Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Thứ Tư, 25 tháng 5, 2022

Một dịch phẩm mắc nhiều sai sót vẫn được giải Sách hay 2020 (kỳ 3)

 Ví dụ 6:

Tiếng Anh: Furthermore, we have so far ignored developments that might theoretically be relevant to the sociology of knowledge but that have not been so considered by their own protagonists. In other words, we have limited ourselves to developments that, so to speak, sailed under the banner “sociology of knowledge” (considering the theory of ideology to be a part of the latter). (p. 12)

Tiếng Việt: Hơn nữa, cho đến giờ, chúng tôi đã bỏ qua không nói đến những bước tiến triển có thể có liên quan về mặt lý thuyết đến môn xã hội học nhận thức nhưng lại không được những người chống đối chúng coi là như vậy. Nói cách khác, chúng tôi chỉ đề cập đến những bước tiến triển phải nói chỉ mang trực tiếp nhãn hiệu “xã hội học nhận thức” (vốn coi lý thuyết về ý thức hệ là một phần của môn xã hội học nhận thức). (tr. 25)Nhận xét: Dù tạm gác tranh luận về cách dịch tên bộ môn xã hội học nhận thức sang một bên song độc giả không thể bỏ qua đoạn này. Từ “protagonist” được Từ điển Anh – Việt (Viện ngôn ngữ học, 1992: 1316) giải nghĩa là “người tán thành, người bênh vực”, nhưng nó đã bị dịch là “người chống đối”.

Như vậy quá trái ngược – tán thành bị hiểu là chống đối – tức dịch phản nghĩa! Thật đúng y câu “dịch là phản”!

Thứ Hai, 23 tháng 5, 2022

Nhớ lần gặp cụ Đĩnh (kỳ 2)

Như đã biên và kể, lứa chúng tôi được thày bu sinh ra giữa thập niên 50 lúc đầu biết đến tên tuổi, danh tiếng Trần Đĩnh qua kênh chính thống, cụ thể là sách giáo khoa và báo mậu dịch. Cũng chỉ tới mức biết đó là một nhà báo, một người chấp bút hồi ký có tài. Vậy thôi. Bao nhiêu năm, cái tên ấy bị chìm khuất giữa cả rừng yếu nhân chính trị và văn nghệ nổi tiếng hơn, thậm chí dần dà người ta không nhớ không nhắc tới nữa.

Nghĩ vậy mà không phải vậy. Tới đầu thập niên 70, chúng tôi lại được nghe cái tên Trần Đĩnh, nhưng không phải qua kênh “chính thống” mà từ những cuộc nhỏ to, lén lút, thì thầm, xì xào. Cuộc nội chiến Bắc Nam đang rất ác liệt cuốn hút tất cả mọi thứ, dường như khiến người ta quên đi biết bao điều ghê gớm đã và đang diễn ra. Chúng tôi nghe trong những cuộc rỉ tai về chuyện thanh trừng nội bộ đảng và chính quyền, nghe những cái tên Hoàng Minh Chính, Lê Liêm, Nguyễn Minh Cần, Vũ Đình Huỳnh (cha) - Vũ Thư Hiên (con), Đặng Kim Giang, Nguyễn Kiến Giang, Ung Văn Khiêm, Bùi Ngọc Tấn, và cả Trần Đĩnh nữa. Cái người từng ghi dấu ấn đỏ chói rực rỡ cho thể loại hồi ký với cuốn “Bất khuất”, nay cũng bị lôi ra đấu tố. Không một ai dám can, dám bênh vực người bị hàm oan. Đến cụ Vũ Đình Huỳnh đấng bậc mà còn rơi vào “làm cho cho hại cho tàn cho cân, đã đày vào kiếp phong trần, sao cho sỉ nhục một lần mới thôi”, người tri kỷ của cụ còn làm ngơ ngoảnh mặt, thì Trần Đĩnh đã là “thá” gì. Chỉ may mắn hơn, ở chỗ cụ Đĩnh không bị bắt, không bị giam như những đàn anh Chính, Huỳnh, Kim Giang, Kiến Giang, hoặc ông anh ruột Trần Châu.

Chủ Nhật, 22 tháng 5, 2022

Tri chứ không phải trí, các bố ợ

Hình như hôm nay (21.5) là ngày hạn của tiếng Việt hay sao í. Một tờ báo to, dẫn lời một ông to, mà dám nói dám viết là "ánh sáng trí thức", thì nói thật, nhà cháu lạy các bố cả nón.

Người ta có thể nói ánh sáng tri thức, ánh sáng lý luận, ánh sáng chủ nghĩa Mác, ánh sáng của nghị quyết, ánh sáng gì gì đó, chứ đếch ai nói ánh sáng trí thức.

Hình như các bố không phân biệt được tri thức và trí thức.
 
Tri nghĩa là biết, tri kỷ là người biết mình hiểu mình, tri túc là tự biết thế nào là đủ (túc), bất khả tri là không thể nào biết được, tiên tri là biết trước, lương tri là sự hiểu biết từ tấm lòng. Cổ nhân có câu "tri chi vi tri chi, bất tri vi bất tri, thị tri dã" (biết thì bảo là biết, không biết thì nói là không biết, ấy là người biết vậy).
 
Thức là sự nhận biết, suy luận, thức giả là người giàu hiểu biết, suy nghĩ sâu sắc.

Thứ Sáu, 20 tháng 5, 2022

Nhớ lần gặp cụ Đĩnh

Hôm rồi, cách nay (ngày 19.5) đúng một tuần, mạng xã hội dày đặc thông tin về một người đầy vết tích lịch sử, cụ Trần Đĩnh - nhà văn, nhà báo, dịch giả, người chấp bút cuốn hồi ký nổi tiếng “Bất khuất” ghi lại những ngày tháng lao tù của nhà cách mạng Nguyễn Đức Thuận. Chỉ có điều, gần như không hé một chữ nào trên báo chí truyền thông chính thống, trên hơn 800 tờ báo và tạp chí, trên gần trăm đài truyền hình, mà người ta quen gọi là báo chí tivi quốc doanh, mậu dịch.

Tôi cũng không biên ngay về sự cụ Đĩnh khuất núi, bởi muốn tránh cái tiếng "đu trent", chả hạn ai đó chê đã biết về cụ được bao nhiêu mà khoe...
 
Cụ Trần Đĩnh mất ngày 12.5.2022, thọ 92 tuổi tây tròn (thực ra dư vài ngày, bởi theo tiểu sử ghi trên cuốn “Đèn cù” thì cụ sinh ngày 9.5.1930). Thế hệ tôi, ra đời giữa thập niên 50, sống ở miền Bắc, đều ít nhiều biết đến cái tên rất danh tiếng Trần Đĩnh. Cả trên kênh công khai lẫn kênh thì thào. Cụ Đĩnh là nhà báo nổi tiếng, lại làm ở tờ báo Nhân Dân chúa trùm, thuộc lớp làm báo cộng sản tiên phong từ thời kháng chiến chống Pháp, khi đã được “vua biết mặt, chúa biết tên” thì những hậu sinh như Hồng Hà, Hà Đăng, Hữu Thọ, Hồng Vinh, Đinh Thế Huynh… chưa là gì. Có chăng, chỉ những đấng bậc Hoàng Tùng, Thép Mới, Lưu Quý Kỳ, Nguyễn Thành Lê, Quang Đạm, Phan Quang… thì xem như Trần Đĩnh bằng vai phải lứa, sàn sàn nhau.

Một dịch phẩm mắc nhiều sai sót vẫn được giải Sách hay 2020 (kỳ 2)

 Ví dụ 2:

Tiếng Anh: And insofar as all human “knowledge” is developed, transmitted and maintained in social situations, the sociology of knowledge must seek to understand the processes by which this is done in such a way that a taken-for-granted “reality” congeals for the man in the street. (p. 3)

Tiếng Việt: Và trong chừng mực mà toàn bộ “kiến thức” của con người được phát triển, chuyển giao và bảo tồn trong các hoàn cảnh xã hội, thì môn xã hội học nhận thức phải tìm cách hiểu được các tiến trình diễn ra điều này như thế nào khiến cho một “thực tại” được-coi-là-đương-nhiên trở nên lắng đọng chắc nịch dưới mắt người bình thường. (tr. 10)

Nhận xét:  - Ông Quang chuyển ngữ “sociology of knowledge” là “xã hội học nhận thức”, nhưng cách dịch này dễ gây tranh cãi. Vì đây là tên gọi của cả một bộ môn, một chuyên ngành, nên tôi sẽ dành một bài riêng để chỉ ra sai lầm trong cách dịch của ông. Tôi tạm thời giữ nguyên cách dịch của ông trong lúc này, nhưng đặt trong ngoặc kép.

Thứ Năm, 19 tháng 5, 2022

Đảng kỷ luật chơi

Ông hàng xóm nhà tôi bảo đảng điếc cho lắm vào, để khi có chuyện lại mất thì giờ họp bàn, loay hoay kỷ luật, nào là khai trừ, khiển trách, cảnh cáo, cách chức vụ trong đảng, kể cả những cái chức từ hồi con của đương sự còn cởi truồng. Rất vớ vẩn.

Mà có phải thế đã xong đâu. Đảng nâng lên đặt xuống chán chê, xong mới đến lượt chính quyền, pháp luật ra tay. Nhiều khi chưa kịp rờ đến thì nó đã mất hút con mẹ hàng lươn rồi, làm quái gì nhau.

Cứ như xứ văn minh người ta, đảng điếc hay không, mặc kệ. Tài giỏi thì làm quan, đổ đốn yếu kém thì bị đá đít, đảng hay không đảng cũng kệ. Chẳng hơi đâu mà cảnh cáo khiển trách này nọ.

Đâu có cái thói như ở xứ này, muốn làm lãnh đạo thì điều kiện tiên quyết cứ phải là đảng viên. Vơ bèo vạt tép cho lắm vào, để khi ra cơ sự lại ngồi bàn kỷ luật. Bộ máy tổ chức cán bộ kiểu cú đỉn man rợ ấy đã cố tình gạt ra khỏi hệ thống lãnh đạo từ ấp tới quốc gia biết bao người tài giỏi với lý do duy nhất họ không phải đảng viên.

Thứ Tư, 18 tháng 5, 2022

Công của Putin

Cứ hiểu một cách thật giản dị, mỗi đất nước/quốc gia cũng như con người vậy. Người có người này người nọ, nước có nước ấy nước kia. Có những nước rất hiền lành, chả thích đánh nhau tẹo nào, Ấn Độ chẳng hạn, to và đông dân như thế nhưng không xâm lược ai bao giờ, có đứng lên giành độc lập cũng chỉ bằng biện pháp hòa bình, mà thánh Gandhi là tiêu biểu.
 
Nhưng có nước quanh năm suốt tháng chỉ ra rả tự hào về truyền thống... đánh nhau, hạ gục ba bốn đế quốc to, thực dân phát xít loại bự, ngay cả cờ cũng hãnh diện cờ pha máu, hằng năm điên cuồng kỷ niệm sự choảng nện, hình như không đánh nhau thì không chịu được, cứ phải đánh đã, dù phải đốt cháy dãy Trường Sơn cũng đánh, rồi muốn ra sao thì ra, khi không có kẻ địch bên ngoài thì tạm đánh người trong nhà, gọi là thế lực thù địch...

Thứ Ba, 17 tháng 5, 2022

Một dịch phẩm mắc nhiều sai sót vẫn được giải 'Sách hay 2020'

Lời dẫn của chủ blog:

Người viết bài này là tiến sĩ Phạm Văn Bích, một nhà nghiên cứu, chuyên gia xã hội học. Tôi có may mắn học chung với anh Bích những năm đại học (Khoa Ngữ văn, Trường đại học Tổng hợp Hà Nội, khóa 17, 1972-1976). Anh rất giỏi, đặc biệt về ngoại ngữ, rất nghiêm túc chỉn chu trong nghiên cứu, học thuật. Chúng tôi giống nhau ở điểm khi thấy cái sai thì không chịu được, phải làm cho rõ, hắc bạch phân minh. Xin giới thiệu bài của TS Phạm Văn Bích cùng bạn đọc.


Theo tin đã đưa trên nhiều tờ báo (như Tuổi trẻ, Thanh niên, Thể thao văn hóa, v.v..) thì dịch phẩm “Sự kiến tạo xã hội về thực tại” (tác giả P. Berger và T. Luckmann, dịch giả Trần Hữu Quang và nhóm dịch giả) được giải Sách hay 2020, hạng mục sách nghiên cứu của Viện giáo dục IRED. Cụ thể xin xem bài của Lam Điền (2020), Thanh Vũ (2020), Thiên Anh (2020). 

Tuy nhiên, cần vạch rõ rằng bản dịch mắc không ít lỗi. Sau khi sách in ra, năm 2016 tôi đã thử đọc đối chiếu một phần (tổng cộng 46 trang tiếng Anh) trong nguyên ngữ của hai học giả Mỹ (Berger, P. and Luckmann, T. 1966. The social construction of reality: a treatise in the sociology of knowledge. New York: A Doubleday Anchore Book) với bản dịch tiếng Việt (Berger, P. và Luckmann, T. 2015. Sự kiến tạo xã hội về thực tại – Khảo luận về xã hội học nhận thức. Trần Hữu Quang chủ biên dịch thuật, giới thiệu và chú giải. Hà Nội: Nhà xuất bản Tri thức).

Ghi chép những ngày Ukraine (kỳ 9)

24.4
Nửa đêm về sáng, lúc gần 3 giờ, nhà báo Đỗ Hùng chắc không ngủ được, đưa lên phây bài thật dài về những cuộc trao đổi với cô Ruslana. Cô là ca sĩ, nhân vật nổi tiếng người Ukraine, cô kể lại những gì chứng kiến ở đất nước mình. Cũng xin nói thêm, tôi từng có mười mấy năm chung cơ quan với anh Hùng. Anh rất giỏi, thạo nghề, đặc biệt tiếng Anh cực siêu, thạo như tiếng Quảng Trị quê ảnh, có lần tôi chứng kiến và nghe anh Nguyễn Văn Phước chủ công ty sách Trí Việt tâm sự rằng cuốn nào hóc nhất thì giao cho anh Hùng dịch, hoàn toàn yên tâm. Hùng từng đi hàng chục nước trên thế giới, viết ký sự nóng hổi, rất nhanh và hấp dẫn, đã từng vài lần tới Ukraine, mò vào tận nhà máy điện hạt nhân Chernobyl (tiếng Việt phiên âm là Tréc nô bưn)… Những liên lạc và trao đổi của anh Hùng với cô Ruslana được ghi lại tỉ mỉ. Xin trích lại một số đoạn của cô Ruslana:
 
“Kharkiv cũng bị tàn phá. Kharkiv là thành phố rất lớn, như Kyiv vậy. Kharkiv từng là thủ đô đầu tiên của Ukraine thời Xô viết. Thế nên thật kinh khủng khi Nga tuyên truyền rằng chúng tới đây để giúp người Nga tại Ukraine. Đó là dối trá. Thực tế là chúng tới để giết chóc.

Thứ Hai, 16 tháng 5, 2022

Ghi chép những ngày Ukraine (kỳ 8)

7.4
Liên Hợp Quốc họp và bỏ phiếu loại Nga (thực chất là đuổi) ra khỏi Hội đồng nhân quyền sau khi xảy ra vụ phát hiện hố chôn gần 400 xác chết dân thường Ukraine tại thành phố Bucha bị Nga tạm chiếm. Buồn cười nhất là đám Bu tin cãi, nói rằng hố chôn người ấy do Ukraine dàn dựng để vu cáo Nga, lừa bịp dư luận thế giới. Thiên hạ bảo, thế chả nhẽ chính quyền Ukraine tự giết dân của họ nhằm bôi xấu Nga. Vậy mà ở xứ An Nam này vẫn có những kẻ cuồng Bu tin lý sự rằng biết đâu đấy, cái gì mà chẳng làm được. Một số tờ báo mậu dịch còn giữ thể diện cho Nga bằng cách rút tít “Nga tuyên bố rời Hội đồng nhân quyền Liên Hợp Quốc” khi đã biết chắc chắn kết quả Nga bị đuổi.

Rốt cục 93 nước bỏ phiếu thuận. Việt Nam cùng các bạn bênh Nga bỏ phiếu chống (24 phiếu). Tưởng ai, Nga và Trung Quốc chống thì tất nhiên rồi, còn lại chỉ tinh đám độc tài, nghèo đói, như… Cuba, Belarus, Triều Tiên, Iran, Syria, Congo, Etiopia, Nicaragua, Zimbabwe, Lào, Kazakhstan… Xứ ta có câu “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, thực đúng với vụ bỏ phiếu, không trật li ông cụ nào.

