chiếc xe trị giá hàng nghìn con trâu ấy, các ông không thể làm gương cho ai cả.

Mất uy tín của đảng bao nhiêu, tôi không quan tâm, nhưng mất niềm tin trong dân thì quá nhiều rồi đấy, có khi chỉ còn vài lạng.

Hãy bắt chước những người cầm đầu ở nước ngoài, ví dụ Ấn Độ, Hàn Quốc, Nhật Bản, họ nêu gương chỉ xài hàng nội, đi xe do nội địa sản xuất, tuyệt đối không dùng hàng Đức, Mỹ, Pháp, Thụy Điển, Anh... dù xe của mấy nước này tốt hàng đầu thế giới (chỉ xe Nhật mới đọ được). Thế thì hãy xài xe Trường Hải, Vinfast của VN đi, vừa tiết kiệm, vừa gương mẫu dùng hàng nội, "người Việt dùng hàng Việt". (hai tập đoàn sản xuất xe hơi này, nếu đề xuất của tôi được thực hiện, phải trả công gợi ý của tôi đấy nhé).

Và cũng nói thêm, cứ đi loại xe thường, đừng chống đạn chống điếc, bọc thép bọc thiếc làm gì. Chả ai thèm lấy mạng các ông đâu. Dân ta vốn hiền lành, không thích bị coi là thế lực thù địch, các ông cứ yên tâm. Chỉ ngại các ông với nhau thôi.

Nguyễn Thông

Chủ Nhật, 13 tháng 1, 2019

Lỗi chính tại ai?

Vụ "vườn rau Lộc Hưng" ở quận Tân Bình (TP.HCM), nếu dân lỗi 1 thì chính quyền lỗi 10. 

Gần nửa thế kỷ, nắm cả bộ máy pháp luật, hành chính trong tay mà để diễn ra tình trạng vô pháp như thế thì chính quyền để làm gì. Nếu dân không có quyền sở hữu hợp pháp hoặc quyền sử dụng khu đất ấy thì nhà nước phải sớm thu hồi; còn nếu đã để dân sinh sống ở đó và sử dụng thì phải hợp thức hóa, cấp giấy chứng nhận sổ đỏ sổ hồng cho họ. Không chịu cấp nên dân buộc lòng phải xây dựng nhà cửa không phép bởi chẳng thể nào sống cảnh màn trời chiếu đất giữa xã hội xã hội chủ nghĩa tươi đẹp.

Nay mới thực hiện cưỡng chế giải tỏa là quá muộn, muộn mấy chục năm. Và cưỡng chế giải tỏa thời điểm này cũng quá sớm bởi chỉ còn chưa đầy tháng là tết cổ truyền. Đẩy hàng trăm hộ dân "vui xuân đón tết" trong cảnh màn trời chiếu đất thì quả là bất nhân chứ không phải thiện nhân.

Trước khi trách dân, hãy tự trách mình. 

Chính ông Tố Hữu từng có câu thơ vận vào thời nào cũng được: "Bạn ơi nguồn thảm sầu kia bởi/số phận hay do chế độ này?".

Nguyễn Thông

Thứ Hai, 7 tháng 1, 2019

Việt Nam lật đổ Khmer Đỏ, nhưng chiến thắng thuộc về Trung Quốc

Nhớ lại sau 40 năm ngày Việt Nam lật đổ Khmer Đỏ, nhưng rất rõ ràng Trung Quốc là người chiến thắng.

Sáng ngày 7 tháng giêng, 1979 một đơn vị Quân đội Việt Nam lao thẳng vào Phnom Penh mà không tốn nhiều súng đạn, để lật đổ một triều đại tàn ác Khmer Đỏ. Quả thực, đây là một cú đánh trời giáng vào Trung Quốc. Việt Nam chiến thắng, nhưng, đó chỉ là một chiến thắng rất hẻo cả về nghĩa đen và nghĩa bóng.

Vài giờ trước đó, những lãnh đạo Kampuchea Dân Chủ đã chuồn ra khỏi thủ đô trên những đại lộ rợp bóng dừa. Tiếng gầm rú của xe tăng, xe jeeps Việt Nam vang vọng vào những tòa nhà đã bỏ trống bốn năm nay từ khi Khmer Đỏ giành được chính quyền. Một số quan chức, lính, và gia đình của Khmer Đỏ đã kịp lên xe lửa để đào thoát về hướng Battambang. Trong chuyến xe lửa này có mang theo Ieng Sary người em rể của Pol Pot. Vài xác người đã thối rữa trên đường phố và những vựa cá đã ươn xình. Người dân chẳng còn cơ hôi nào để chế biến cá đang giữa mùa đánh bắt từ Biển Hồ.

