Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Thứ Năm, 19 tháng 3, 2026

Chả ra làm sao

Đang ồn lên vụ một gã côn đồ có tên là nhạc sĩ Minh Khang gây sự, chửi bới, dọa đánh tài xế công nghệ Grab.

Trên báo chí và mạng xã hội,thiên hạ cãi nhau như đám mổ bò.

Tôi can các ông bà đạo đức, luật sư, nhà này nhà nọ khi các ông bà khẳng định chú tài xế Grab kia vi phạm pháp luật nhà nước và quy định của công ty, cố tình để lộ thông tin cá nhân người khác/khách hàng.

Thế tôi hỏi, tay khách hàng "nhạc sĩ" kia (dân văn nghệ không mấy ai biết, chứ đừng nói cả công chúng) nó có gây rối trật tự công cộng không, hay chỉ cãi nhau với người thân của nó trong nhà, hở các luật sư?

Lời nói và hành động của nó có đáng bị lên án, bị công khai cho thiên hạ tỏ để người ta biết mà tránh một thằng du côn không, hở các nhà đạo đức?

Hay là các vị đợi nó đấm cho tài xế đổ máu mũi máu mồm ra rồi mới được đi báo công an?

Thứ Hai, 16 tháng 3, 2026

Chị Thanh

Nói luôn, người được nhắc tới với cái tên Thanh rất đẹp kia (đàn bà mang tên Thanh nhiều hơn đàn ông) là chị Nguyễn Thế Thanh.

Giới báo chí, nhất là những người làm báo ở Sài Gòn/TP.HCM hầu hết nghe tên, biết chị Nguyễn Thế Thanh. Một nữ tổng biên tập, đứng đầu báo Phụ nữ TP.HCM suốt chục năm, kể từ 1987 tới 1996.

Những năm thập niên 1980 - 1990, trong đời sống báo chí TP.HCM vụt trội lên 3 tờ báo in là Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Phụ nữ TP.HCM. Báo giấy là món ăn thời sự, văn hóa, tinh thần, tri thức chủ yếu của công chúng lúc bấy giờ.

Điện thoại chủ yếu dạng cục gạch, máy tính rất hiếm hoi, internet chưa phủ sóng, nên báo giấy được coi như cầu nối con người với thế giới xung quanh. Nhiều người đặt mua báo hằng ngày cũng chỉ nhắm vào 3 tờ báo nói trên.

Hình ảnh bác xích lô lúc rảnh nằm ngửa trên nệm xe chăm chú vào tờ báo quên cả trời đất, bà bán hàng khi vắng khách mua tranh thủ ngó trang báo để coi những gì đang xảy ra... là những hình ảnh đẹp một thời ở thành phố này, giờ không còn nữa. Kể cũng tiếc, pha chút ngậm ngùi.

Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2026

Thơ và thơ thẩn (kỳ 2)

Có một thời, ở miền Bắc, người ta đọc, lưu truyền, thích thú về thơ Bút Tre. Đó là thứ văn vần nôm na, thật thà, đầy chất dân gian, gần gũi với giới bình dân. Nó không uốn éo kiểu cách, mà cứ nghĩ thế nào nói thế ấy, dưới dạng thơ (thực chất là văn vần). Kiểu như “Trên trời muôn vạn vì sao/Anh Ga ga rỉn bay vào vũ tru”, “Hoan hô đại tướng Võ Nguyên/Giáp ta thắng trận Điện Biên lẫy lừng”, “Bác ốm Bác vào Việt Xô/Bác Hồ khỏi bệnh hoan hô Bác Hồ”, “Anh đi công tác Plây/Cu dài dằng dặc biết ngày nào ra”, “Con đò dịch đít sang ngang/Sau lưng có một cái làng thò ra”, “Hoan hô anh Nguyễn Chí Thanh/Anh về phân bắc phân xanh đầy chuồng”...

Đại loại vậy. Thật thà, không một chút uốn éo, dụng công, lại càng không chứa đựng âm mưu, vụ lợi gì trong lời lẽ, chữ nghĩa. Nó không phải thơ, mà là thơ. Nó cũng không phải thơ thẩn, mà là tiếng lòng chất phác, nhận thức minh bạch, tình cảm chân thành. Vậy nên thiên hạ ưa, nhiều người thích, rất thích, truyền tụng.

Thế hệ tôi sinh giữa thập niên 50, cả những ai thập niên trước hoặc sau, đều khoái thơ Bút Tre, ít nhất cũng thuộc 5 - 7 bài, mươi bài. Cứ trong cuộc đàn đúm, không còn gì để nói thì lôi thơ Bút Tre ra đọc, ngâm, cười ha hả. Bút Tre đem lại niềm vui bình dị mà những thi sĩ nhà này nhà nọ, kể cả Tố Hữu, Chế Lan Viên, Xuân Diệu... không tài nào làm được.

Thứ Tư, 11 tháng 3, 2026

Vụ định đẩy Trường đại học Bách khoa TP.HCM ra hẳn ngoại thành

Nhà cháu chỉ đôi lời nữa rồi thôi, mần chuyện khác.
 
Nhiều ông bà bênh chủ trương của chính quyền nên nêu đủ lý luận này nọ, phân tích đủ các khía cạnh, lý do, trong đó nhấn vào việc khu trường ấy đã xuống cấp, chật chội, trường chưa có quyền sử dụng đất hợp pháp (hì hì, rất vớ vẩn), trong tương lai sẽ gây tình trạng quá tải giao thông xung quanh, v.v..

Người muốn giữ lại thì lấy lý do ký ức, lịch sử ngôi trường, một cơ sở học/khoa học cần được duy trì, bảo vệ, bảo tồn, v.v..