Chủ Nhật, 15 tháng 5, 2022

Ghi chép những ngày Ukraine (kỳ 7)

21.4
Ông anh khả kính ngoài Hà Nội gọi vào, bảo chú có rảnh không, anh em nói chuyện chút. Mình bảo em rảnh, chơi nhởi suốt ngày, đầy thì giờ, chỉ thiếu mỗn tiền. Ông kể, em ạ, đọc báo cũng như theo dõi dư luận xã hội, thấy buồn lắm. Có rất nhiều người Việt ta, từ tầng lớp cầm quyền cao nhất tới những hạng bình dân, họ công khai hoặc ngấm ngầm ủng hộ bọn Nga, tức là ủng hộ bọn xâm lược, bọn phát xít, bọn đểu giả lừa dối, bọn giết người. Chúng nhiếc móc chê bai cuộc chiến đấu của đất nước, nhân dân, con người Ukraine. Chúng dửng dưng trước cảnh quân Nga tàn phá đất nước Ukraine, chúng không một chút rung động trước cảnh nhà tan cửa nát, dân chúng vô tội bị giết… Vậy thì chúng hãy thử hình dung, nếu cảnh đổ nát tàn phá ấy, dân chúng bị giết thê thảm ấy, không phải ở Ukraine mà ở quê hương đất nước mình, là những nhà hát lớn, phủ chủ tịch, cầu Nhật Tân, cầu Bãi Cháy, khu Văn Miếu, những dãy nhà cao tầng, khu đô thị mới hiện đại… bị ăn bom, tên lửa của quân Nga, liệu có chịu được không, hay lại tớn lên xắn váy quai cồng mà rủa xả, mà chửi bọn độc ác vô lương tâm phi nghĩa.

Thói đâu có thói của mình thì đau xót, của thiên hạ thì không đáng đồng xu. Vậy nhưng mở miệng ra là cao giọng lương tâm, chính nghĩa.

23.4
Càng gần cuối tháng 4, cái tháng gắn liền với câu nói của ông Võ Văn Kiệt, nếu có một triệu người vui thì cũng có một triệu người buồn, người ta lại xả ký ức về chiến tranh. Đang nóng rẫy cuộc chiến tranh ở Ukraine nên chiến tranh Việt Nam lại càng được nhớ tới, khơi dậy. Bên thắng cuộc tất nhiên làm rùm beng nhất, trên tivi, đài phát thanh, báo chí đủ loại, cả trên những con đường, công viên chăng băng rôn khẩu hiệu đỏ lòe. Trên mạng xã hội cũng nhiều chả kém.

Thứ Sáu, 13 tháng 5, 2022

Đất và quyền

Tại hội nghị trung ương (đảng cầm quyền) vừa rồi (hội nghị 5), ông tổng bí thư, trên danh nghĩa chỉ đứng đầu một đảng, nhưng thực tế không khác gì hoàng đế, ông vua, thiên tử, cầm đầu bộ máy cai trị, đã khẳng định "quyền sử dụng đất không phải là quyền sở hữu". Làm vua thì nói gì làm gì chả được. 

Muốn biết quyền sử dụng đất có phải là quyền sở hữu đất không, chả cần hỏi đâu xa, cứ túm bà con Thủ Thiêm mà hỏi. Họ sẽ cho câu trả lời chính xác nhất, bằng nỗi thống khổ của họ.

Lại nhớ, trước khi vào hợp tác xã, thày bu tôi cần cù làm lụng, tiết kiệm chi dùng từng xu, sau bao nhiêu năm mới mua được 7 sào ruộng, cộng thêm 2 sào của tiền nhân để lại là 9 sào (mỗi sào 360 mét vuông). Đất ấy phải trả bằng mồ hôi nước mắt, công sức lao động mới có, chứ chẳng ai cho không, ai ban phát, chẳng có ơn đảng ơn chính phủ gì sất.

Bị buộc vào hợp tác xã nông nghiệp năm 1964, nhà tôi bị sung công gần hết số đất đang có quyền sở hữu chính đáng ấy để làm ăn tập thể, họ chỉ chừa lại cho gần 2 sào thổ cư, nơi có căn nhà và vườn tược. Khi hợp tác xã nông nghiệp tan rã, không một hộ xã viên nào được trả lại đất, dù chỉ một mét vuông. Thực chất hợp tác hóa là cuộc cướp đất trắng trợn vĩ đại.

Bây giờ, lại nghe các ông ấy họp, nhắc phải củng cố hợp tác xã, phủ nhận quyền sở hữu đất, càng thấy rùng mình. Họ không thay đổi tâm địa tí nào, dù thời cuộc đã đổi thay.

Nguyễn Thông

Thứ Tư, 11 tháng 5, 2022

Góp ý với các nhà báo (phóng viên, biên tập viên): Giáo sư, tiến sĩ

Trên báo chí mậu dịch và mạng xã hội "phản động" đang nóng hôi hổi bàn ra tán vào chuyện xứ này đào tạo đại trà phổ cập tiến sĩ đủ các kiểu. Ông hàng xóm nhà tôi cười bảo giờ mà nhặt được trong đám đông đứa nào không phải tiến sĩ là việc hơi bị khó. Giáo sư, tiến sĩ nhiều hơn lợn con, nhất là tiến sĩ ngành xây dựng đảng, cám ngân sách có chất như núi cũng chả đủ nuôi.

Chuyện ấy bàn sau, nhà cháu chỉ rụt rè ý kiến ý cò rằng đang có sự nhầm lẫn khi dùng các danh từ: giáo sư, phó giáo sư, tiến sĩ; nhiều nhà báo không phân biệt được sự khác nhau của những từ này.

Giáo sư, theo nghĩa Hán Việt, giáo là dạy, sư là thầy, giáo sư là thầy dạy. Xưa thì vậy, nhưng giờ tùm lum tà la. Ở xứ ta hiện thời, giáo sư, phó giáo sư là những từ để chỉ học hàm (hàm là bậc, cấp bậc, học hàm là cấp bậc trong học vấn), chức danh, chức vụ trong khoa học. Nó cũng giống như những từ chỉ chức danh chức vụ khác, chẳng hạn thủ tướng, bộ trưởng, hiệu trưởng, tổng biên tập, giám đốc… Do giáo sư, phó giáo sư là chức danh nên hệ thống tổ chức cán bộ căn cứ vào đó để sắp xếp chức vụ, địa vị trong bộ máy nào đó.

Thứ Ba, 10 tháng 5, 2022

Sực nhớ Liên Xô, Nga, Ukraina trong cõi lờ mờ (kỳ 4)

Nói tới Liên Xô, sực nhớ một cụm từ viết tắt quen thuộc suốt mười mấy năm ở miền Bắc, là CCCP. Trên những thùng hàng viện trợ của Liên Xô luôn có dòng chữ bằng tiếng Nga, "Сделано B СССР", dịch ra nghĩa Việt là Chế tạo tại Liên Xô. CCCP tức Liên Xô, viết tắt phiên âm tiếng Nga của Liên bang cộng hòa xã hội chủ nghĩa Xô viết. Các kho bãi ở cảng Hải Phòng, ven đường sắt các ga ở Đồng Đăng, Yên Viên, Gia Lâm hoặc dọc đường 5... luôn chất đầy hàng Liên Xô. Dân chúng nhỏ to với nhau rằng đó là nhờ những chuyến bị gậy sang Mạc Tư Khoa của ông Lê Thanh Nghị. Ông này ủy viên bộ chính trị, phó thủ tướng nhưng chỉ có mỗi việc ra nước ngoài xin hàng viện trợ. Gia đình ông ở Hải Phòng, là cậu ruột của người bạn học cùng lớp với tôi, chị Nguyễn Ngọc Trâm. Tốt nghiệp phổ thông năm 1972, chị Trâm được đi học ở Liên Xô, về làm ở Bộ Giáo dục, sau mất sớm do bệnh nan y.

Ngoài vũ khí, quân nhu, lương khô, còn là cơ man hàng sinh hoạt như vải vóc, nồi nhôm, sách giấy, thức ăn, xe đạp, đồng hồ, đường sữa, bột mì, giấy dầu lợp nhà..., tức là một dạng "bơ thừa sữa cặn" nhưng không phải từ đế quốc thực dân mà của anh em phe XHCN. Tuy là hàng viện trợ (thứ thì không hoàn lại, thứ thì cho nợ, khi nào đánh nhau xong sẽ trả) nhưng không phải ai cũng được hưởng, bởi đã có quy định bất thành văn của trung ương, cứ theo nguyên tắc phân phối "xẻng cuốc từ dưới lên, đường sữa từ trên xuống" mà thi hành.

Thứ Bảy, 7 tháng 5, 2022

Ghi chép những ngày Ukraine (kỳ 6)

17.4
Cách nay hơn 11 năm, vào tháng 3.2011, hai nước Việt Nam - Ukraine ký tuyên bố về quan hệ đối tác và hợp tác toàn diện. Trong ngoại giao và quan hệ quốc tế, các quốc gia ký kết với nhau về tầm mức quan hệ này nọ tức là đã tìm hiểu nhau chán chê, nâng lên đặt xuống rồi mới thò bút. Khi đã xác định rồi thì phải có trách nhiệm thực hiện, trách nhiệm với nhau. Tất nhiên, một nước như Ukraine, còn lâu mới có thể đạt được những tầm mức cao và trọng, như quan hệ đối tác chiến lược, quan hệ đối tác chiến lược toàn diện. Đấy là chỗ của những soái ca, những môi răng, anh em thân thiết, sống chết có nhau, lợi dụng được nhau. Nhưng gì thì gì, cũng không thể sống chết mặc bay, quay lưng bỏ rơi toàn diện, thậm chí còn đứng về phía kẻ thù của “bạn” đối tác và hợp tác toàn diện.
 
Trong vụ Ukraine, thiên hạ càng rõ hơn giá trị của những ký kết từng được bốc lên lên tận giời. Lại nhớ chuyện dân gian xứ này: Một anh “vô phúc đáo tụng đình” bèn hối lộ cho quan để được thắng kiện. Quan nhận lời. Hôm sau xử, quan cho đứa kia thắng. Anh chàng đút lót quan kêu, bẩm quan, hôm qua quan nói con có lý mà, sao quan xử con thua. Quan cười bảo, mày có lý, nhưng thằng kia nó còn có lý bằng mấy mày. Tin vào những tuyên bố, văn kiện cũng vậy, chỉ có nước đi ăn mày.

Đất hỡi

Hội nghị trung ương lần này (hội nghị 5) của đảng cầm quyền không phải tự dưng bàn về luật đất đai. Nó đã nhận thấy cái luật ấy "giết" của nó biết bao nhiêu cán bộ đảng viên "ưu tú" rồi, nên hoảng. Em ơi, muộn rồi em ạ, không cứu chữa được gì đâu. Bệnh đã ăn vào đến xương tủy cao hoang mà lại cứ loay hoay cạo gió, xức dầu, dán cao, bôi thuốc đỏ, châm cứu thì có mà giời cứu.

Muốn tiệt hẳn tình trạng ung thư ấy, cách duy nhất là phải dẹp ngay cái luật đất đai vô lý bất nhân ác độc. Dẹp ngay cái thứ quy định đất đai thuộc sở hữu toàn dân lừa đảo lừa mị đi. Toàn dân sở hữu, mượn tiếng dân, nên muốn cướp lúc nào thì cướp. Ngày xưa, bao nhiêu năm dài, đất đai ở đất nước này do con người khai phá mở mang tạo lập là thuộc sở hữu tư nhân chứ làm chó gì (cứ phải nói toẹt ra vậy) có sở hữu toàn dân, mà vẫn hình thành nên đất nước.
 
Xác quyết sở hữu toàn dân thực chất là cuộc cướp đất công khai, cướp tài sản mồ hôi nước mắt của dân chúng do bao đời truyền lại. Không dẹp nó, xóa nó đi, sẽ còn xảy ra nhiều Đồng Tâm, Dương Nội, Văn Giang...; còn chết như ngả rạ đám quan đất tham tàn như từng xảy ra ở Khánh Hòa, Bình Thuận, Đồng Nai...

Cái mấu cái chốt cái gốc thì chả bàn, chỉ lo bày thêm mưu mẹo để củng cố sự bóc lột, dẫu có họp một nghìn cái hội nghị nữa cũng chỉ là công cốc. Tôi nói thật.

Nguyễn Thông

Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2022

Rác, và những tội đồ

Rác
Dư luận đang chê cười phát ngôn sặc mùi sống trên mây của ông tổng bí thư. Nói lạ, đảng của các ông, đảng viên do chính các ông lựa chọn cẩn thận theo quy trình chặt chẽ rồi kết nạp vào, các ông độc quyền sở hữu, giờ lại ráo hoảnh nói "những đảng viên hữu danh vô thực thì có cho không chúng ta (đảng) cũng không cần". Ai cho? Ai mà có loại đặc sản đảng ấy để cho các ông? Ăn nói linh ta linh tinh.

Thế các ông định đổ trách nhiệm, đổ tội cho dân chắc. Dân làm quái gì có những thứ tào lao vô tích sự ấy. Ông không dùng, ông cứ gom ném mẹ hết xuống biển, chứ đừng có cái thói bắt dân phải gánh chịu. Dân không phải là cái hố rác, nhá.

Chỉ lý luận vớ va vớ vẩn.

Tội đồ rởm
Chuyện giáo sư tiến sĩ nhiều như lợn con, vô tác dụng ở xứ này lâu nay được bàn nhiều rồi, thậm chí rác tai, chán, đéo muốn nghe nữa. Mấy hôm nay lại rộ lên chuyện tiến sĩ nghiên cứu về chơi cầu lông, tiến sĩ nghiên cứu hoạt động đảng ở xã ở huyện, tiến sĩ nghiên cứu tinh dững thứ tào lao xích đế...

Thứ Năm, 5 tháng 5, 2022

Loay hoay như con kiến cành đa

Việc đảng cầm quyền xứ này phải quyết định thành lập ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng xuống tới cấp tỉnh, có nghĩa là tham nhũng đã phổ cập tràn lan, điều này nói lên cái gì? Đó là: công cuộc phòng thống tham nhũng của các ông bà ấy đã thất bại, càng chống càng nhiều, tham nhũng càng bất trị.

Một thể chế, bộ máy cai trị mà suốt ngày, quanh năm suốt tháng chỉ mải loay hoay chống tham nhũng thì còn thời gian đâu để phục vụ cho dân cho nước. Năm nay nó hạ xuống mức cấp tỉnh, ai dám bảo rằng sang năm nó không hạ xuống tới cấp huyện, rồi cấp xã, sẽ có ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng xã. Đám quan xã quan huyện sẽ thắc mắc tham nhũng đâu phải đặc quyền của trung ương, của tỉnh. Quan nào chả là quan, trong cái thể chế này, các ông bà tham nhũng được, sao lại cấm chúng tôi, v.v..

Hôm tôi về quê, đứa cháu bảo bây giờ chỉ có trưởng thôn là tạm trong sạch thôi, bởi nó do dân bầu, nó không có điều kiện để tham nhũng. Chính quyền đã tham nhũng, cấp ủy càng tham nhũng tợn.

Thứ Tư, 4 tháng 5, 2022

Ngẫm về Ukraine và...

Ông Tổng thư ký Liên Hợp Quốc vừa có cuộc tới Ukraine, tận mắt chứng kiến những tàn phá giết chóc của quân xâm lược Nga đối với đất nước và con người nơi đây, thậm chí ông ta còn phẫn nộ về những hành vi vô đạo đó. Xem xong rồi... về, cuối cùng chưa thấy tổ chức này có bất cứ hành động nào ngăn chặn bàn tay đẫm máu của quân xâm lược.

Hằng ngày, báo chí An Nam vẫn đăng Nga phóng tên lửa vào chỗ này, dội bom chỗ kia, không kích dồn dập, chiếm chỗ nọ, chiếm chỗ khác. Người vẫn chết, máu dân thường Ukraine vẫn đổ. Đám Putin còn ngoạc mồm dọa dẫm những nước cung cấp vũ khí cho Ukraine phải trả giá đắt, dọa tiến hành chiến tranh hạt nhân, dọa hủy diệt Kiev, Mariupol, Odessa... Và chúng không chỉ dọa, chúng đang làm thật.

"Một bộ phận không nhỏ" ở An Nam cũng đang lên án phương Tây, nói rằng giúp vũ khí cho Ukraine không khác gì đổ thêm dầu vào lửa, có những kẻ còn bày mưu rằng cách tốt nhất là Ukraine nên đầu hàng để chấm dứt chiến tranh, để tránh đổ máu. Chúng không nhớ rằng chính cha ông chúng đã nhận không biết bao nhiêu súng đạn từ phe xhcn để tiến hành cuộc nội chiến ý thức hệ cốt nhục tương tàn, đã từng tuyên bố đánh đến người cuối cùng.

Thứ Tư, 27 tháng 4, 2022

Ghi chép những ngày Ukraine (kỳ 5)

24.3

Hôm nay, công an TP.HCM khởi tố bắt giam bà Nguyễn Phương Hằng chủ công ty Đại Nam ở Bình Dương. Bà này nổi tiếng thời gian qua, người yêu kẻ ghét cũng nhiều. Ông bạn tôi bảo đúng là người giàu cũng khóc.

