Nước nhỏ, dân đông, đời sống nghèo nàn, kinh tế trì trệ, nhưng thi môn ném tiền qua cửa sổ thì không nơi nào bằng. Đó là xứ Nam Việt thời cộng hòa XHCN năm thứ 67.
Thử hỏi có nơi đâu trên trái đất này (không phải người vẫn ngọt ngào qua muôn nỗi đắng cay) hai cái sân bay quốc tế chỉ cách nhau hơn chục kí lô mếch đường chim bay. Đừng vội xua tay, có đấy, trên đất Hải Phòng, đều được thủ tướng phê duyệt.
Sân bay Cát Bi từng tồn tại từ thời mồ ma thực dân Pháp, là cảng hàng không chính của vùng duyên hải Bắc Bộ. Tuy nhiên khách quen của Cát Bi cũng chỉ loanh quanh mấy vùng Hải Phòng, Hải Dương, Thái Bình, Nam Định, xa tí nữa là Quảng Ninh. Bao năm chỉ đóng vai nhà ga tỉnh lẻ, hành khách lèo tèo, tuần vài chuyến bay, sau mới vỡ vạc mở mang kể từ bắt đầu đổi mới để đáp ứng nhu cầu đi lại tăng nhanh. Thì cũng phải, trên cơ sở sẵn có rồi, củng cố phát triển cho nó tốt hơn là hợp lý. Nhưng rất tiếc, do tầm nhìn hạn hẹp, quen tư duy tiểu nông nên suốt bao năm vành đai xung quanh Cát Bi bị lấn chiếm dần, bị các dự án, khu quy hoạch bóp teo tóp, nay muốn mở mang cho xứng tầm vóc cảng hàng không quốc tế chắc sẽ tốn vào đây khoản chi phí đền bù giải tỏa khổng lồ.