Ai cũng có lý riêng và ra sức chứng minh mình đúng, nhưng theo tôi, không đi vào bản chất vấn đề.
Trước hết, không vì ngôi trường đã từng tồn tại mà phải giữ. Nếu lý sự vậy, thì phải giữ hết, nhất là những thứ đã có tuổi cả trăm năm, vài trăm năm. Nhiều khi buộc phải lựa chọn, cân nhắc cách nào lợi hơn. Chẳng hạn hàng xà cừ cổ thụ đường Tôn Đức Thắng (cũ là Cường Để) quận 1, bị chặt bỏ ai cũng tiếc, giữ lại thì không nối được với cầu sang quận 2 đang phát triển chóng mặt.

Còn bảo rằng phải giải tỏa nhằm quy hoạch lại đô thị, ngăn chặn nguy cơ ách tắc giao thông, hạn chế tình trạng dồn người (sinh viên) vào đó... thiệt là tào lao, bậy hết sức. Nếu thế, có dám dời nó xong thì chỉ dùng khu đất gần 15 hecta này làm công viên không, hay lại kín đặc nhà cao tầng, tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa.

Thứ Ba, 10 tháng 3, 2026

Số phận một ngôi trường

Thiên hạ, dư luận, báo chí, mạng xã hội đang xôn xao việc người ta định chuyển một ngôi trường lớn danh tiếng khỏi nội đô.

Tôi thỉnh thoảng có việc đi ngang Trường đại học Bách khoa TP.HCM. Một khu đại học rộng mênh mông, gần 15 hecta (150.000 mét vuông), khuôn viên đẹp, cây cối cổ thụ xanh um như công viên, nhà cửa chắc chắn đẹp đẽ, hiện đại.
 
Trước năm 1975 nó là Trường đại học Kỹ thuật, còn được quen gọi bằng cái tên trường kỹ thuật Phú Thọ (vì nó nằm trên đất tổng Phú Thọ Hòa xưa, quận Tân Bình). Chính quyền Sài Gòn đã xây dựng nơi đây làm trung tâm giáo dục đại học chuyên về kỹ thuật, công nghệ. Nhiều tài liệu biên chép xếp nó vào hàng bậc nhất vùng Đông Nam Á.

Năm 1976, chiếm được miền Nam, chính quyền mới biến nó thành Trường đại học Bách khoa.

Giữa năm 1977 tôi đã tới nơi này. Khu trường thật đẹp, rộng rãi, thông thoáng, hàng rào thưa cho phép ngắm nhìn khuôn viên trường rợp cây xanh. Nhìn đã thích, chưa cần nói được vào học.

Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2026

Một “nữ sử” từng bị lãng quên

Hôm 6.3.26, tôi có may mắn được dự buổi ra sách/giới thiệu, tọa đàm về sách của Nhà xuất bản Phụ nữ - chi nhánh tại Sài Gòn. Nói chính xác, không phải chỉ ra mắt cuốn sách hay, mà là giới thiệu một con người. Một người đậm dấu ấn thời đại nhưng bị lãng quên.

Đó là bà Đạm Phương, người phụ nữ tên tuổi nửa đầu thế kỷ 20. Vậy mà sau năm 1954 cũng như sau 1975, người ta ít nhắc tới bà, cả trong đời sống xã hội lẫn văn hóa, lịch sử. Không hiểu vì lẽ gì, chả nhẽ do bà có nguồn gốc phong kiến bự.

Bà Đạm Phương là cháu nội vua Minh Mạng. Cuộc “đả thực bài phong” của giai cấp vô sản đã đào tận gốc, trốc tận rễ những gì dính dáng tới chế độ phong kiến, nhất là nhà Nguyễn, nhất là hoàng tộc, vua chúa. Bà không thoát khỏi thói tật, định kiến ấy của họ.

Nhưng cũng cần biết rằng, trong những thập niên đầu thế kỷ trước (tức 20), bà Đạm Phương là nhà đấu tranh cho nữ quyền, nhà hoạt động xã hội, văn hóa nổi tiếng, nhà báo lừng danh, nhà thơ không hề kém cạnh ai đương thời. Nói tới Đạm Phương nữ sử, ta có thể hình dung ra một xã hội xứ An Nam trong cuộc trở mình để hiện đại, văn minh, phát triển.

Thơ và thơ thẩn

Hôm nay đã 19 tháng giêng Bính Ngọ, qua rằm được 4 ngày rồi.

Theo phong tục mới, rằm tháng giêng là ngày thơ. Ở một nước say thơ hơn say thuốc lào, người người làm thơ, nhà nhà làm thơ, hội nhất định thắng, dân nhất định mơ, thì chả có gì lạ.

Ngó những đêm thơ ở TP.HCM, ở Hải Phòng, ở Quảng Ninh... trên tivi, phây búc, nghĩ thơ như thứ thuốc phiện làm con người quên đi bao vất vả nhọc nhằn. Nhiều người mà nhà cháu biết đã đọc thơ đầy khí thế, còn hơn đánh giặc, rất nể. Thằng con bảo, bố không biết làm thơ dĩ nhiên nể rồi, chứ con chả để ý. Cha bố thằng ranh, chỉ được cái láo.

Tôi vốn thích (chứ không phải yêu) thơ. Chẳng gì cũng thuộc nguyên tập Từ ấy, Nhật ký trong tù (không thuộc cũng chả được), rồi thơ Hữu Loan, Chế Lan Viên, Lưu Quang Vũ, Việt Phương, Xuân Quỳnh. Năm 1980 tôi thi đọc thơ ở nhà văn hóa Thanh niên – 4 Phạm Ngọc Thạch (tên cũ là Duy Tân, chả hiểu sao tên nhà vua yêu nước Duy Tân cũng bị phế bỏ) được giải nhất.