Hương vị của một thủ đô không bóng người mà Việt Nam tiếp quản 1979 cũng chẳng khác hơn so với Sài Gòn náo nhiệt mà những quân đoàn của Hà Nội tiến vào bốn năm về trước. Thật mỉa mai, cũng chỉ sau vài tuần Khmer Đỏ chiếm Phnom Penh. Trưa 30 tháng Tư, 1975 tôi chứng kiến cảnh xe tăng Bắc Việt húc đổ cổng Dinh Tổng thống rồi treo cờ của cộng sản.

Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2019

Lại nói về BOT

Để giải quyết dứt điểm sự lằng nhằng về BOT giao thông, chỉ cần:

-Nhà nước phải dứt khoát định vị: Làm đường nào thì thu trên đường đó. Tuyệt đối không ỡm ờ nhập nhèm chuyện cho nhà đầu tư bỏ vài đồng tiền "sửa chữa, nâng cấp" đường cũ rồi đặt trạm trên đường cũ thu cho cả hai nơi, cũ và mới (thực ra đây là thứ mưu mẹo, mưu ma chước quỷ, cố tình lừa dân, lừa dư luận).

-Nhà đầu tư khi bỏ tiền ra phải hỏi kỹ sẽ được thu ở đâu. Đừng cố ý tham lam, đặt sai vị trí trạm, sau này bị dân phản đối, thất thu, đóng cửa (như trạm BOT trấn lột Cai Lậy hiện thời) có kêu la cũng chẳng ai thương. Biết sai từ đầu vẫn nhắm mắt lao vào, tự chuốc họa vào thân, kêu rêu nỗi gì.

-Dân chúng cần xác định, đã chấp nhận đi trên đường mới mở do nhà đầu tư ngoài quốc doanh bỏ tiền làm, để được nhanh hơn, tiện hơn... thì phí cao bao nhiêu cũng phải chịu. Đó là kinh tế thị trường. Nhưng với những trạm BOT đặt sai, kiên quyết không trả một xu, không chấp nhận cái sai, không dung túng sự bóc lột.

-Năm 2019 mà chính phủ không giải quyết được vụ BOT cho tử tế thì đừng hy vọng nguyệt quế nguyệt kiếc, lòng tin lòng tiếc gì.

Nguyễn Thông

Thứ Năm, 3 tháng 1, 2019

BOT giả và nợ thật

Các vị lãnh đạo và báo chí của xứ ta luôn nhắc nhở dân chúng rằng BOT là một chủ trương đúng đắn của đảng và nhà nước nhằm tận dụng, thu hút mọi nguồn lực tham gia vào phát triển kinh tế đất nước.

Đúng, chứ có ai bảo sai đâu. Nói đến BOT là nói tới những nhà đầu tư ngoài quốc doanh, họ bỏ vốn liếng, tiền bạc của họ ra làm các dự án hạ tầng, nhất là giao thông, để nhà nước có thể dùng ngân sách công vào việc khác, nên họ được quyền thu phí đối với người sử dụng. 

Nhưng ngân sách (tiền thuế do dân đóng góp, do doanh nghiệp nộp, tiền bán tài nguyên, vốn vay ODA sau này sẽ do dân trả...) mà dùng để thực hiện những dự án hạ tầng (đường sá, cầu cống, bến cảng) thì đó là vấn đề nhà nước đem tiền của dân phục vụ nhân dân, kiến thiết đất nước, phát triển kinh tế-xã hội. Không phải là BOT, thì không được thu phí, dù có là làm hẳn con đường mới tinh.

Ít ai lưu ý rằng, con đường cao tốc đầu tiên ở miền Nam, cao tốc Sài Gòn - Trung Lương được thực hiện từ vốn vay ODA, trị giá gần 10.000 tỉ đồng, sau này dân phải trả, các thế hệ con cháu dân phải trả. Bộ GTVT là chủ đầu tư dự án này, và họ đã biến nó thành BOT, thu phí bằng cách bán quyền thu phí cho công ty tư nhân.

Người dân sử dụng cao tốc Sài Gòn - Trung Lương ngoài phải chịu nộp phí thì còn phải gánh món nợ ODA và trả cho tới khi xong thì thôi.

Cái gì cũng đổ vào đầu dân, thế mới tài.

Nguyễn Thông