Nhà văn nhà giáo Thái Hạo ở xứ Thanh, người vừa bị đám “côn đồ” đánh đập tàn nhẫn vô cớ, thực ra là ngăn cản không cho vào Sài Gòn nhận giải thưởng Văn Việt, đã có ý kiến rất xác đáng trên Facebook về vụ Nguyễn Phương Hằng: “Nhiều người đang hồ hởi trước thông tin này. Chớ quên rằng không ít người thẳng thắn, trung thực, dám nói ra suy nghĩ của mình đã bị cái điều luật ấy tống vào tù. Bà Hằng phải chịu trách nhiệm trước pháp luật nếu bà ta gây tội, ví dụ “bôi nhọ”, “vu khống” người khác. Nhưng không thể nào hình dung rằng lại có cái tội “lợi dụng tình yêu đi xâm hại” nọ kia (ý Thái Hạo muốn nói về tội “lợi dụng quyền tự do dân chủ”- N.T), cả với “tự do dân chủ” thì cũng thế. Đừng vì thỏa mãn cảm xúc nhất thời mà quên đi cái họa lâu dài trên đầu chính mình”.
 

25.3

Đại sứ Nguyễn Trường Giang (từng làm đại sứ Việt Nam tại Brunei…) trong cuộc nói chuyện tại câu lạc bộ Cafe (Hà Nội) khi đánh giá về việc chính quyền Việt Nam 2 lần bỏ phiếu trắng (ngày 2 và 24.3) tại Liên Hợp Quốc đã thẳng thắn: “Thái độ đối với cuộc chiến tranh ở Ukraine thể hiện lương tri và phẩm giá mỗi người. Cuộc chiến này là tấm gương soi vào phẩm giá con người. Ai nói về sự kiện này như thế nào thì tự thể hiện mình là người thế nào, thể hiện bản chất của mình”.

Thứ Hai, 25 tháng 4, 2022

Sực nhớ Liên Xô, Nga, Ukraina trong cõi lờ mờ (kỳ 3)

Những năm đầu thập niên 60, tôi hay theo bà chị cả ra đình xem thanh niên hát múa, tập văn nghệ. Ban ngày làm việc sà sã trên đồng, mệt bỏ cụ, nhưng tối họ vẫn phải kéo nhau ra đình sinh hoạt cho có khí thế đoàn thanh niên. Giống như bên Triều Tiên bây giờ. Nghe nói cha con, ông cháu nhà cu Ủn truyền đời nhau kinh nghiệm bắt dân ngày làm việc, tối phải nhảy nhót hát múa để lúc nào cũng bận, không còn có thời gian mà nghĩ ngợi chống đối. Cái sự một trăm phần trăm dân một lòng theo đảng, tin tưởng đảng, ủng hộ đảng thường có căn nguyên kiểu như vậy. Bất cứ nơi nào chính thể do cộng sản cai trị chứ chẳng riêng gì Triều Tiên. Liên Xô, Trung Quốc... đều thế cả.

Ngôi đình làng Trà vốn có từ thời Mạc, được trùng tu nhiều lần qua thời Lê, thời Nguyễn, to hoành tráng, với những cột gỗ lim hơn vòng tay ôm người lớn, cao dăm bảy mét, khoảng vài chục cột, giờ được biến thành lớp học và nơi đoàn thanh niên sinh hoạt. Tồn tại qua mấy thế kỷ phong kiến cổ hủ thực dân đế quốc sài lang thì không sao, tới khi cách mạng thành công, đả thực bài phong, tiêu diệt tàn dư phong kiến, đình bị tuyên án treo. Tới năm 1965, chính quyền và hợp tác xã cho người phá đình lấy gỗ đá gạch ngói làm chuồng lợn trại chăn nuôi. Khi ấy tôi lên 10, chứng kiến từ đầu tới cuối cuộc phá đình, chỉ cảm thấy tiêng tiếc không còn chỗ chơi, nhưng sau này lớn lên mới hiểu rằng sự ngu dốt của con người mới xã hội chủ nghĩa là không có giới hạn.

Chủ Nhật, 24 tháng 4, 2022

Ghi chép những ngày Ukraine (kỳ 4)

24.3

Lực lượng đang cầm quyền cai trị xứ ta đã chỉ đạo cho đại diện ở Liên Hợp Quốc bỏ phiếu trắng trong cuộc bỏ phiếu lần thứ 2 của đại hội đồng liên quan tới cuộc xâm lược Ukraine của Putin (lần trước vào ngày 2.3).

Dư luận nhận xét: nhục.

Thực vậy, ai cũng biết đó là kiểu cách của mấy đứa khôn lỏi, ranh vặt, cứ tưởng ta đây như thế là khôn, hơn người. Hồi xưa, ít nhiều thứ phiếu trắng ấy đã giúp cho đám lãnh đạo xứ này thoát được những khó xử, thậm chí còn có lợi. Hồi ấy, các chính thể, các quốc gia đàng hoàng rộng lượng nên họ bỏ qua, không thèm chấp. Giờ thì thời thế đã đổi thay, khác nhiều rồi, khôn lỏi lộ bản chất ngay, đồng nghĩa với xảo trá, hèn hạ. Thiên hạ đều hiểu rõ bỏ phiếu trắng thì coi như vắng mặt, không có, không tồn tại. Làm gì có chuyện giữa đúng-sai, trắng-đen, tốt-xấu lại tồn tại thứ màu cháo lòng, nhờ nhờ nước hến.

Thứ Bảy, 23 tháng 4, 2022

Sực nhớ Liên Xô, Nga, Ukraina trong cõi lờ mờ (kỳ 2)

Nói tới Liên Xô, có nhẽ ký ức xa nhất về nó là mấy tấm ảnh chân dung lãnh tụ trên bức tường đất nhà tôi. Nghe chị cả tôi kể, thày bu tôi hồi thập niên 40 tần tảo chịu khó, tiết kiệm, mua được mấy sào đất ven đường, làm căn nhà 3 gian, tường trình đất, mái rạ, cửa nẻo sơ sài. Gian giữa đặt bàn thờ tam sơn nhỏ, bát hương và đồ thờ cúng, nhưng trên tường lại dán 3 tấm ảnh to cỡ cuốn vở học trò. Khi tôi bắt đầu đi học lớp vỡ thình (tức lớp vỡ lòng, như lớp 1 bây giờ, ông Huy anh họ tôi đùa gọi là vỡ thình, giống như con chim non được chim bố mẹ chăm sóc, bao giờ vỡ cái bọng cứt (thình) thì mới mọc lông rồi tập bay, trẻ con muốn vào đời thì việc đầu tiên phải vỡ thình) năm 1961 đã thấy mấy ảnh ấy. Giữa là ảnh cụ Hồ, thì biết. Trẻ con mới nứt mắt đã biết bác Hồ, huống chi mình sinh viên hệ vỡ thình. Còn hai ông hai bên thì chịu. Hỏi thày, hỏi anh Uy, được giải thích ông bên trái trán cao là Mao Trạch Đông, ông bên phải mũi lõ là Bunganin. Ông Trung Quốc trái, ông Liên Xô phải, anh hai, anh cả của Việt Nam. Bunganin khi ấy giữ chức chủ tịch hội đồng bộ trưởng, như thủ tướng Phạm Văn Đồng bên ta. Chả hiểu sao cán bộ xã lại không phát cho nhà tôi ảnh Lênin hoặc Stalin mà lại là Bunganin. Ông tây Liên Xô này là đàn em Khrutsov (Khơ rút sốp), điếu đóm được vài năm thì bị Khơ đuổi. Khơ tại vị vài năm lại bị các đàn em đá đít. Đám trùm cộng sản Liên Xô là vậy, hại nhau giết nhau như ngóe, những tuyên truyền về sự đoàn kết của “anh cả” chỉ là nói phét. Hôm vừa rồi, mấy anh em trong nhà ngồi trò chuyện, ôn chuyện cũ, tôi kể nhà mình treo 3 ông đó, cứ nghĩ chỉ mình biết, nào ngờ cô em út sinh năm 1959 bảo em cũng thấy, mãi tới khi nhà mình vào hợp tác xã (1964) vẫn còn các kễnh ngự trên tường.

Thứ Sáu, 22 tháng 4, 2022

Bắt ngọn

Tôi khoe với ông hàng xóm, ông ạ, nhà cai trị đận này làm quyết liệt phết. Bắt tùm lum, liên tục, chưa khi nào bắt tới cả đương kim thứ trưởng (mà là cái bộ quan trọng, giữ thể diện quốc gia), túm cả loạt tướng cảnh sát biển, rồi kỷ luật mấy tay tướng công an chuyên nghề giam giữ người, rồi...

Lão xua tay giống cụ cố Hồng, thôi, đừng nói nữa, biết cả dồi (lão nói ngọng, đu trent phong chào). Lão bảo việc bắt quan chức, từ bự khủng tới oắt con, ở xứ này chả có gì đáng nói đáng khen. Đúng ra phải chê, chê thật lực. Cả bộ máy cai trị hư hỏng, quan chức cán bộ đảng viên hư hỏng tập thể từ trên xuống dưới, tinh dững đứa do bọn họ cử ra chọn ra đặt vào ghế chứ nào phải do dân chọn dân bầu. Hỏng nát đại trà, nát một cách toàn diện, nát bền vững như thế, không bắt mới là lạ.

Lão bẩu, khi nào cái gọi là ủy ban kiểm tra trung ương ấy tự bắt mình, ông Tô Lâm tự bắt mình thì may ra tình trạng bắt bớ mới giảm hoặc chấm dứt. Gốc thể chế cũ vẫn còn, chỉ tỉa cành vặt chồi tém ngọn thì cây tham nhũng có chặt được nó khối. Bắt tợn cũng chả giải quyết được gì. Bằng chứng là cả chục năm nay, vẫn cứ "bắt, bắt, bắt, bàn tay không phút nghỉ" nhưng đâu có làm cho được "đồng ta mau tốt lúa thêm xanh".

Cố tình tự chui vào đường hầm ngõ cụt, lại cứ đòi ngó ra trời cao biển rộng. Ngay cả thái độ đối với vụ "Ukraine" cũng thế.

Nguyễn Thông

Thứ Ba, 19 tháng 4, 2022

Sực nhớ Liên Xô, Nga, Ukraina trong cõi lờ mờ

Điều đầu tiên, nhà cháu phải thật thà khai báo, rằng chưa hề tận mắt thấy Liên Xô liên xiếc, Nga nghiếc, U ka u kiếc thế nào. Có được đi bao giờ mà thấy. Chỉ ra nước ngoài mỗn lần, rồi cái hộ chiếu để lâu không dùng mốc thếch hết hạn. Mấy lần anh Nguyễn Thế Khải giám đốc Công ty Du lịch Hoàn Mỹ riết róng bảo chú làm lại hộ chiếu đi, anh sẽ bao chú một chuyến đi hẳn Mỹ, Canada, cả Cuba nữa. Nhà cháu dò hỏi, biết sẽ tốn hơn trăm triệu, nặng tiền của bác Khải quá nên cứ lần khân thoái thác. Năm nào bác cũng nhớ cũng giục, bác bảo chú nên biết rằng anh đã hứa là làm. Rồi đùng một cái, bác ấy bị Chúa triệu về đột ngột ngay khi dịch sắp vào đỉnh điểm hồi năm ngoái, đem cả lời hứa theo. Mà nói thật, bác có còn thì nhà cháu cũng không dám nhận, dù bác Khải nói rằng anh không đòi hỏi em điều gì, chỉ cần sau chuyến đi em viết chân thực những điều mắt thấy tai nghe. Mình là cái thá gì mà được hưởng quả phúc dồi dào như thế.

Hồi trước 1975, “quyền” đi Liên Xô thuộc về đám con ông cháu cha, họa hoằn lắm mới có con nông dân học giỏi (như Vương Đình Huệ) được chiếu cố nhét vào đội ngũ lưu học sinh, học tiếng Nga 1 năm ở khu trường Mễ Trì gần ga tàu điện Thanh Xuân (Hà Nội). Đi Liên Xô là thứ quyền lợi đẳng cấp thượng lưu, còn con nông dân công nhân thị dân thì được ưu tiên đi… bộ đội.

Thứ Hai, 18 tháng 4, 2022

Ghi chép những ngày Ukraine (kỳ 3)

18.3
Pu.tin lên tivi mậu dịch Nga ngoạc mồm giải thích việc nước Nga xâm lược Ukraine mà y uyển ngữ gọi thành “chiến dịch quân sự đặc biệt”, là để giúp người dân Ukraine thoát khỏi sự đau khổ và diệt chủng, thoát bộ máy cai trị phát xít mới. Ôi giời, giọng lưỡi nghe quen quen. Đúng là mặt dày, không biết ngượng.

20.3
Ông bạn tôi thắc mắc, sao ở Nga có đảng cộng sản, hiện do Ziuganov cầm đầu, mà nó không hé môi lên tiếng bất cứ câu nào về cuộc chiến tranh phi nghĩa của Putin. Cộng sản trên thế giới, ở bất kỳ nước nào, luôn luôn đề cao ý thức, chủ trương yêu hòa bình, ghét chiến tranh, chuộng chính nghĩa, căm thù bọn phát xít độc tài, vậy nhưng trong sự kiện Nga xâm lược Ukraine, tàn phá một đất nước có chủ quyền, giết những người dân lương thiện, chúng, cái đám cộng sản Ziuganov ấy đều mất hút con mẹ hàng lươn. Không chỉ cha con thằng Ziuganov, mà ở cả An Nam, Lào, Triều Tiên, Cuba, những nơi cộng sản cai trị đều vậy. Lại nhớ, sau khi nắm quyền ở Nga, chính tay cộng sản gộc Boris Eltsin đã ký ngay sắc lệnh đầu tiên đặt đảng cộng sản, cái đảng giữ quyền cai trị ở Liên Xô suốt 72 năm, ra ngoài vòng pháp luật. Eltsin hiểu quá rõ sự mục ruỗng tệ hại xấu xa của nó. Lại nhớ câu của ông Nguyễn Văn Thiệu tổng thống Việt Nam cộng hòa “Đừng tin những gì cộng sản nói, mà hãy coi việc cộng sản làm”, đã hơn nửa thế kỷ càng thấy chính xác.

22.3
Lại ồn ào vụ ngày 30.4.1975, dinh Dộc Lập, ai là người thảo tuyên bố đầu hàng cho đại tướng tổng thống Dương Văn Minh đọc... Trung tá Bùi Văn Tùng hay đại úy Phạm Xuân Thệ.

Thứ Bảy, 16 tháng 4, 2022

Ghi chép những ngày Ukraine (kỳ 2)

13.3

Dũng điện hỏi mày có theo dõi thời sự Ukraine không, nhất là qua sự phản ánh của đám cầm quyền và báo chí xứ này. Buôn chuyện xong, y chốt lại, đừng có tin chúng nó, đặc biệt là mấy thằng ngoại giao cây tre, tướng tá mậu dịch. Theo y, lúc này cần phải có những người viết sử không chuyên (bọn chuyên cũng đéo tin được, y bảo vậy) ghi lại một cách trung thực những gì đang xảy ra, những quan điểm, ý kiến, hành vi, thái độ của đám cầm quyền, để sau này chúng khỏi… cãi. Ví dụ trong cuộc chiến ở Ukraine, chúng không dám gọi thằng Bu tin là tên xâm lược, không dám lên án chiến tranh phi nghĩa tàn bạo, chỉ bỏ phiếu trắng, ngậm miệng ăn tiền, chỉ vì thứ lợi ích ích kỷ núp bóng dân tộc (chẳng hạn đang ôm mớ tàu ngầm Kilo, mớ máy bay Su, làm căng với nó, nó giận nó cắt bảo hành thì toi, rồi lấy gì để chống Tàu...) mà đánh mất bản chất con người. Từ trung ương tới địa phương, từ kẻ cao nhất tới đám lâu la, đặc biệt là mượn mồm bọn tướng tá Vịnh, Cương, Mẫu ngóng về Bu tin, nịnh Nga. Mày thấy không, chúng lập ra cái gọi là Hội hữu nghị VN - Ukraine nhưng từ khi có chiến tranh xâm lược của Nga đến nay không hề thấy cái hội ấy lên tiếng được nửa lời. Mấy đứa ngoại giao thì mở mồm ra là quan ngại, kiềm chế… Phải ghi lại tất, chứ sau này chúng lại chối bay chối biến, kiểu như tay tướng bộ trưởng nhà binh hồi năm 88, về sau cứ chối xoen xoét tôi đâu có ra lệnh cho bộ đội Trường Sa không nổ súng.
Nghe Dũng giác ngộ, sực nhớ hôm trước gọi Vinh, hỏi đã coi cái cờ nhíp tướng Cương sát cánh cùng Bu tin đánh Ukraine chưa, y buông thõng một câu "tướng tướng cái lồn".

Thứ Sáu, 15 tháng 4, 2022

Ghi chép những ngày Ukraine (kỳ 1)

Từ bữa ni, nhà cháu bốt (post) lên loạt biên chép về những ngày sôi động ở... Việt Nam khi xảy ra cuộc chiến tranh Nga xâm lược Ukraine. Cuộc chiến này đã tạo nên sự thanh lọc tự nhiên, giúp ta phân biệt được người tốt kẻ xấu trong cộng đồng Việt, trong đó có cả những kẻ lâu nay thiên hạ cứ tưởng đấng bậc đạo cao đức trọng, trí tuệ sáng suốt, tấm lòng thương yêu con người như biển cả; những kẻ mang mác/vỏ học vấn cao, đạo mạo nghiêm trang, ông này bà nọ; những nhà ấy nhà kia, kẻ làm báo làm văn tên tuổi, kẻ vênh vang tướng tá, giáo sư tiến sĩ... Tất cả đều được phơi bày chân thực qua thái độ lời nói của họ.

