Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Thứ Ba, 28 tháng 7, 2026

“Thơ”, “cô giáo” và cựu binh dỏm

Phải để trong ngoặc kép bởi đó không phải thơ, người viết cũng không xứng đáng là cô giáo.

Dư luận xã hội vừa lên tiếng hơi bị nhiều về bài “ther” của một “cô giáo”, do cựu binh dỏm đưa lên mạng xã hội. Ồn ào chăm chú tới mức, người ta quên cả những đại sự quốc gia, chẳng hạn ông A được giải thưởng, đám B bị kỷ luật khai trừ đảng, chìm tàu, v.v..

Chê khen đều có cả. Ở xứ này, bất cứ thứ gì người ta cũng có thể cãi nhau, ngay cả những điều hết sức rõ ràng. Chả hạn chuyện chiến tranh ở Ukraine, người gọi là chiến tranh, kẻ nói thành xung đột, người lên án quân xâm lược, kẻ bênh vực Pu.tin, cứ rối tinh rối mù, thiếu điều chia phe tẩn nhau một mất một còn. Bênh quân xâm lược, hăng nhất là những anh có duyên nợ với... Liên Xô, nhắm tịt mắt bênh mặc kệ thế thời đã đổi.

Ông hàng xóm nhà tôi cười gút lại, xưa cứ quen mồm bảo “chính quyền nào, nhân dân ấy”, sai, mà phải là “nhân dân nào, chính quyền ấy”. Nhân dân là sự bộc lộ rõ nhất phần “tối” của chính quyền.

Vụ “ther” là ví dụ cụ thể.

Thứ Tư, 8 tháng 7, 2026

Tắc kè

Trường đại học FPT vừa (tối 7.7.2026) công bố không liên quan gì tới cuốn sách và nội dung cuốn sách của ông Nguyễn Thành Nam.

Trường cho biết ông Nam đã nghỉ việc (còn nghỉ từ lúc nào thì ỡm ờ không nói rõ), đã không còn dạy môn về Hồ Chí Minh tại trường nữa.

Những vi phạm của ông Nam trường không chịu trách nhiệm, v.v..

Thói đời xưa nay là vậy, "khi vui thì vỗ tay vào/đến khi hoạn nạn thì nào thấy ai", phù thịnh chứ không phù suy, thậm chí còn đánh bồi cho chết luôn.

Đành rằng trách nhiệm cá nhân, nhưng phủi sạch như không dính dáng gì, coi sao đặng, nghe chẳng lọt tai chút nào. Chuyển màu nhanh quá.

Thứ Năm, 2 tháng 7, 2026

Lúng túng, rề rà, lãng phí

Hôm nay 2.7.2026, đã vào kỷ nguyên mới được tròn một năm, thêm một ngày.

Để có cuộc cách mạng vĩ đại sáp nhập/xóa bỏ các bộ ngành, các đơn vị hành chính tủn mủn cồng kềnh, điều chắc chắn là cấp trung ương đảng và chính quyền đã nghiên cứu, bàn bạc rất kỹ, rất lâu, ủ mưu cho chín muồi, tính kỹ về tất cả mọi điều, rồi mới quyết định thực hiện từ 0 giờ ngày 1.7.2025.

Ông em rể tôi bảo rằng dẹp được 29 tỉnh, xóa được gần 700 cấp huyện là điều cực kỳ vĩ đại, tích cực, bỏ bộ máy cồng kềnh với bao nhiêu rườm rà ăn theo mà tất cả những triều trước cố duy trì, không dám làm, không làm được.

Để bộ máy mới được trôi chảy, những phát sinh và tồn đọng được xử lý, dĩ nhiên không thể một sớm một chiều. Cần thông cảm.