Ngày 24.2
Bu.tin chính thức xua quân xâm lược nước láng giềng Ukraine, người anh em từng hơn nửa thế kỷ chung mái nhà Liên Xô.
Thế kỷ 21 đã trôi qua hơn 2 thập niên, nhân loại đang cố hết sức tạo dựng gìn giữ cuộc sống hòa bình, vậy mà nảy nòi thằng quỷ sứ khát máu.

1.3
Ngày đầu tiên của tháng 3 nóng bỏng. Cả nghĩa đen lẫn bóng. Đang vào cuối xuân mà Sài Gòn rặt những 35 - 36 độ. Đã hơn 1 tuần kể từ cuộc xâm lược tàn bạo của tên đồ tể Pu.tin. Chắc không nhịn được, nhà văn Tạ Duy Anh (tên trên FB là Lão Tạ) đăng một tút dài lên án cuộc xâm lược nhuốm máu dân lành, gọi thẳng Pu.tin là kẻ phát xít, tội phạm chiến tranh. Nhà thơ Trần Đăng Khoa, thần đồng thơ ngày xưa, từng giữ những chức vụ vị trí rất to rất cao trong bộ máy cai trị xứ này đã lên tiếng, còm (comment) rõ ràng: “Đồng ý với ông (tức Tạ Duy Anh). Tôi là người học ở Nga và cũng từng yêu Putin. Nhưng giờ đây thì tôi ghê tởm lão. Một thằng sát nhân và phát xít”.

Thứ Năm, 14 tháng 4, 2022

Góp ý với các nhà báo (phóng viên, biên tập viên): Nghĩa trủng

A lô a lô

Nhà cháu vừa bị thế lực thù địch chặn đúng 1 tháng rưỡi không cho vào viết bất cứ thứ gì. Vừa rồi, cách nay vài phút, vào thử, thấy cửa mở, chả nhẽ bọn chuyên gác cổng ngủ quên, ngủ gật, mất cảnh giác, thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng... nên nhà cháu tranh thủ đẩy vội bài ni vào, vấn đề chính là thử, xem có được không.

Nếu từ thời điểm này, các đồng chí ấy vẫn không nêu cao tinh thần cảnh giác cách mạng, tiếp tục ngủ quên, thì nhà cháu sẽ thường xuyên đưa bài lên, đang tồn đọng nhiều lắm rồi, nhất là thế sự những ngày qua nóng hơn lửa cháy.

Góp ý với các nhà báo (phóng viên, biên tập viên): Nghĩa trủng


Đối với những người miền Bắc và miền Nam, “nghĩa trủng” là một từ khá xa lạ, ít dùng, nhưng với người miền Trung, nhất là vùng Quảng Nam - Đà Nẵng thì đây là từ quen thuộc. Chỉ có điều nó hay bị dùng sai, viết sai.

Trên rất nhiều báo, kể cả báo in và báo điện tử, trên cả mạng xã hội, ta thường đọc phải từ “nghĩa trũng”, hoặc “nghĩa chủng” khi người ta nói về những khu mộ đặc biệt ở Đà Nẵng hoặc Quảng Nam. Đà Nẵng có 2 nghĩa trủng nổi tiếng tại Hòa Vang, Phước Ninh. Vùng Nam Ô cũng có khu nghĩa trủng, ở tỉnh Quảng Nam cũng có, nhưng nhỏ hơn, không nổi tiếng bằng 2 nghĩa trủng kia.

Thứ Sáu, 18 tháng 3, 2022

Ca sĩ một bài

Báo chí hai bữa nay đưa tin một nhạc sĩ hơi tre trẻ, nhạc sĩ Ngọc Châu qua đời. “Đi” do bệnh tim mạch chứ không liên quan gì tới cô vít. Anh này sinh năm 1967, kém lứa tôi hơn chục tuổi. Ngọc Châu là tác giả của nhiều bài hát khá hay như Thì thầm mùa xuân, Cô Tấm ngày nay, Mùa thu vàng…

Có những điều mà nhiều người trong đám ta biết, chẳng hạn Châu là con của nữ ca sĩ nổi tiếng Vũ Dậu, anh ruột của nữ ca sĩ trẻ cũng có tiếng Khánh Linh. Nhưng điều nữa thì ít người biết, cha của Châu và Linh là nghệ sĩ ưu tú Ngọc Hướng, tên đầy đủ là Phạm Ngọc Hướng. Ông là nghệ sĩ đàn bầu, cùng với vợ (Vũ Dậu) công tác tại đoàn ca múa nhân dân trung ương. Cả nhà cùng làm nghệ thuật, tài năng, danh tiếng.

Nhưng điều này nữa thì gần như thật ít người biết, kể cả những tờ báo đang lăn xả vào việc việc thông tin đám tang nhạc sĩ Ngọc Châu, không biết ông Ngọc Hướng chính là ca sĩ Ngọc Hướng, người duy nhất hát bài “Thanh Hóa anh hùng” của nhạc sĩ Hoàng Đạm. Cho tới giờ, tìm trên bất cứ trang tải âm nhạc nào, ta cũng chỉ có mỗn bài do Ngọc Hướng thể hiện.

Thứ Tư, 16 tháng 3, 2022

Địa ngục và quỷ sứ

- Khi xưa lúc nào cũng hãnh diện "phá Tống bình Nguyên diệt Minh đạp Thanh đánh Pháp đuổi Mỹ", giờ chỉ nhắc cái tên thằng giặc cộng Trung Quốc chiếm đoạt Gạc Ma Hoàng Sa Trường Sa giết chóc tàn bạo 64 chiến sĩ bảo vệ đảo của ta mà cũng không dám nhắc. Như các cụ xưa bảo vừa đéo vừa run. Thứ ngoại giao cây tre chết tiệt đã ngang nhiên làm thui chột lòng yêu nước của con người Việt. Yêu nước kiểu cây tre để lại những di hại cực kỳ ghê gớm về lâu về dài cho những thế hệ kế tiếp. Kẻ hèn không dám gọi tên giặc cướp chỉ cốt yên ổn lúc nó còn tại vị thôi, để được tiếng cá nhân, chứ cả dân tộc bị hệ lụy. Yêu nước kiểu như thế tránh sao khỏi mất nước. Tấn bi kịch ấy không phải chờ đợi lâu đâu.

- Cháu bé bị thằng người tình ác ôn của mẹ đóng 9 cái đinh vào đầu đã chết. Buồn, giận. Cầu cho linh hồn bé bỏng của cháu siêu thoát khỏi cõi đời độc ác này. Xin mọi người hãy hình dung ra cảnh thằng khốn kia kẹp chặt cháu bé, đè đầu ra, rồi lạnh lùng đóng từng chiếc đinh vào. Rùng mình. Nó không phải con người, mà là ác thú, thế thì để nó sống làm gì. Treo cổ nó, vẫn không hết tội, không cần tòa tiếc gì cả.

Thứ Ba, 15 tháng 3, 2022

Bài viết chấn động của cựu thứ trưởng ngoại giao Nguyễn Đình Bin

Ông Nguyễn Đình Bin, người viết bài dưới đây, nguyên là Ủy viên Trung ương đảng, cựu Thứ trưởng thường trực Bộ Ngoại giao. Tài năng, bản lĩnh, khí phách của ông Bin như thế nào, nhiều người đã biết. Năm nay, nhân kỷ niệm 34 năm xảy ra vụ đảo Gạc Ma, ông Bin đăng bài này trên Facebook cá nhân ngày 15.3.2022. Xin được giới thiệu nguyên văn nội dung (chỉ sửa lại những lỗi kỹ thuật):

TÔI THIẾT THA KIẾN NGHỊ!

Ngày 14.3.2022 là kỷ niệm 34 năm 64 sĩ quan và chiến sỹ anh hùng của Hải quân Nhân dân Việt Nam anh hùng đã anh dũng hy sinh chống lại quân Trung Quốc xâm lược đến đánh chiếm đảo Gạc Ma trong quần đảo Trường Sa của nước ta ( 14.3.1988).

Hơn 14 năm trước đó, ngày 19.1.1974, 75 sĩ quan và binh sỹ của Hải quân Việt Nam Cộng hòa cũng đã hy sinh tại cuộc hải chiến Hoàng Sa chống lại cũng chính quân Trung Quốc xâm lược đến đánh chiếm nốt phần phía Đông quần đảo này của nước ta mà họ đã đánh chiếm một phần năm 1956.

Đến nay, như đã biết, “TƯỢNG ĐÀI TƯỞNG NIỆM CÁC LIỆT SỸ GẠC MA” đã được xây dựng và hoàn thành ở Cam Ranh.

Còn “KHU TƯỞNG NIỆM NGHĨA SỸ HOÀNG SA” thì thật đáng buồn là, dù thiết kế đã được thi tuyển quốc tế công phu, được cấp 2ha đất ở vị trí lý tưởng trên đảo Lý Sơn, đã huy động được trên 130 tỉ đồng đóng góp cho chi phí, được trang trọng đặt viên gạch khởi công đúng ngày kỷ niệm 42 năm cuộc hải chiến, 19.1.2016, nhưng 4 tháng sau, khi tác giả, linh hồn của công trình nghỉ hưu, công trình đã bị bỏ dở cho đến nay.

Chống tham nhũng

Hôm 11.3, Bộ Chính trị (cơ quan đầu não cao nhất của bộ máy cai trị xứ này) đã họp và nhấn đến việc đẩy mạnh chống tham nhũng.

Cái xứ gì đâu, đám cầm quyền chỉ suốt ngày suốt tháng loay hoay chống tham nhũng thì còn làm được cái trò gì có lợi cho dân cho nước.

Một bộ máy rệu rã rách nát bởi tham nhũng, có mà chống vào mắt. Chỉ còn cách xóa đi làm lại. Ván cờ đi sai nước mà cứ cố chơi, lại đòi thắng, chỉ khùng điên lú lẫn mới vậy. Nói đâu xa, cứ nhìn sang Lào xem họ có vất vả nhộn nhịp chống tham nhũng thế không.

Sổ toẹt ra, muốn phát huy được "tinh thần" tham nhũng (tham lam nhũng nhiễu) điều kiện tiên quyết và duy nhất phải là cán bộ của bộ máy cai trị, từ trên xuống dưới, từ đứa to nhất tới bé nhất. Càng to tham nhũng càng ghê gớm. Tôi đố ông bà nào lôi cổ được thằng dân thường mắc tội tham nhũng ra làm ví dụ đó, dù là tham nhũng vặt. Còn ví dụ cán bộ tham nhũng, xưa có câu ra ngõ gặp anh hùng, giờ ra ngõ gặp cán bộ đảng viên tham nhũng. Nhiều hơn lợn con.

Chống tham nhũng ư, đừng nhìn ngó chống ở đâu xa, cứ chống ngay mình trước đi, các bố ạ. Đòi ở người khác, vớ vẩn.

Nguyễn Thông

Thứ Bảy, 12 tháng 3, 2022

Rành rẽ

Nói thật, tôi căm ghét, khinh bỉ, nguyền rủa thằng khốn Putin một, thì với đám ngậm miệng hèn đớn, quay lưng trước số phận một dân tộc bị đày đọa, trước con người lương thiện bị tàn sát, trước đất nước bị bắn phá điêu tàn, dửng dưng mưu mẹo lạnh lùng trước cuộc chiến tranh xâm lược; với đám công khai hoặc ngấm ngầm ca ngợi đề cao thằng phát xít độc tài, thì với lũ ấy, sự khinh bỉ phải là trăm là nghìn, là vô cùng vô tận không giới hạn.

Với bọn hèn nhục khốn chỉ khư khư thứ lợi ích riêng mà chà đạp lương tâm, nhân phẩm; không còn biết đâu là giá trị con người, thì tôi chỉ muốn chửi tục. Có lúc chúng khiến mình thành kẻ ác độc chỉ thầm cầu bom đạn phi nghĩa kia rơi lên đầu nhà chúng nó. Chúng cũng là quân giết người, chỉ khác Putin ở chỗ không bằng tên lửa bom đạn xe tăng, mà bằng sự khốn nạn của chúng.

Hôm qua, ông anh đấng bậc đáng kính của tôi từ Hà thành gọi vào, hai anh em trò chuyện thật lâu về sự đời, nhớ nhất lời anh bảo, em ạ, thằng Putin ấy nó không còn là người, cho nên có viết về nó, nói về nó thì đừng như nói về con người.

Thứ Sáu, 11 tháng 3, 2022

Phỗng

Trong đời sống xưa ở miền Bắc có loại hình nhân gọi là phỗng. Thợ khéo lấy đất sét nặn nên hình người, theo kiểu dáng của ai đó, đem nung lên, thành phỗng sành. Có khi to bằng người thực. Phỗng nào mang hình dáng quan, đội mũ cánh chuồn, mặc áo đại trào, chân dận giày thêu, ngồi hoặc đứng uy nghi, thì gọi là ông phỗng. Hạng phỗng đẳng cấp này thường được thờ ở đền, đình, lăng, nhận hương khói của bá tính.

Khổ nỗi, phỗng có thiêng mấy đi chăng nữa, cũng chỉ là phỗng. Với đời, với thế sự, phỗng là thứ vô tác dụng. Ngây như phỗng. Trơ như phỗng. Ngẩn như phỗng. Vô tích sự như phỗng... Chả thế mà cụ Tam nguyên Nguyễn Khuyến từng chua chát lột trần thực chất của phỗng:
 
Ông đứng làm chi đó hỡi ông
Trơ trơ như đá, vững như đồng
Đêm ngày gìn giữ cho ai đó
Non nước đầy vơi có biết không?

Xưa nay, nhân gian bất cứ thời nào, nước nào, thể chế nào, ngoài những con người đóng góp cho đời, thì cũng đầy phỗng. Bộ máy càng phình to càng lắm phỗng. Xứ An Nam này chẳng hạn: chính quyền/nhà nước, đảng, mặt trận, các đoàn thể, hội hiếc, cánh tay nối dài nối ngắn… cung cấp cho xã hội những rừng phỗng nhạt nhẽo vô tích sự. Khổ nỗi, phỗng ấy không phải phỗng sành mà là phỗng thịt, không ngồi trên bệ thờ hoặc đứng trong đền mà chia nhau ngôi vị từ trung ương xuống địa phương. Làm thì như mèo mửa nhưng ăn như rồng cuốn, nói như rồng leo.

Thứ Tư, 9 tháng 3, 2022

Giấy quỳ Ukraine

Cuộc chiến tranh đang diễn ra ở Ukraine giữa kẻ xâm lược (Nga) và người chống xâm lược, bảo vệ đất nước (Ukraine) đang là thứ thuốc thử để đo, đánh giá bản chất con người. Nó cũng giống như cái giấy quỳ để thử độ pH vậy. Có lẽ đây là hiệu quả duy nhất của chiến tranh Ukraine mà Putin và đám tay chân của nó khắp thế giới không nghĩ tới.

Cái mồm và tâm tính không phải luôn đồng nhất, mà nhiều khi có khoảng cách rất xa. Mồm và tâm địa thì khác nhau một trời một vực. Nhiều kẻ cứ mở mồm ra là yêu hòa bình ghét chiến tranh, chuộng chính nghĩa căm bạo tàn, thương người như thể thương thân, hễ còn một tên xâm lược trên đất nước ta thì ta còn phải chiến đấu quét sạch nó đi, vui gì hơn làm người lính đi đầu, canh giữ hòa bình thế giới, v.v.. nhưng dửng dưng, lạnh lùng, vô cảm, ích kỷ trước cảnh nước khác bị xâm lược, con người bị bắn giết, dân chủ bị tước đoạt.

Thứ Ba, 8 tháng 3, 2022

Sực nhớ Liên Xô, Nga, Ukraina trong cõi lờ mờ

Điều đầu tiên, nhà cháu phải thật thà khai báo, rằng chưa hề tận mắt thấy Liên Xô liên xiếc, Nga nghiếc, U ka u kiếc thế nào. Có được đi bao giờ mà thấy. Chỉ ra nước ngoài mỗn lần, rồi cái hộ chiếu để lâu không dùng mốc thếch hết hạn. Mấy lần anh Nguyễn Thế Khải giám đốc Công ty Du lịch Hoàn Mỹ riết róng bảo chú làm lại hộ chiếu đi, anh sẽ bao chú một chuyến đi hẳn Mỹ, Canada, cả Cuba nữa. Nhà cháu dò hỏi, biết sẽ tốn hơn trăm triệu, nặng tiền của bác Khải quá nên cứ lần khân thoái thác. Năm nào bác cũng nhớ cũng giục, bác bảo chú nên biết rằng anh đã hứa là làm. Rồi đùng một cái, bác ấy bị Chúa triệu về đột ngột ngay khi dịch sắp vào đỉnh điểm hồi năm ngoái, đem cả lời hứa theo. Mà nói thật, bác có còn thì nhà cháu cũng không dám nhận, dù bác Khải nói rằng anh không đòi hỏi em điều gì, chỉ cần sau chuyến đi em viết chân thực những điều mắt thấy tai nghe. Mình là cái thá gì mà được hưởng quả phúc dồi dào như thế.

Hồi trước 1975, “quyền” đi Liên Xô thuộc về đám con ông cháu cha, họa hoằn lắm mới có con nông dân học giỏi (như Vương Đình Huệ chẳng hạn) được chiếu cố nhét vào đội ngũ lưu học sinh, học tiếng Nga 1 năm ở khu trường Mễ Trì gần ga tàu điện Thanh Xuân (Hà Nội). Đi Liên Xô là thứ quyền lợi đẳng cấp thượng lưu, còn con nông dân công nhân thị dân thì được ưu tiên đi… bộ đội. Từng có bài hát nhại (nhại Tiếng hát trên đường quê hương của nhạc sĩ Huy Thục): "Ai chả biết chồng cô đi bộ đội vào nam, qua đường 9 bị bom bi nó rơi vào đầu. Được tin cô đi thăm chồng, lên xe đạp đến trại thương binh, cô nhìn thấy chồng cô đang đứng trên vỉa hè"..., thương lắm.

Thứ Hai, 7 tháng 3, 2022

Khách quan cái con khỉ

Nhà cầm quyền cai trị xứ này và đám báo chí mậu dịch của nó nếu còn tí ti đầu óc biết suy nghĩ, còn lương tâm, còn sự tử tế, còn nhớ đến câu Kiều "thấy người nằm đó biết sau (ta) thế nào" thì hãy cư xử cho đàng hoàng trong vụ Ukraine. Chậm, đã quá chậm, nhưng muộn còn hơn không.

Thôi ngay cái trò cây tre cây triếc gió chiều nào che chiều ấy đi. Thôi cái kiểu gọi tên "chiến dịch quân sự đặc biệt", "xung đột" đi, phải gọi thẳng là cuộc chiến tranh xâm lược phi nghĩa của Nga/Putin, cuộc chiến đấu bảo vệ đất nước của người Ukraine. Một kẻ kéo tới nước người ta gây chiến, gieo rắc tang tóc, bắn phá, giết người, một bên anh dũng đứng lên chống lại, tại sao lại gọi là xung đột. Có phải đám đánh nhau của những kẻ cùng là côn đồ đâu mà bảo xung đột. Xung đột cái mả bà nhà các anh, xung với chả đột, nói nghe mắc ói.

Thôi cái thói hằng ngày ra vẻ khách quan đưa tin chiến sự đi, nào là Nga thắng thế này, thắng thế kia, chiếm chỗ này, giành chỗ nọ; nào có thông tin cho rằng máy bay khổng lồ do Ukraine tự phá hủy, nhà máy điện hạt nhân do U tự đốt, tàu soái hạm do U tự đánh chìm, chung cư do tên lửa U tự bắn nhầm vào... Đưa tin kiểu ấy là kiểu khốn nạn, không khác gì bưng đít thằng Putin, phân trần cho kẻ xâm lược.

Thứ Bảy, 5 tháng 3, 2022

Dạy khôn

Mấy hôm nay, trên báo chí tivi mậu dịch, nhiều ông chính trị cao cấp đầy mình, tướng tá, quan này quan nọ, kễnh ấy kễnh kia, không biết nhân danh thứ của nợ gì, cứ nhảy ra dạy khôn Ukraine, khuyên họ phải thế này thế nọ. Ốc chưa mang nổi mình ốc, lại cứ đòi mang cọc cho rêu. Các ông bà ấy, nói thẳng ra, hèn, làm cái loa không công cho thằng xâm lược Putin.

Tôi muốn hỏi, những ông bà nào cho rằng Mỹ và phương Tây viện trợ vũ khí cho Ukraine chẳng khác gì đổ thêm dầu vào lửa (cũng may mà các nước chưa đưa quân tới giúp người Ukraine chống bọn xâm lược, chứ chỉ cần một người thôi là mấy ông bà ấy lại chẳng giãy lên như đỉa phải vôi), vậy tại sao cha anh các ông xưa kia nhận dầu của Liên Xô, Trung Quốc... để đổ vào đám cháy trong nhà thế? Các ông luôn tự nhận mình biểu tượng cho chính nghĩa, lương tâm thời đại, yêu nước chống xâm lược, tự cho mình quyền xài dầu bao nhiêu cũng không đủ, còn bây giờ lại muốn người yêu nước Ukraine tay không thúc thủ quy hàng, chịu trói hay sao? Mồm miệng các ông dẻo quẹo, nói ngang nói dọc, nói ngược nói xuôi, kiểu nào cũng được, là cái thứ người gì vậy.

Thứ Sáu, 4 tháng 3, 2022

Ghi chép thời sự dịch 2021: Những tháng ngày đen tối (kỳ 21)

29.9
Hôm qua Bộ Y tế công bố số người nhiễm Covid ở TP.HCM chỉ có 377 người, tự dưng sụt hẳn vài nghìn so với những hôm trước (ngày 27.9 là 4.134 người, ngày 26.9: 5.121 người, ngày 25.9: 4.046 người…). Con số tụt hẫng ấy gây xôn xao dư luận, kẻ cười người chê, nghi ngờ dáo dác, khiến không ai hiểu được thực trạng dịch ở Sài Gòn là gì, như thế nào. Tối nay, lại chính Bộ Y đưa ra số lượng tăng vọt, nhảy một phát lên 4.699 người nhiễm. Ông hàng xóm nhà tôi bảo, ông ạ, ông sống trong cái thể chế này từ bé tới giờ ông không hiểu họ à. Thứ gì cũng thế, nhiều hay ít là do ý chí chủ quan của nhà cai trị, chứ không phải trên cơ sở hiện thực khách quan. Lâu nay, bất kỳ con số công bố nào của họ, nhất là những thương vong thời chiến tranh, những “thành tựu, kết quả” thời bao cấp, đều rất khó tin. Họ nặn được hết. Có thông tin rất đáng tin cậy cho biết Bộ Y tế muốn công bố con số bao nhiêu, nhiều hay ít, có lợi hay không có lợi, vào thời điểm nào... đều phải được Ban Chỉ đạo phòng chống dịch quốc gia duyệt, mà ban này do ông Phạm Minh Chính đứng đầu. 

15.10
Mặc dù dịch Covid đã bớt căng thẳng, thậm chí chính quyền ở Sài Gòn đã bãi bỏ những ngăn cấm hà khắc và vô lý, nhưng nhiều tỉnh thành khác lại tìm cách siết chặt. Họ không giấu diếm ý đồ không muốn dịch từ Sài Gòn hoặc nơi khác lây lan tới tỉnh mình.

Phiếu trắng

Liên Hợp Quốc (mặc dù cái tổ chức hữu danh vô thực này cũng chả mấy tác dụng) bỏ phiếu lên án cuộc xâm lược tàn bạo của Putin (nói thẳng Putin, bởi nước Nga, người Nga cũng chỉ là nạn nhân, bị hắn lừa và cưỡng bức). Bỏ phiếu là để bày tỏ thái độ của quốc gia, đồng tình hay phản đối cuộc xâm lược ấy. Hoặc phản đối, hoặc đồng tình, vậy thôi. Phản đối thì đứng về phía hòa bình, nhân loại; đồng tình thì đứng về phía chiến tranh, phát xít. Mọi thứ rất rõ ràng.

Thói đâu có cái thói bỏ phiếu trắng, lập lờ, nhờ nhờ nước hến, ông không ra ông thằng chả ra thằng, hai mang, hai hàng, lừng khừng, oắt con lỏi con... Không đứng phía bên này, cũng không đứng phía bên kia, thế thì đứng dưới hố cho người ta phỉ nhổ nước bọt lên đầu. Làm người, hơn con vật ở chỗ biết suy nghĩ, phân biệt phải trái, đúng sai, hay dở, tốt xấu, chứ không biết thì tồn tại làm gì.

Thứ Tư, 2 tháng 3, 2022

Say thuốc

Nếu chỉ vì thứ lợi ích riêng, quan hệ riêng mà không dám mở miệng, không dám phản đối chiến tranh phi nghĩa, lên án hành động xâm lược tàn bạo của Putin, của Nga đối với Ukraine, khôn khéo kiểu cây tre, ngậm miệng ăn tiền, trung lập... thì cần nói trắng ra kiểu đó chính là: Đứng về phe quân xâm lược, về phía cái ác, chống lại nhân loại, chống lại hòa bình, ủng hộ quân độc tài phát xít đao phủ, là ngưu tầm ngưu mã tầm mã.

"Khôn khéo" thế có thể được cái lợi trước mắt nhưng gánh vô vàn tổn hại về sau, bị khinh rẻ, người đời phỉ nhổ, xem thường.

Và nguy hại nhất là khi chính mình bị rơi vào "hoàn cảnh", thiên hạ sẽ dửng dưng, thậm chí còn cười vào mặt, cho mày chết, đáng đời, v.v..

Sự khôn lỏi, ranh con vặt vãnh đã hết đất dụng võ ở thời nay, tỉnh lại đi, may ra còn kịp.

Thứ Hai, 28 tháng 2, 2022

Đồ nỡm

Nhà cháu bận bịu đi mua sả, gừng, chanh... nhưng cứ nghĩ tới thằng Bu Tin lại ngứa phím.

Theo TTXVN, "phát biểu với báo giới, trưởng phái đoàn đàm phán của Nga Vladimir Medinsky khẳng định ngay sau khi nhận được phản hồi, phái đoàn Nga sẽ đi gặp phía Ukraine, đồng thời nêu rõ quan điểm của Moskva là ủng hộ hòa bình. Trong trường hợp Ukraine từ chối đàm phán, nước này “sẽ phải chịu trách nhiệm về bất kỳ thương vong nào”.

Thứ trưởng Ngoại giao Nga Andrey Rudenko cho biết việc Kiev không muốn tham dự các cuộc đàm phán tại thành phố Gomel của Belarus cho thấy “nước này không có mong muốn tìm kiếm một giải pháp hòa bình”.

Trước đó, Putin nêu rõ Ukraine muốn đàm phán thì điều kiện tiên quyết là quân đội Ukraine phải hạ súng đầu hàng...

Thiên hạ hay chê "mồm con đĩ". Giời ạ, "mồm" con đĩ còn đỡ, chứ đám Bu Tin này còn lâu mới bằng cái mồm ấy.

Thứ Bảy, 26 tháng 2, 2022

Rét trong lòng

Báo điện tử Một Thế Giới ngày 22.2 thông tin "Miền Bắc chìm trong rét hại, gần 3.000 con gia súc bị chết".

Năm nào cũng có rét, vùng núi cao miền Bắc thậm chí bị rét đậm rét hại. Vẫn biết người dân vùng núi còn nghèo, chống rét cho người chưa xong, làm sao lo được cho gia súc, nhất là trâu bò; nhưng cứ mỗi trận rét hại lại hàng nghìn con trâu bò bị chết rét, phải nói rằng thật buồn, buồn thương không thể tả.

Người ở thành phố, người sống trong chăn ấm nệm êm, trong nhung lụa, phòng máy điều hòa lò sưởi, ăn uống đầy đủ, thì không hiểu được nỗi đau này đâu. Con trâu con bò giờ đây tuy không phải đầu cơ nghiệp, không còn là sức kéo chính, nhưng vẫn là thứ tài sản của người nghèo, của những người nghèo nhất, đáng thương nhất trong chế độ xã hội này.

Thứ Sáu, 25 tháng 2, 2022

Putin và báo chí mậu dịch Việt

Những ngày qua, nhiều tờ báo mậu dịch quốc doanh xứ này dè bỉu rằng người Mỹ tung tin đồn nhảm, ném đá giấu tay, kích động chiến tranh, vu cáo cho Putin và nước Nga về tình hình Ukraine; cho rằng không thể có chuyện Nga xâm lược Ukraine bởi Putin không bao giờ làm chuyện ấy, tất cả chỉ là phương Tây bày đặt vu cáo...

Sau khi Putin trắng trợn công nhận 2 thằng ly khai ở vùng Donbass của Ukraine, nhiều báo mậu dịch, chắc do sự chỉ đạo của tuyên giáo, còn hỉ hả đưa tin, đăng bài, đăng ảnh "người dân 2 nước cộng hòa tự trị Donesk và Lugansk đổ ra đường ăn mừng, đốt pháo hoa, chào mừng nền độc lập", v.v.., chả khác gì rưng rưng bay trong đêm pháo hoa, giải phóng miền nam hồi xưa. 

Báo Quân đội nhân dân, "cơ quan của Quân ủy trung ương và Bộ Quốc phòng" ngày 22.2 còn ngang nhiên bảo vệ cho hành vi xâm lược, gây chiến tranh, chà đạp lên chủ quyền quốc gia khác của Putin bằng bài viết với cái tít "Nga triển khai quân đội làm nhiệm vụ giữ gìn hòa bình tại 2 nước miền Đông Ukraine". Khốn nạn, gọi 2 thằng ly khai là 2 nước, gọi hành vi xâm lược trắng trợn là giữ gìn hòa bình. Tệ hơn mồm con đĩ.

Thứ Năm, 24 tháng 2, 2022

Mồm ác ngu

Bi kịch của dân xứ này là họ phải còng lưng làm lụng để nộp thuế nuôi một đám ăn hại. Đó là những đứa có quyền chức, địa vị, được quyền ăn nói nhưng hội tụ đủ "phẩm chất" ác, ngu, vô tích sự, hèn.

Khi giá xăng tăng lên cao vút (giờ đây xách cái xe máy Air Blade bình xăng 2 lít rưỡi ra cây xăng, cứ phải móc trả hơn trăm nghìn mới xem xém đầy), vẫn có đứa nhơn nhơn ráo hoảnh giá xăng ở ta như thế còn thấp, chứ nhiều nước cao hơn ta. Nó cố tình lờ đi thực tế là ở những nước giá xăng cao hơn thì thu nhập của dân chúng cũng cao hơn gấp hàng chục, hàng trăm lần dân ta. Và nó cũng ỉm đi chuyện nó ngồi xe công, nó không phải móc tiền mua xăng bao giờ.

Khi vụ bay giải cứu ăn tiền khốn nạn ở Bộ Ngoại giao bị phanh phui, vẫn có đứa leo lẻo rằng không thể phủ nhận kết quả giải cứu công dân. Kết quả cái con khỉ, bóc lột dân ta tới tận xương tủy khi dân đang ở bước đường cùng mà cũng coi là thành tích, cũng trơ tráo khen lấy được, thì không ra cái giống người. Mà cần nói thẳng, chính đám sâu mọt và đám bao che lẫn nhau vụ này đã phủ nhận việc đưa công dân về nước, bôi ma bôi mèo, bôi máu và nước mắt vào hành động nhẽ ra cao đẹp này, chứ chả ai rỗi hơi mà phủ nhận.

Thứ Hai, 21 tháng 2, 2022

Đặc quyền đặc lợi

Chính phủ vừa công bố bản quy định mới về tiêu chuẩn nhà công vụ, cho thuê biệt thự, nhà ở đối với cán bộ. Tôi đọc kỹ cái bản này do ông Phó thủ tướng Lê Văn Thành ký mặc dù bản thân không phải đối tượng, dù muốn thuê một xăng ti mét theo quy định cũng chả được.

Nói thẳng, các bố chỉ tìm đủ mọi cách moi móc tài sản của nước của dân. Miệng thì leo lẻo cống hiến phục vụ, học gương cụ Hồ nhưng vơ vét không chừa thứ gì.

Làm việc nhà nước đã có lương cao, bổng lộc lắm, gia đình người thân thậm chí cả dòng họ làng nước đều được xí phần chia chác, sao không tự thuê-mua cái nhà mà ở, rồi cứ thế đi làm, lại ra cái điều quy định này nọ tự ưu tiên cho mình. Khác gì chiếm đoạt, khác gì ăn cướp. Nếu dỗi, bảo rằng tôi làm cán bộ tôi có quyền hưởng, phải ưu tiên cho tôi, thì xin lỗi, cáo quan về đi, đầy người tài giỏi hơn thay, họ tự ở nhà riêng, không cần nhà công vụ, không phải ăn cướp một cách khéo léo và trắng trợn tài sản công như thế.

Chủ Nhật, 20 tháng 2, 2022

Việc nhớn việc nhỏ

Nhà cháu bị bọn giặc khóa phây búc, lại nhân thể đang lúc "nông nhàn", nhà thì mới lau, cơm ít dầu mỡ nên bát dễ rửa, nhân có tí việc, vừa mò ra Nha Trang chơi với mấy ông bạn già (sẽ kể cụ thể sau). Đi sáng hôm trước, chiều hôm sau đã về, nhõn ngày rưỡi, bởi thân lừa ưa nặng, chỉ thích vất vả, không khoái ăn chơi, hì hì. Khiếp, khoe đi chơi mà cũng khéo thế.