Thứ Ba, 30 tháng 6, 2026

Các bạn tôi bên ấy (kỳ 3, cuối)

Hôm nay 30. Tháng 6.26 có 30 ngày. Chỉ còn hôm nay, sau khi ra số cuối cùng, báo Tuổi Trẻ giấy (bản in) chấm dứt tồn tại. Theo ngôn ngữ chính quyền, nó đã “hoàn thành nhiệm vụ lịch sử” khi đất nước sang kỷ nguyên mới, còn nói trần trụi thì do người ta không cần tới nó nữa. Cũng như báo Tin Sáng hồi thập niên 80 vậy, buộc phải tự tuyên bố đã hoàn thành nhiệm vụ lịch sử và chấm dứt hoạt động, cũng đúng vào ngày 30.6, năm 1981.

Mấy hôm rồi, bỉ nhân cứ phân vân có biên tiếp không. Đành rằng các anh chị “bên ấy” mình quen biết, thân tình đều đã nghỉ làm Tuổi Trẻ cả, nhưng dẫu sao nhắc tới báo lúc này, khi nó sắp bị đình bản, có điều chi không nên không phải. Vậy nên nhà cháu chỉ tẩn mẩn nhớ lại vài gương mặt mình kính trọng, khâm phục nhất, coi họ như thầy nghề, sư phụ nghề.

Trước hết là đại ca Đoàn Khắc Xuyên. Bác hơn tôi đủ thứ, tuổi đời, sự từng trải và kinh nghiệm nghề, trình độ hiểu biết/kiến thức, ngoại ngữ, cách đối nhân xử thế, cách giao tiếp xử sự, sự chín chắn, sự dứt khoát, cách sống tình cảm, lời nói nhẹ nhàng... Tôi mà liệt kê, tỉ mẩn kể ra, đến tối chẳng hết.

Ai đó sẽ bảo, vậy là thánh à. Không, không phải thánh, nhưng là một trong những người NGƯỜI nhất, đáng kính nể nhất mà tôi quen biết. Không phải thánh, mà là Đoàn Khắc Xuyên, nhà báo Đoàn Khắc Xuyên.

Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2026

Chúng nó vô ơn

Ông anh họ tôi, rồi sau đó các con ông đã phàn nàn như vậy về trường hợp họ đối xử vô ơn với bố mình, ông mình, tức bác tôi.

Đó là trường hợp cụ Nguyễn Phẩm Bình cán bộ tiền khởi nghĩa, ở thôn Trà Phương, xã Thụy Hương, H.Kiến Thụy (trước kia), nay là xã Kiến Thụy, TP.Hải Phòng.

Cụ Bình sinh năm 1909, từ năm 1943 đã tích cực tham gia cuộc cách mạng chống thực dân Pháp ở địa phương, là thành viên trong tổ chức của mặt trận Việt Minh.

Khi Hải Phòng nổ ra phong trào Kim Sơn kháng Nhật và tiến tới khởi nghĩa giành chính quyền ở phủ Kiến Thụy và tỉnh Kiến An (cũ), cụ Bình đã có nhiều đóng góp, được nhà nước và nhân dân ghi nhận. Tháng 12.1945, cụ Bình chính thức đứng trong đội ngũ cách mạng, làm thư ký Văn phòng UBND huyện Kiến Thụy, sau đó được chuyển lên làm thư ký UBND tỉnh Kiến An.

Trong cuộc kháng chiến chống Pháp 9 năm, cụ Nguyễn Phẩm Bình từng giữ chức Trưởng phòng cán sự Ủy ban hành chính kháng chiến tỉnh Kiến An, sau đó công tác tại bộ phận chỉ đạo của ủy ban đến khi về hưu năm 1965.

Thứ Tư, 24 tháng 6, 2026

Loanh quanh

Phải nói toẹt thế này:

Bà cán bộ Trung tâm dịch vụ công số 3 tại phường Ngọc Hà ở thủ đô, theo như cấp trên (cả giám đốc trung tâm lẫn lãnh đạo thành ủy, ủy ban) giải thích, là đã làm đúng quy trình, quy định, quy tắc, không sai, chỉ có điều còn máy móc, thiếu tinh tế, chưa bám sát thực tế, v.v..

Tôi nói thật, cũng chỉ loanh quanh bảo vệ nhau, bao che, chữa thẹn thôi, ngại xấu thiếp hổ chàng.

Thứ mà cô ta thiếu là thứ quan trọng nhất của con người, nhất lại là cán bộ: Thiếu ĐỨC.

Cụ Hồ dạy "Có tài mà không có đức thì là người vô dụng". Cứ thế mà thực hiện, theo lời cụ giáo huấn.
Loại cán bộ robot thiếu ĐỨC như vậy thì phải lập tức đình chỉ công việc, loại khỏi bộ máy, chứ không phải chỉ kiểm điểm, xử lý nội bộ, rút kinh nghiệm sâu sắc.

Cứ tự đặt mình là bà cụ, hoặc con bà cụ bị "hành là chính" thì sẽ tìm ra cách xử lý nghiêm túc nhất.

Nguyễn Thông

(Tôi có ông bác là cán bộ tiền khởi nghĩa, còn đủ cả hồ sơ chứng minh, suốt bao nhiêu năm gia đình đi làm thủ tục xác nhận nhưng nhà chức việc không chịu giải quyết chỉ bởi họ quen việc hành dân, đòi phải thế này thế nọ, kể cả tiền.

Nhân vụ bà cụ cán bộ 80 năm tuổi đảng kia, tôi sẽ công khai vụ bác tôi. Còn ai muốn nắm sớm, cứ liên hệ hỏi: Ông Nguyễn Hữu Cộng (cháu nội cụ), thôn Trà Phương, xã Kiến Thụy, TP.Hải Phòng, sẽ được cung cấp đầy đủ bằng chứng tin cậy).






Thứ Hai, 22 tháng 6, 2026

Các bạn tôi bên ấy (kỳ 2)

Đối với người Sài Gòn, đọc báo đã thành thói quen. Tôi chưa thấy ở đâu người ta mê đọc báo như dân thành phố này. Ngay cả những năm tháng, những lúc khổ cực, khó khăn, thiếu thốn nhất, người ta vẫn dành chút tiền bạc cắc ít ỏi mua báo để đọc.

Mà họ là ai? Không chỉ các thầy cô giáo, công nhân viên lao động, mà cả anh đạp xích lô, ông thợ sửa xe lề đường, những bà bán hàng rau cá thịt trái cây quần áo đồ ăn thức uống ngoài chợ, đám sinh viên lúc nào cũng thiếu tiền, v.v.. đều dán mắt vào tờ báo khi hơi rảnh.

Chính những ông bà cán bộ, những vị lãnh đạo có tiêu chuẩn được phát báo, cấp báo miễn phí, không chỉ một tờ mà vài ba tờ, lại là đối tượng lười đọc báo nhất. Tôi từng chứng kiến mấy bà ve chai mua được cả gánh báo còn nguyên đai nguyên kiện, có lẽ chúng được xếp vào tủ, ngăn kéo cho kín đáo, cuối tháng thanh lý một lần.

Tôi đề nghị thế này, từ giờ giở đi, nhà nước bỏ chế độ bao cấp báo chí cho các ông bà ấy, bởi lãng phí và vô lý lắm. Ai muốn đọc, tự bỏ tiền ra mua. Ngân sách đã chi trả lương cao để các ông bà chi phí cho hoạt động của mình, không lẽ cứ bú mãi các kiểu vào bình sữa ngân sách. Mà chẳng riêng gì báo chí, cả nhà ở, xe cộ, bác sĩ, bảo vệ, nên tước bỏ dần.

Nhớ hồi nào, có đại biểu quốc hội, là ông Trần Quốc Thuận - Phó chủ nhiệm Văn phòng quốc hội, chồng bà Võ Thị Thắng, đề xuất và gương mẫu bỏ chế độ bao cấp xe công, tự bắt xe ngoài để đi làm đi họp hằng ngày. Nhân dân rất khen ngợi, ủng hộ, nhưng bề trên không thích, cuối cùng việc tốt bị ung từ trong trứng, tới giờ mọi thứ vẫn y nguyên. Thiên hạ nói rằng, khi tất cả gù mà có ai đứng thẳng thì đó là người tàn tật.