Tối, về tới nhà ga Tân Sơn Nhất, chỗ đón xe lộn xộn như cái chợ giời. Vài hôm trước đã nghe báo chí cảnh báo sự lừa đảo, chặt chém, nay đích mục sở thị, hãi quá. Máy chém của cụ Ngô tổng thống xưa kia chỉ được nghe qua tuyên truyền của phe cách mạng chứ chửa nhìn thấy bao giờ, còn hiện tại trước mắt thì nhan nhản. Hỏi dò vài chỗ vài xe vài bác tài, thấy không ổn, không muốn thành nạn nhân, liền bái bai.

Nhà cháu tòn ten đeo ba lô vọt tuốt ra ngoài, tận đường Trường Sơn. Chỗ cây xăng, công an dân phòng đứng trực dày đặc, chả biết để trị đám xe dù hay đám khách đang khiếp vía. Đi bộ thêm tới ngã ba Trường Sơn - Hậu Giang, nhà cháu mới hoàn hồn, kêu được chú Grab gốc sinh viên, nó chở về, bo thêm cho nó 1/3 để tỏ tình thương với mấy đứa kiếm sống vất vả chả khác gì thời mình còn đi học.

Thứ Bảy, 19 tháng 2, 2022

Nhắc lại chuyện cũ

Đúng 8 giờ sáng ni, 19.2, "nó" (chả biết đứa chết mẹ nào) mới chịu mở khóa cho tôi vào nhà phây. Mày bắt ông nghỉ như thế cũng hơi lâu đấy, con ạ.

Đã trôi qua cái không khí tưởng nhớ ngày 17.2, ngày chính thức mở màn cuộc chiến đấu bị động trước quân Trung Quốc xâm lược. Có bao điều cần nói, nhưng cũng như thiên hạ, mọi thứ cứ ồn lên một nhát rồi lại bị chìm đi, bị thay thế bằng những thứ khác. Nhà cháu đã từng sống trong không khí tháng 2 năm 1979 ấy, sẽ kể sau vậy.

Nhiều năm rồi, nhà cháu đã tự xác định: 1. Bất cứ tờ báo quốc doanh mậu dịch nào tới dịp tưởng nhớ ngày 17.2 hằng năm mà không dám hó hé một chữ một dòng nào, thì dứt khoát không đọc nó nữa. Với bọn hèn như thế, không chơi. 2. Những tờ nào lấp la lấp ló, thò thụt, "vừa đéo vừa run", chỉ dám ú ớ về "chiến tranh biên giới", về kẻ "địch", bọn "xâm lược" chung chung... cũng cho chúng theo đám số 1 kia để nước trong. Loại số 2, nói thật, vừa hèn vừa đểu, coi làm gì.

Thứ Hai, 14 tháng 2, 2022

Ghi chép thời sự dịch 2021: Những tháng ngày đen tối (kỳ 20)

12.10

Tại cuộc họp giữa Ủy ban Thường vụ Quốc hội và Chính phủ, ông Vương Đình Huệ chủ tịch Quốc hội trấn an “tiền trong dân còn khá nhiều, đừng lo, vấn đề là phải biết cách huy động”. Có nhẽ ông Huệ nhắc lại điều này bởi mấy hôm trước, ông Phớc bộ trưởng tài chính rất lo lắng khi thông báo “ngân sách đã gần như cạn kiệt”.

Thực ra, việc luôn nghĩ rằng dân đang giàu ngầm, tiềm năng thế mạnh là túi tiền dân, vàng trong dân còn nhiều - ít nhất cũng tới 500 tấn… từng được nhiều cán bộ to bày tỏ trong những cuộc họp, nên suy nghĩ của ông Huệ chả phải mới mẻ gì. Chỉ có điều ông ta đang làm chủ tịch Quốc hội, ngôi tứ trụ, mà ăn nói thế trong lúc dân đang sống dở chết dở bởi dịch Vũ Hán, nghe cứ sường sượng, giống như ăn phải củ khoai hà khoai sùng đắng ngắt, nuốt không nổi.

Cao gọi điện bảo, mày ạ, nhiều đứa làm chính trị, bất tài vô hạnh, nhạt như nước ốc, có khi cả đời không được ai nhắc đến hoặc nhớ tới, nhưng nó chỉ cần một lần ngó vào túi dân là được dậy sóng ngay, thu hút ngay. Cao còn nhận xét, có khi đó là chiêu là mánh của chúng để nổi tiếng, giống như xưa kia ở La Mã có thằng Herostratus đốt đền thờ nữ thần Artemis, biết là điều điều cực kỳ tệ hại nhưng được người ta nhớ tới tên.

Chủ Nhật, 13 tháng 2, 2022

Chuyện thật như bịa

Nhà cháu bị hóc cái xương cá bé tí. Sáng qua 11.2 vào bệnh viện tai mũi họng, chúng bắt đủ thứ xét nghiệm, chụp này chụp nọ, khâu nào cũng thu tiền. Thôi thì muốn lấy xương ra, phải xì tiền. Nhưng chúng còn bắt nằm lại bệnh viện chờ mổ, mà thứ hai 14.2 mới mổ nội soi (tức là thò cái que vào họng rà rà, lấy cái xương đểu đó ra). Chúng cho biết chi phí khoảng 5 trẹo, nếu giảm (bởi thấy mình thật thà ngố xế) thì cũng 4 trẹo rưỡi.

Đang ngồi nghĩ, mẹ kiếp, gắp cái xương chưa bằng nửa móng tay út mà cũng tổn hơn tháng lương hưu, chưa kể tiền đã trả mấy thứ xét nghiệm chụp chiếc hôm qua, chưa kể nó bắt nằm đây đến thứ hai mới thọc que (nó gọi là mổ cho có vẻ nghiêm trọng) thì nhiễm cô vít bỏ mẹ, tự dưng nuốt nước bọt cái ực, thằng xương lại trôi xuống thêm đoạn nữa. Nhà cháu sờ tay lên cổ, bảo đứa bác sĩ trực, mày trả hồ sơ cho tao về, tao đếch mổ nữa. Nó nói không về được, hồ sơ đã làm rồi, không cho về. Nhà cháu bảo không trả tao cũng cứ về, thân tao tao chịu.

Thứ Ba, 8 tháng 2, 2022

Định không nói, rồi vẫn ngứa mồm

Các quan lớn khi đã ngôi cao chức trọng thì ít ra cũng hơn người thường một cái đầu, biết nghĩ suy điều gì làm, điều gì không nên làm. Đừng có mù mờ lú lẫn u mê, thành đứa diễn trò, con rối trong tay đám quần thần đệ tử.

Tôi nói thật, bọn tay chân, trợ lý, cấp dưới của các ngài, phần lớn (tôi nhấn mạnh là phần lớn chứ không phải tất cả) chúng, hoặc ngu dốt, hoặc đểu giả mưu mẹo hại chủ, chứ chả tốt đẹp giỏi giang gì.

Là kẻ bề tôi, nhẽ ra chúng phải giúp chủ từng lời ăn tiếng nói, từng hành động cử chỉ sao cho đẹp đẽ, để chủ được thiên hạ kính nể, phục trọng, mến yêu, chứ không phải đẩy chủ vào thế bị chửi mắng, khinh thường. Nhưng chúng ngu, hoặc chúng đểu, nên chúng cứ làm ngược lại.

Khổ nỗi, kẻ dưới đã vậy, mà người trên cứ ngu ngơ ù ù cạc cạc, nhắm mắt bịt tai làm bừa nói bừa, nói thẳng ra, cũng không hơn gì đám đểu kia.

Ghi chép thời sự dịch 2021: Những tháng ngày đen tối (kỳ 17)

27.9

Đang lúc dịch căng, lại rộ lên chuyện chiếc lư hương ở tượng đài đức thánh Trần Hưng Đạo ven sông Sài Gòn. Nhà cầm quyền thành phố này vừa thả bóng thăm dò, bằng cách tung thông tin về việc chỉnh trang công trường (công viên) Mê Linh, trong đó có tượng đài, nhưng không nói gì về việc có trả lại lư hương bị họ chiếm đoạt hay không. Một số nhà này nhà nọ, chắc được mướn làm quân xanh, lên mạng xã hội và báo chí mậu dịch bày tỏ sự hiểu biết về văn hóa, tâm linh, phong tục thờ cúng, tôn giáo. Tôi chỉ muốn nhắc, ông bà nào lý luận bảo rằng chỗ tượng đài là không gian văn hóa công cộng chứ không phải chỗ thờ cúng, không phải nơi tín ngưỡng thờ phụng, không cần đặt lư hương, ừ thì cứ cho là được đi. Chỉ yêu cầu ông bà và chính thể này quán triệt cho thống nhất quy tắc, từ bắc chí nam, cứ tượng đài, bất cứ tượng đài ai, là cẩu hết bát hương lư hương đem đi, cho công bằng, đừng có cái thói nhất bên trọng nhất bên khinh.

28.9

Tại xã Bình Hưng, huyện Bình Chánh ở Sài Gòn, công an cho biết đã làm việc, lập biên bản vụ 11 người dân tạo tin nhắn giả (giả tin của chính quyền xã nhắn cho họ) để được tiêm vắc xin ngừa dịch. Họ đem điện thoại có tin nhắn ấy đưa cho đội tiêm vắc xin coi, rồi chờ tiêm. Sự vụ bị phát giác. Họ khai với công an do nôn nóng muốn được tiêm sớm để còn được đi lại ngoài đường, dễ qua trạm kiểm soát, để có giấy xác nhận đã tiêm rồi đi làm, chứ không có ý lừa đảo gì.

Chủ Nhật, 6 tháng 2, 2022

Mùng 5 chúc tết lão Cao

Cao lão húy Văn Dũng, tên chữ Tự Thanh. Nghe danh y, nhiều người biết, kể cả đám quan chức triều đình lẫn hạng bình dân, nhất là người có học, lại nhất là bọn võ vẽ tí Hán Nôm. Được làm đệ tử, làm truyền nhân của Cao Tự Thanh là một thứ vinh dự không phải ai muốn cũng được.

Tết con hổ đã trôi tới ngày mùng 5. Phận tha hương, cũng chả còn điều kiện tiên quyết để thực hiện nhời các cụ xưa dạy “mùng 1 tết cha, mùng 2 tết mẹ, mùng 3 tết thầy” bởi người của các mùng 1 2 3 ấy khuất núi cả rồi. Hôm trước Cao lão nhắn bảo, nếu mày không ngại dịch diếc, chiều mùng 5 lên tao chơi, không nhanh thì hết mẹ nó tết, tao phắn ra bắc đừng hòng tìm.

Ôi giời chiều mùng 5 tết ở Sài Gòn. Cái nồi gang trên bếp lửa thế nào thì nó thế ấy. Nhìn ra đường, tết nhất gì mà vắng vẻ như hồi dính dịch, có nhẽ thiên hạ ngại đi đày nắng. Lại sực nhớ mấy hôm trước bà bạn đồng môn ngụ làng cổ Đường Lâm than trên phây búc rét quá chúng mày ạ, nhìn cái cây cũng thấy buốt cóng, người cứ teo hết cả, khiến nhà cháu ái ngại hỏi thêm, bà cho tôi hỏi khí không phải, vậy ông nhà có bị sao không, teo tiếc gì không. Chả bù trong Sài thành, từ giữa tháng chạp tới giờ, không biết ai thế nào chứ nhà cháu tinh dững cửi trần, tiết kiệm được ối nước giặt quần áo.

Thứ Bảy, 5 tháng 2, 2022

Ghi chép thời sự dịch 2021: Những tháng ngày đen tối (kỳ 16)

23.9

Ông Trần Hoàng Ngân, Viện trưởng Viện Nghiên cứu phát triển TP.HCM (trước đó từng là Giám đốc Học viện Cán bộ TP.HCM, thay bà vợ ông Hai Nhật Lê Thanh Hải) khi họp đoàn đại biểu quốc hội thành phố này đã đề nghị “Tôi nghĩ sau khi kiểm soát được dịch bệnh, trung ương và thành phố nên xây dựng tượng đài tưởng nhớ và vinh danh ngành y tế”. Nhiều người nhận xét, làm đến chức ấy mà thứ tư duy tượng đài vẫn chiếm hết chỗ trong bộ óc thì loại cán bộ vậy dân chả trông cậy được gì. Nhiều người đọc báo mậu dịch đã còm khuyên ông nghị Ngân, ông ạ, tượng đài y tế để sau cũng được, từ từ rồi tính, hiện có tượng đài Trần Hưng Đạo ven sông Sài Gòn bị chính quyền cướp lư hương kia kìa, ông có biết không. Có người trên mạng xã hội còn văng tục, rằng thứ cần nói lại đéo nói, đồ nghị gật…

Lại nhớ câu mà GS Ngô bảo Châu viết trên phây búc năm 2015: Trẻ con ăn không đủ no, áo không đủ ấm, sinh hoạt như lũ thú hoang, mà bỏ ra tiền tỉ để xây tượng đài, thì hoặc là khốn nạn, hoặc là thần kinh.

24.9

Tại một con hẻm trên đường Phạm Thế Hiển, phường 4, quận 8, Sài Gòn, một đội liên ngành nhân viên y tế, dân phòng, cán bộ phường tới nhà dân vận động và ép buộc dân ngoáy mũi lấy mẫu xét nghiệm Covid, dân không đồng ý. Hai bên xung đột, đoàn chức việc bị hành hung, ầm ĩ cả lên. Công an tới điều tra, hỏi đầu đuôi, dân than bị chọc mũi hoài, tuần 3 lần, nên họ chịu không nổi, phát khùng.

Thứ Năm, 3 tháng 2, 2022

Ghi chép thời sự dịch 2021: Những tháng ngày đen tối (kỳ 15)

15.9

Theo báo cáo của chính quyền TP.HCM, được Bộ Y tế công bố, số ca tử vong do dịch Covid ở Sài Gòn cao khủng khiếp, chẳng hạn hôm 22.8 lên tới 340 người chết, những ngày sau cứ bình quân trên dưới 300 mỗi ngày, kéo dài cả tháng nay. Nhưng những người nắm được nhiều thông tin thì bảo số công bố ấy chưa là gì, đó chỉ như phần nổi của tảng băng chìm, chứ số thực còn gớm hơn nhiều. Điều đó có cơ sở bởi chính ông bí thư Nên cũng thừa nhận việc dồn người bị nhiễm vi rút vào các bệnh viện dã chiến, các khu tập trung, khu cách ly nhưng hệ thống y tế không kham nổi, người bệnh không được chăm sóc, điều trị, ăn uống đầy đủ… đã khiến số tử vong tăng cao.

16.9

Ông Phùng Quang Thanh chết hôm qua 15.9. Đại tướng quân ngày xưa chết nơi trận tiền, còn đại tướng thời nay chết trên giường, làm gì còn chuyện “gieo Thái Sơn nhẹ tựa hồng mao”, ông hàng xóm nhà tôi bảo vậy. Nhà nước tổ chức tang lễ cấp nhà nước, đưa về chôn ở quê. Dư luận lại được dịp eo sèo về chuyện mồ mả lăng tẩm, nhất là tốn đất, những mấy nghìn mét vuông. Đất đai theo luật nhà nước thuộc sở hữu toàn dân, nhưng với ông to bà nhớn, khi sống cũng như lúc chết, có luật riêng, đố đứa nào dám động vào.

Thứ Ba, 1 tháng 2, 2022

Hề xuống cấp

Chuông nguyện hồn ai? Đó chính là chuông nguyện hồn chương trình táo quân giao thừa (còn có tên gọi Gặp gỡ cuối năm) đấy.

Nước ốc cũng phải gọi bọn này bằng cụ. Sự vô văn hóa của đám đầu đường xó chợ phải tôn bọn táo tivi mậu dịch này lên hàng tổ nghiệp.

Một cái chết được báo trước đã rất nhiều năm nhưng vẫn không chịu tắt thở, còn dai hơn đỉa đói.

Vấn đề còn ở chỗ hình như xứ này người ta quen với những thứ cũ kỹ, thậm chí rác rưởi, đáng bị bỏ, bị đào sâu chôn chặt, để thay bằng cái mới hơn, tốt hơn, nhưng cứ khư khư ôm lấy mà diễn trò, mà tưởng mình hay lắm, có giá lắm.

Nghệ sĩ của táo quân làm trò hề chưa là gì so với những siêu nghệ sĩ lừa dối và trơ trẽn.

Nguyễn Thông

Ghi chép thời sự dịch 2021: Những tháng ngày đen tối (kỳ 14)

13.9

Bọ Lập (nhà văn Nguyễn Quang Lập) từ đất thép Củ Chi kêu vọng trên phây búc, than thở tình trạng ngăn sông cấm chợ kiểu mới đang hại chính ổng. Chả là mấy năm trước, bọ chuyển nhà lên Củ Chi ở để nuôi chim yến (chắc lại do lão Võ Đắc Danh hay ai đó mách nước chỉ đường). Yến thấy có vẻ triển vọng, nhưng sức bọ thì xuống dần. Gặp lúc dịch, chính phủ ban lệnh cấm đi lại, vận chuyển, síp pơ (shipper) bị cấm hành nghề, nên thuốc men cũng khó, không sao đem từ nội đô lên. Bọ Lập than: “Các ông không mở cửa, cấm dân ra đường, thì ít nhất cũng phải cho shipper hoạt động liên quận huyện, thông thương một chút chứ. Nếu không, thì chết mất, Sài Gòn ơi”.

Báo chí mậu dịch đăng tin ở thủ đô Hà Nội lực lượng kiểm soát bắt được vụ một chiếc xe tải đông lạnh khóa cửa kín mít, nhưng khi mở ra thấy bên trong giấu nhét 15 người. Tài xế và những “người đông lạnh” đều khai chỉ cốt đi qua chốt, không thì chả cách nào lọt được. Thằng con tôi bảo hệt vụ xe tải đông lạnh ở Anh, chỉ có điều bên ta không có người nào chết.

Chủ Nhật, 30 tháng 1, 2022

Nếu còn chút tử tế thì hãy trả lại tiền ăn cướp

Chúng nó, cái đám bộ ngoại giao và ngành hàng không đã "trót" giải cứu công dân với giá cắt cổ rồi, giờ có nhốt nó và cả họ hàng hang hốc đồng chí cấp trên của nó vào tù, nói thật, cũng thế thôi, dân chả lợi lộc gì.

Đảng và chính phủ phải sửa sai, bằng cách này thì chấp nhận được, hợp lòng dân: hãy thống kê tất cả những nạn nhân "bị cắt cổ", không bỏ sót người nào, xem họ mua vé của bọn ngạo nghễ với giá bao nhiêu. Cứ lấy giá chuẩn của đường bay khi chưa có dịch, cộng với chi phí tăng thêm do phải phòng chống dịch, thành giá vé mà người về nước phải trả. Phần bị bóc lột, tính toán sòng phẳng trả ngay cho dân.

Tất cả những đứa nào được hưởng lợi từ tiền cắt cổ dân, bắt nó phải ói ra trả, không thì tịch thu nhà cửa tài sản đem đấu giá để lấy tiền trả dân. Nhà nước mà "vô tình" tơ hào, dính dáng đồng nào trong số tiền bất chính ấy cũng phải khai ra đem trả, chứ không có kiểu để lâu cứt trâu hóa bùn được.

Thời nay chứ không phải thời như sau 1975 ngang nhiên chiếm nhà của người xuất cảnh (kể cả hợp pháp và vượt biên). Dân khi đó phải ngậm đắng nuốt cay chịu cảnh bị cướp nhà, bởi chủ quyền tài sản hợp pháp không đọ lại súng AK47 và bạo lực cách mạng. Giờ đã khác rồi, tiền và tài sản của dân phải trả lại dân. Đồng tiền ấy dân phải đổ biết bao mồ hôi nước mắt mới có chứ không phải đi ăn cướp.

Một chính quyền tử tế phải biết cách xử sự tử tế. Vậy thôi. Giữa tiền và sự tử tế, muốn chọn thứ nào thì chọn, tùy.

Nguyễn Thông

Thứ Bảy, 29 tháng 1, 2022

Xanh kia thăm thẳm từng trên/Vì ai gây dựng cho nên nỗi này

Ông bạn tôi, Bùi Trọng Cường, một cựu chiến binh, người có tên trong danh sách sinh viên Trường đại học Tổng hợp Hà Nội vào lính (vừa dựng bia tưởng niệm vụ này), một nhà thơ, nhà nghiên cứu văn hóa (tôi chịu khó liệt kê nhiều thế để nói rằng đây là con người đạo đức và trí tuệ) nhắn cho tôi dòng tin vỏn vẹn "Thông ơi, càng sống những ngày này càng thấy buồn chán, thất vọng, em ạ". Tôi là lớp đàn em nhưng sống với nhau lâu nên rất hiểu tâm trạng ấy.

Dồn dập trong thời gian gần đây, trên báo chí truyền thông và mạng xã hội (thời nay đừng bao giờ bỏ qua mạng xã hội bởi đó là kênh thông tin thời sự nhất, phong phú và khách quan nhất) có quá nhiều tin tức về những vụ việc đau lòng xảy ra trong gia đình, giữa những người chung một mái nhà: mụ đàn bà trẻ đánh chết bé gái 9 tuổi con của nhân tình sau một thời gian dài hành hạ cháu triền miên, một thằng thanh niên đóng 9 cái đinh vào đầu bé gái 3 tuổi con riêng của nhân tình để đỡ... vướng mắt, một đứa con gái đang học đại học chỉ vì giận cha đẻ mà dám mua thuốc cực độc cho cha uống sau đó đốt thi thể đem ra vườn chôn, một thằng anh vác súng tìm bắn em ruột không gặp em nên đành... bắn chết cha đẻ ra nó… Sự bất an, nguy hiểm, tàn bạo, táng tận lương tâm đã mò vào từng gia đình, nơi được coi là tế bào xã hội, là pháo đài cố thủ của đạo đức. Đáng sợ.

Thứ Năm, 27 tháng 1, 2022

Giải mã lịch sử

Với hầu hết người ta, lịch sử là món khó xơi bởi lúc nó thế này, lúc thế khác, lúc thì đúng, lúc lại sai, dù chỉ là một vụ việc, con người. Bằng chứng rõ nhất là vụ Nhân văn giai phẩm.

Khi đảng, tức nhà cai trị, lôi những người Nhân văn giai phẩm ra xử, nếu có ai đó chỉ cần nói điều ngược lại hành vi bạo quyền ấy, hoặc bênh vực các bị cáo, thì không khác gì tự chui đầu mình vào thòng lọng, tự xin vào tù. Còn muốn sống, muốn được đảng yêu, phải lên giọng chửi bới, vu cáo, nhiếc móc, nói xấu "đám Nhân văn". Chả thế mà giờ đây lật lại trang lịch sử đen tối đó, ta thấy có những tên tuổi đã tự bôi gio trát trấu vào mặt mình, rửa cũng không sạch. Trong mắt nhà cai trị, họ vẫn là ông này bà nọ, thậm chí còn được kỷ niệm ngày sinh năm mất, nhưng trong suy nghĩ của dân, có những ông bà chả hơn gì những thằng, đứa, kẻ bao nhiêu.

Ngược lại, trúc dẫu cháy, đốt ngay vẫn thẳng. Mỗi đốt (đoạn giữa hai mấu mắt gọi là đốt) trên cây trúc, dù cháy thành than, vẫn thẳng bởi nó là đốt trúc. Bằng chứng rõ nhất, hầu hết những người bị quy là kẻ tội đồ, phản động, gián điệp, đĩ bợm, tay sai đế quốc thực dân tư sản... (toàn những tội tày đình) núp bóng Nhân văn, đã được lịch sử và nhân dân giải oan, đã chứng tỏ là đúng, là người dũng cảm đi trước thời đại.

Thứ Ba, 25 tháng 1, 2022

Ghi chép thời sự dịch 2021: Những tháng ngày đen tối (kỳ 13)

5.9

Mấy hôm trước, ngày lễ trọng quốc khánh buồn hiu hắt. Cờ cũng chả muốn treo. Phố phường tinh những trạm gác, hàng rào, dây thép gai, áo công an dân phòng. Thành phố như ma, ảm đạm, chỉ nghe xe cứu thương hú còi chở người dính dịch tới các bệnh viện, xe chở xác đi thiêu ở Bình Hưng Hòa hoặc Đa Phước. Cũng không thấy ca hát nhảy nhót trên tivi giống mọi năm. Bà Phiêu bảo nó cứ kéo dài tới hết tháng 9 thì chết mất. Cô Vân chen vào, hết tháng 9 thì còn may, lại chả leo sang năm 22 chứ đùa. Nghe xong, ai cũng cười méo xẹo.

Cao Tự Thanh báo tin ông bạn cũ, học sinh miền Nam, luật sư Nguyễn Vân Nam khá nổi tiếng, qua đời do mắc Covid. Lại nhớ hồi lâu rồi mình có đọc bài gì đó của ông Vương Trí Nhàn nhắc tới luật sư Nam. Ông Nhàn ghi lời Vân Nam tâm sự thế này: “Tôi nói thật, tất cả những Việt kiều giỏi nhất ở nước ngoài, không ai muốn về Việt Nam để được hưởng những ưu đãi tiền bạc, bởi họ biết nhà nước mình làm sao đủ tiền ưu đãi như những quốc gia giàu có. Điều quan trọng nhất là hãy lắng nghe họ. Hãy tham khảo và nếu thấy đúng thì may ra làm chuyện ích nước lợi dân. Được vậy, dẫu nước ngoài có trải vàng ròng, người ta cũng vẫn bỏ, sẽ về Việt Nam”.

Chủ Nhật, 23 tháng 1, 2022

Tút (status) duy nhất về sư cụ Thích Nhất Hạnh

Tôi không khen cũng chả chê cá nhân cụ bởi đơn giản sự hiểu biết về cụ còn mỏng, thậm chí sai lạc do tuyên truyền của nhà cai trị. Cũng có lúc cứ nghĩ đến cái danh (tên) Thích Nhất Hạnh là nhớ ngay đến bài hát "Bông hồng cài áo" mà lời ca lấy từ thơ của cụ. Sau mới hiểu dần, ngộ được đôi điều. Phật giáo ở xứ này, cũng giống như ở mọi nơi khác, rất phức tạp, có khi còn phức tạp hơn cõi đời bị coi là trần tục.

Đành rằng cùng là tu hành, uyên bác, nhưng thứ mà hầu hết các nhà sư, nhất là thiền sư, trong đó có cụ Thích Nhất Hạnh, bị thiếu hẳn, là không dám dấn thân cứu vớt chúng sinh hiện hữu trước mắt đang trầm luân trong bể khổ do chính sách của nhà cai trị, mà cứ khuyên con người ta nhẫn nhục chịu đựng, chấp nhận hiện tại, tự tìm lối thoát cho bản thân bằng giác ngộ, đạt thứ kiểu như "Tại Làng Mai, chúng tôi cười đùa vui vẻ suốt cả ngày, nhưng không một ai trong chúng tôi có tài khoản ngân hàng thuộc sở hữu cá nhân. Không ai trong chúng tôi có xe hơi hoặc điện thoại riêng…” (lời kể của một ni cô trong tăng đoàn Làng Mai).
 
Thoát tục mới chỉ là tu nửa chừng. Dấn thân quên mình, gắn tu với đời thực sự, đó là điều chỉ có ở đôi người như các cụ Thích Quảng Độ, Thích Huyền Quang. Còn đã đi tu với thiện tâm cứu vớt chúng sinh mà lại trưng câu “Đạo pháp, dân tộc và chủ nghĩa xã hội” trên nóc chùa và trong đầu óc thì chẳng nói làm gì, không đáng bàn. Có là đại đức, thượng tọa, hòa thượng, đại lão hòa thượng, pháp chủ... thì cũng thế thôi.

Nguyễn Thông

Thứ Sáu, 21 tháng 1, 2022

Ghi chép thời sự dịch 2021 (kỳ 12)

30.7

Trang thông tin điện tử của Trường chính trị tỉnh Bến Tre có bài rút tít cỡ chữ rõ to ở mục tiêu điểm: “Vận dụng sáng tạo phương pháp luận của chủ nghĩa Mác - Lê Nin trong phòng chống dịch”. Lại nhớ trước đó, ngày 19.5, nhân kỷ niệm ngày sinh cụ Hồ vĩ đại, báo điện tử Đảng cộng sản Việt Nam cũng đăng bài phông “Vận dụng sáng tạo tư tưởng Hồ Chí Minh trong cuộc chiến phòng chống đại dịch Covid-19”. Nghe rất khiếp. Ông em tôi cười bảo, thế giới người ta chống dịch bằng khoa học, chuyên môn y tế, vắc xin, và lòng nhân từ, còn xứ ta có tiềm năng, thế mạnh, có thứ không đâu có, là lý luận, tư tưởng, học thuyết, và các biện pháp cưỡng bức. Cứ một mình một kiểu, chả giống ai, được tôn thành bản sắc, riêng biệt, sáng tạo, độc đáo. Nhưng lại tích cực đi xin vắc xin. Chống bằng mấy thứ kia, chết như ngả rạ là phải.

15.8

Sau một tháng rưỡi chính quyền áp dụng các biện pháp phong tỏa, ai ở đâu thì ở đấy, ở nhà là yêu nước, mỗi gia đình là một pháo đài…, con người ta đôi tuần đầu còn ráng chịu đựng, rồi sóng gió sẽ qua mau, ai dè dịch càng ngày càng nặng. Ở trong nhà mãi, không được đi làm, không có thu nhập, đói, không tiền trả thuê nhà, điện nước, nên người ta bị dồn vào chân tường. Công nhân lũ lượt kéo nhau về quê. Hàng vạn người. Cả gia đình chất lên chiếc xe máy, mang theo tất tật tài sản nghèo nàn, thậm chí cả chiếc ghế nhựa cũ. Cả con chó con gà. Phó mặc cho trời. Kệ nắng nôi, mưa gió, đói khát. Chỉ mong sao trốn được dịch, trốn cái đói, thoát sự phong tỏa. Thương vô cùng.

Thứ Năm, 20 tháng 1, 2022

Đinh

Thưa các ông các bà giành quyền cai trị

Hôm nay 20.1 các ông bà lại họp bàn chống tham nhũng tiêu cực trong cán bộ đảng viên (ôi giời, cái thứ bộ máy và con người gì đâu, chỉ tinh những tham nhũng tiêu cực, chống hoài không dứt).
 
Ngồi đó chấn chỉnh nhau, các ông bà có biết vụ đứa trẻ 3 tuổi ở Hà Nội bị nhân tình của mẹ cháu đóng gần chục chiếc đinh vào đầu không; có biết trước đó không lâu một bé gái ngoan hiền 9 tuổi ở TP.HCM rực rỡ tên vàng bị người đàn bà trẻ nhân tình của bố cháu đánh đến chết không.

Chưa bao giờ con người ác như bây giờ!
 
Cứ thử hình dung đi, nó cầm nắm đinh lần lượt đóng vào đầu đứa trẻ 3 tuổi, lần lượt từng cái một. Không thể tưởng tượng nổi. Không! Không! Không!

Một xã hội mà nhân tính con người đã nhan nhản sự xuống cấp đến tận cùng, nhan nhản kẻ chỉ còn quỷ dữ tính. Cực kỳ man rợ.

Không lo chặn cái ác lại, cứ ngồi đó mà véo von "chưa bao giờ đất nước được như thế này thế nọ". Cũng cùng một duộc với cái ác thôi.

Những cái đinh đóng trên sọ em bé, nói thật, cũng chả khác gì nhát đinh cuối đóng vào cỗ quan tài chôn vùi một thể chế nuôi dưỡng, dung túng sự độc ác man rợ.

Nguyễn Thông

Thứ Ba, 18 tháng 1, 2022

Ghi chép thời sự dịch 2021 (kỳ 11)

24.8

Nhiều báo đài lẫn dư luận trên mạng xã hội lên tiếng về chuyện “bom hàng”. Chả là chính phủ, cụ thể Bộ Quốc phòng, điều động rất nhiều binh lính vào Sài Gòn làm nhiệm vụ… chống dịch. Nhà báo Nguyễn Thế Thịnh lên phây búc úp mở rằng ngoài giúp thành phố dập dịch còn có những trọng trách khác nữa không tiện nói ra.

Bộ đội được giao đủ mọi việc, tham gia trực chốt, canh gác, vận chuyển người chết, giao hài cốt, giữ an ninh trật tự… Ngoài ra, rất nhiều chú bộ đội đi chợ, mua hàng về giao cho dân đang bị nhốt trong khu cách ly. Từ khi dịch bùng nổ đầu tháng 7 tới giờ, Sài Gòn có hàng nghìn khu “nội bất xuất, ngoại bất nhập” như vậy. Dân, nhất là người ở những khu cư xá cao tầng, không được ra khỏi nhà đi chợ, đành đặt hàng qua mạng, trả tiền trước, nhận hàng sau. Bộ đội căn cứ vào đơn hàng, tới siêu thị (bởi 100% các chợ truyền thống đang bị đóng cửa) mua xong tới từng nhà giao cho dân. Được vài ngày có vẻ không ổn, rồi dậy lên dư luận dân đặt hàng nhưng không nhận, bộ đội gọi khản cổ cũng không thấy ai, đành ôm hàng về. Thịt cá rau cỏ không người nhận nên bị thối, ươn, héo, hư hỏng cả. Người ta gọi đó là bom hàng.

Báo chí mậu dịch phê phán gay gắt, nào là vô ơn, không biết điều, nào là làm khổ chiến sĩ. Bộ đội đã chịu hiểm nguy, gian nan vất vả, lại còn bị gây khó khăn. Bom hàng, thì bộ đội lấy tiền đâu mà đền, dân mình quá tệ… Một vị cục phó Cục Phát thanh truyền hình ở trung ương vào, khi họp nêu đích danh chuyện bom hàng, cho đó là hành động chống phá, gây chia rẽ, cần phải lên án, nghiêm trị, yêu cầu công an điều tra làm rõ, v.v.. Vụ việc căng đến nỗi thủ tướng cũng chỉ đạo công an phải điều tra. Không ai nhanh bằng công an truy tìm thế lực thù địch. Kết quả là không có chuyện ấy, bởi đơn giản hàng đã do người đặt trả tiền, không lấy thì chính mình thiệt, lại đang bị nhốt, giống như giam lỏng, không có gì ăn, bom hàng để chết đói à… Nhiều người bảo, rốt cục chỉ tại cái ông cục phó kia, bom hàng hay không cũng do mồm ông ấy cả.

Nhà nghiên cứu Hoàng Việt viết trên phây búc bảo lúc dịch dã khốn khổ đã không giúp nhau được thì chớ, chỉ toàn gieo tiếng ác cho dân.

Chủ Nhật, 16 tháng 1, 2022

Ghi chép thời sự dịch 2021 (kỳ 10)

Ngày 9.7

Ông Phan Văn Mãi bí thư Bến Tre được trung ương điều về TP.HCM làm Phó bí thư thường trực. Dư luận chắc như đinh đóng cột nói sắp thay Nguyễn Thành Phong, còn Phong sẽ làm gì thì chưa biết, không chừng bị kỷ luật bởi chống dịch rất quẩn quanh vớ vẩn, càng chống dịch càng nặng. Người ta còn bảo nhau tới lúc này mà mới có ý định thay tay Phong là muộn quá rồi. Cũng hạng xôi thịt cũng chả khác gì Lê Hoàng Quân tiền nhiệm, mà rõ nhất là vụ phá đám việc dọn dẹp vỉa hè-lòng lề đường khi Đoàn Ngọc Hải đang làm rất hiệu quả. Cả vụ cẩu lư hương của Đức Thánh Trần nữa. Nhiều người chốt lại không có cặp nào vô tích sự, tai hại, ngáng đường, kìm hãm sự phát triển của Sài Gòn bằng cặp Nguyễn Thiện Nhân - Nguyễn Thành Phong. Phong mà mất chức, dân Sài Gòn đốt pháo bông ăn mừng.

Nhưng nếu thay bằng Mãi, kể ra cũng kém sáng sủa, ít hy vọng. Làm phó bí thư trực đã được vài tuần, chả sủi bọt. Chắc thấy sự mờ nhạt vô tích sự ấy, hôm nay (9.7), ông Mãi ra mắt cộng đồng bằng việc tổ chức lễ ra quân triển khai phát động thi đua cao điểm chống dịch. Ông nói: “Chúng ta có 15 ngày để đạt mục tiêu kiểm soát được dịch bệnh. Không còn nhiều cơ hội nên phải thực hiện với quyết tâm cao nhất. 15 ngày giãn cách là chúng ta đã chấp nhận hy sinh, thì nay phải cố gắng sao cho đạt kết quả tốt để sự hy sinh là xứng đáng. Chúng ta phải thắng trong trận này. Có thể đây là trận cuối cùng của chúng ta”. Giống như đang ưỡn ngực hát Quốc tế ca.

Thứ Bảy, 15 tháng 1, 2022

Báo với chả chí

Lúc này, hai ngày nay, những cái tên Quyết còi FLC và Dũng béo Tân Hoàng Minh "hot" cháy mạng, gần như thiên hạ chả thèm quan tâm những thứ khác. Nói đùa chứ, giả dụ đêm nay trời có sập, khi vừa được bới lên, người ta sẽ phều phào hỏi ngay, sao, Quyết còi Dũng béo ra sao rồi, tâm thư được cụ tổng gạch đít đoạn nào rồi, v.v..

Nói thế để nhắc rằng thời điểm này chả nên viết cái gì, không ai để ý đâu. Nhưng có thứ mắc cười sau đây nhà cháu lại không chịu nín được.

Trên báo VnExpress, trong bài nhân sinh nhật nhạc sĩ Phạm Tuyên, có viết thế này: "Mỗi dịp sinh nhật, ông lại nhớ người bạn vong niên - cố nhạc sĩ Hoàng Vân. Hai người cùng sinh năm 1930, đều có thời học nhạc ở Trung Quốc, phụ trách thiếu sinh quân, gắn bó với nhau trong nhiều chuyến thực tế từ Bắc vào Nam. Phạm Tuyên nói mỗi sáng tác của ông đều có bóng dáng, sự góp ý của bạn". (trích nguyên văn, xem ảnh chụp lại).

Tôi chỉ biết kêu ối giời ôi là giời. Người bạn vong niên mà lại hai người cùng sinh năm 1930. Báo với chả chí. Ai đời tờ báo tự nhận là "báo tiếng Việt nhiều người xem nhất" lại ngô nghê đến thế.

Thứ Sáu, 14 tháng 1, 2022

Tiền

Nhìn cái mảnh đất nửa ruộng nửa ao ở Thủ Thiêm càng thấy thiên hạ dễ bị lừa, thích được lừa.

Đành rằng nó (ruộng-ao) nằm trong khu đô thị do "chiếm" đất của dân để quy hoạch, đã có cơ sở hạ tầng (đường sá, điện nước), giá trị gia tăng, được đấu giá theo nguyên tắc kinh tế thị trường và quy định pháp luật, nhưng khi thấy có đứa trả tới hơn 24.000 tỉ đồng, tính ra hơn 2,4 tỉ một mét vuông, thì phải lăn tăn nghi ngờ ngay chứ. Đằng này lòng tham đã làm lóa mắt chính quyền (TP.HCM, và cả trung ương), họ chỉ muốn thu thật nhiều tiền, nói như lão hàng xóm nhà tôi, đéo cần biết cái gì đang xảy ra. Đám cai trị xứ này chỉ có tiền, tiền, tiền...

Lại cả bọn báo chí mậu dịch, chỉ biết thông tin một chiều, thậm chí còn tung hô, thán phục, chứ hầu như không một chút nghi ngờ sự bất thường ẩn náu trong vụ việc không bình thường.

Điều nữa, đứa mua dám trả 2,4 tỉ đồng/m2 (các cụ cứ hình dung đi, số tiền này đủ mua 1 căn hộ chung cư loại kha khá) thì biết tiền mất giá thế nào. Bây giờ cứ động đến tiền, người ta không thèm nói chục tỉ, trăm tỉ nữa, mà phải nghìn tỉ. Trăm nghìn đổ một trận lừa như không. Kinh tế suy sụp do đại dịch, tiền đâu mà lắm thế, lão hàng xóm nhà tôi bảo vậy.

Thứ Hai, 10 tháng 1, 2022

Nô ben

Cách đơn giản nhất làm giảm giá trị giải Nobel lẫy lừng danh tiếng là đem nó trao cho tác phẩm văn học định hướng phải đạo của nền văn học hiện thực xã hội chủ nghĩa.

Bôi xấu giải Nobel không phải chỉ có cách ấy, mà ngay cả việc đề nghị thứ không xứng đáng được nhận nó cũng là một phương thức hiệu quả. Có một dạo ở xứ này, người ta cứ nhắc tới giải Nobel là cười cợt khi một ông xưng thi thánh, tên phàm tục là Hoàng Quang Thuận tự cho mình xứng đáng giải Nobel; hoặc một ông cốp tầm cỡ đặt chỉ tiêu nền khoa học nước ta phải đặt mục đích đoạt giải Nobel trong 5 - 10 năm tới.

Nếu văn chương xứ này có tác phẩm xứng đáng giải Nobel thì không phải đám Từ ấy, Nhật ký trong tù, Tắt đèn, thậm chí cả Truyện Kiều, mà là Số đỏ của siêu nhân Vũ Trọng Phụng. Một thể chế từng chôn vùi Số đỏ trong bãi rác thì đừng bao giờ mơ văn chương của nó có được Nobel.

Nguyễn Thông

Thứ Bảy, 8 tháng 1, 2022

Ghi chép thời sự dịch 2021 (kỳ 9)

-Ngày 5.9:

Nhà báo Tâm Chánh (cựu Tổng biên tập báo Sài Gòn tiếp thị) nhận xét về việc cấm đoán đi lại ở Sài Gòn, mà dân chúng gọi là lockdown, thiết quân luật. Ông viết: Sau rất nhiều bài học, người ta (chính quyền) vẫn chưa hiểu nổi thế nào là thành thị, hay vẫn ngu muội tin rằng quyền lực nhà nước là vô biên. Không có nhiều lựa chọn lắm đâu.

-8.9

Báo Nikkei Asia của Nhật xếp hạng Việt Nam đội sổ trong 121 nước chống dịch Covid-19, mà nhiều người gọi là dịch V.ũ H.án, dịch T.àu. Đứng thứ 121 trong bảng xếp hạng. Trong khi đó, Chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ đang công du, thăm một số nước châu Âu, tinh nước giàu cỡ Na Uy, Thụy Sĩ, tới đâu ổng cũng truyền đạt kinh nghiệm chống dịch, ca ngợi cách làm sáng tạo của Việt Nam, nào 5K, nào giãn cách, đặc biệt là huy động sức dân và hệ thống chính trị. Ông hàng xóm nhà tôi cười bảo chả biết đám nhà giàu nứt đố đổ vách kia có xơi được bài nào không, nhất là bài sức dân và hệ thống chính trị.

Nhân chuyện ông Huệ, lại nhớ trên báo Thanh Niên, trùm tuyên giáo Võ Văn Thưởng, Thường trực Ban Bí thư, nhân vật số 2 của đảng cầm quyền, còn mạnh mồm rằng nhiều nước trên thế giới coi Việt Nam là mô hình phát triển để học tập. Thằng con tôi lăn đùng ra nền nhà kêu ối giời ôi.

Thứ Sáu, 7 tháng 1, 2022

Anh phi công ơi anh bay trên trời

Định không nói, bởi đụng vào chỗ này là cực kỳ nhạy cảm, có khi còn nhạy hơn..., kẻo vạ miệng vạ phím, đi tù chứ đùa.

An ninh hàng không hệ trọng bậc nhất. Nếu cái xe chạy trên đường chẳng may bị tai nạn, người vẫn có thể sống sót, chứ máy bay mà... hết bay giữa trời, thì không một ai thoát.

Vì vậy, ra một quyết định chính xác và nhanh chóng để xử lý sự cố hàng không là việc quá cần thiết, bởi mỗi giây trôi qua đều là lằn ranh sinh tử.

Ông hàng xóm nhà tôi sang phàn nàn, cứ như tôi là thủ tướng không bằng, bảo cái thứ quy trình chết tiệt. Bên A nghe tin báo mối nguy, bèn báo cho B. B nhận được tin, trao đổi xong liền báo cho C. C xem xét cân nhắc rồi báo cho D. D đưa ra phương án rồi trình lên người chịu trách nhiệm cao nhất là ngài phó thủ tướng, ngài quyết xong, mới lần lượt thông tin lại cho D, C, B, A và phi công. Việc khẩn nguy dân sự mà lôi cả phó thủ tướng vào cuộc giải quyết, có nhẽ chỉ xảy ra ở xứ này. Lòng vòng chuyền bóng thế, nhanh nhất cũng phải hơn chục phút, trong khi máy bay vẫn cứ bay, tốc độ cả nghìn cây số 1 giờ. May mà không xảy ra chuyện gì.

Thứ Ba, 4 tháng 1, 2022

Thời sự 4.1.22

- Quả cầu nhựa to đùng (báo Tuổi trẻ nói dài tới 15m, đường kính 5m) từ đâu bay tới rơi xuống tỉnh Phú Thọ (sát thủ đô), chỉ khi dân chúng báo tin thì nhà chức việc mới biết, đại diện chính quyền lên tiếng rằng không có gì liên quan tới truyền bá văn hóa, mê tín dị đoan, tức là không sao cả.

Vấn đề không phải chuyện đó, mà ở chỗ nó to thế, vào hẳn đất ta nhưng không ai biết, kể cả các cơ quan canh trời. Chắc hẳn nhiều người còn nhớ vụ hồi năm 1987 một thanh niên Đức tên Mathias Rust 19 tuổi tự lái máy bay thể thao bay tới đậu xuống Hồng trường ở thủ đô Moskva, nơi bất khả xâm phạm được canh giữ bậc nhất thế giới, một cách... sững sờ. Cả hệ thống phòng không hiện đại bất lực, bị mù, bộc lộ thực chất. Sau đó một loạt tướng sừng sỏ bị cách chức, và không bao lâu sau Liên Xô sụp đổ.

- Chả nhẽ nhà cai trị lúc này thiếu tiền đến mức phải vẽ ra vụ phạt tiền những người lái xe không chính chủ. Giời ạ, xứ này nói không quá đáng, hầu hết lái xe không chính chủ, chứ đâu phải xứ nhà giàu như người ta xe ai người ấy đi. Nhà tôi, lúc 4 người 4 xe máy, chỉ có mỗn mình tôi đứng tên đăng ký, cho nó tiện. Giờ nhà nước đòi đè ra phạt, có mà chúng nó (vợ con) biểu tình, quá bằng giết tôi.

Thứ Hai, 3 tháng 1, 2022

Tội ác chưa bị trừng phạt (phần 3)

Từ vụ kit test Việt Á bị phanh phui, lộ ra những điều khủng khiếp. Không chỉ chuyện chúng câu kết, móc ngoặc ăn chia, làm ăn gian dối, hối lộ tham nhũng tràn lan, dính chùm từ trên xuống dưới, địa bàn tiêu cực mở rộng khắp nước, đồng tiền nhơ bẩn làm băng hoại cả hệ thống cai trị… mà còn phải kể đến những đau khổ tột cùng người dân gánh chịu, xã hội bị chao đảo, cuộc sống bị đẩy đến chân tường…

Suốt nửa cuối năm 2021, nhất là từ tháng 6 tới tháng 10, theo lệnh từ chính phủ, cấp cơ sở đã buộc người dân phải đi test để lấy mẫu xét nghiệm, gọi nôm na là ngoáy mũi. Cả hệ thống cai trị lao vào cuộc ngoáy mũi vô tội vạ. Nơi tôi ở, cứ 3 - 4 ngày dân lại bị điệu ra chỗ tập trung ngoáy mũi. Sân trường học, trụ sở ủy ban, công viên, góc phố đều được trưng dụng cho chiến dịch vĩ đại này. Người già, người lớn tuổi chỉ ở nhà không đi đâu cũng bị ngoáy. Ở quận 8 Sài Gòn, từng xảy ra vụ nhà chức việc tới ngoáy, chủ nhà phản ứng, dẫn đến xung đột. Ở TP.Thuận An tỉnh Bình Dương, lực lượng công lực còn tự ý phá khóa vào nhà ép dân xuống sân ngoáy mũi. Tổ trưởng dân phố, anh em dân phòng suốt ngày đi từng ngõ gõ từng nhà, đập cửa ầm ầm, kêu gọi già trẻ gái trai lớn bé ra ngoáy mũi. Phải nói, không khác gì chiến tranh.

Chủ Nhật, 2 tháng 1, 2022

Chuyện của cô Hằng

Phải nói ngay không phải bà Hằng đồng chủ Đại Nam đã và đang gây ồn ào dư luận. Thú thực, tôi không quan tâm đến những chuyện và người như thế. Đời thì ngắn, còn bao việc phải nghĩ phải làm.

Cô Hằng tôi muốn nhắc tính ngay thẳng ngang bướng như tôi. Ai chơi phây búc chắc không lạ gì chủ trang Thanh Hằng, bây giờ là Ngô Thanh Hằng, nổi tiếng với cái răng khểnh. Khểnh hơn cả ca sĩ Hồng Nhung. Cô Hằng hơn chục năm nay tiếng dữ đồn xa về vụ mất nhà, đòi nhà. Đóng tiền mua nhà ở báo Công an, sau 11 năm vẫn không thấy nhà, đòi khản cổ, biên tút mỏi tay, người ta cứ lờ đi. Kiện cáo lên tận bộ công an vẫn không đi đến đâu. Cuối cùng phải bắt chước mẹ con bà Trịnh Văn Bô, nhảy dù vào nhà mình. Ở được hơn năm, tưởng yên, ai dè vừa rồi người ta lại đòi đuổi, nay dọa cắt điện, mai dọa cúp nước. Còn lãnh đạo báo Công an cứ bình chân như vại, vừa rồi kỷ niệm 74 năm ngày thành lập báo vẫn réo rắt nhạc vui, không hề nhắc gì tới nỗi đau của mấy chục cán bộ chiến sĩ bị án treo nhà. Bạn cô Hằng cười mếu bảo làm sao họ phải nhắc, những ông Ước, ông Miên, cả ông Khải dũng sĩ chống thế lực thù địch đương nhiệm tổng biên tập nữa, các ông ấy có bị treo tiền, treo nhà, mất nhà, thành công an oan, khổ vì khiếu nại khiếu kiện đếch đâu mà động lòng. Cán bộ chiến sĩ chết, chứ các ổng vẫn vui tươi, cười như nghé. Hồi xưa ở nước Pháp, cụ Hector Malot lừng lẫy với cuốn “Không gia đình” về chú bé Remi không nhà, nay xứ An Nam sắp có bộ sách “Công an không nhà” nổi tiếng chả kém. Cô Như Bình, cô Thanh Hằng… mà đã chủ ý viết ra thì thiên hạ đọc mệt nghỉ.