Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn đàm văn ngụy. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn đàm văn ngụy. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 6 tháng 12, 2012

Bí thư Thanh tiếp nối tướng Đàm Văn Ngụy

Hồi đầu tháng 11 tôi có viết một bài (xem ở đây) về kỳ họp quốc hội, liên tưởng tới đề nghị của tướng Đàm Văn Ngụy hồi những năm 80 rằng phải kiên quyết đưa tội phạm ma túy ra đảo, cách ly vĩnh viễn chúng khỏi cộng động, xã hội thì mới chặn đứng được tệ nạn ma túy. Cá nhân tôi hoàn toàn ủng hộ quan điểm của tướng Đàm Văn Ngụy, nhưng cũng có một vài bạn đọc không đồng tình, thậm chí còn vận vào chuyện biển đảo - chủ quyền, bảo rằng đảo là thiêng liêng, các chiến sĩ ta đang ngày đêm chiến đấu hy sinh giữ từng mét đảo, sao lại gắn đảo vào với tội phạm tham nhũng, ma túy, v.v.. Kiểu lý sự đồng quy ấy thì tôi chả dám tranh luận.

Nay lại nghe bác Nguyễn Bá Thanh- Bí thư Thành ủy Đà Nẵng hăng hái như bác Ngụy ngày xưa, tôi chỉ thầm mong bác Thanh có điều kiện thực hiện, nếu không được cho cả nước thì cũng cho riêng Đà Nẵng. Ở xứ ta, dạo trước cũng như bây giờ, những con người như tướng Đàm Văn Ngụy hoặc cán bộ Nguyễn Bá Thanh hơi bị hiếm.

Dưới đây là đoạn trích trong bài báo "Ông Nguyễn Bá Thanh: Cách ly vĩnh viễn bọn cướp dã man ra đảo" trên Infonet.vn (toàn văn xem tại đây):

Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2012

Bất chợt nhớ tướng trực ngôn Đàm Văn Ngụy

Kể ra, do ảnh hưởng của hậu hội nghị trung ương 6, tôi không thiết tha quan tâm đến kỳ họp quốc hội đang diễn ra cho lắm. Nhưng vì cái thói tò mò, vả lại do công việc nên cũng để ý tí chút và biết được trong kỳ họp này có hàng trăm vị đại diện nhân dân từ ngày khai mạc đến giờ chả mở miệng nói được câu nào, vẫn giữ truyền thống im lặng là vàng; có vị (vốn xưa nay ăn nói khéo) vừa phát biểu vài ba nhời đã sơ sẩy để dư luận trách móc tơi bời, thở than "bác Dương thôi đã thôi rồi"; dăm ba đại biểu nữ như Lê Thị Nga, Bùi Thị Nga, Võ Thị Dung... đã đánh bạt bọn đàn ông nhút nhát, thẳng thắn bày tỏ quann điểm, khiến có người nhận xét rằng đang thời âm thịnh dương suy... Và đặc biệt, dẫu dương suy như thế, vẫn có thể lóe lên chút an ủi ở tinh thần hăng hái đầy trách nhiệm của nghị viên nam Đỗ Văn Đương.

Kỳ họp quốc hội lần trước, ông nghị Đương cũng hay phát biểu, tranh luận, nhưng có vài so sánh không được hay cho lắm (tôi chả tiện nhắc ra đây, vả lại cái gì có thể cho qua thì thôi). Lần này chắc bác Đương cẩn trọng, chín chắn hơn, thể hiện nhiều ý, nhiều nhời khiến dân đắc ý lắm. Phải thế cho xứng với hạt gạo dân nuôi. Hôm qua khi thảo luận về phòng chống tham nhũng và các tệ nạn xã hội, có nghe bác nghị Đương ý kiến như vầy, rằng đối với một số loại tội phạm đặc biệt nghiêm trọng thì phải áp dụng hình phạt tù suốt đời; còn với đối tượng hình sự nguy hiểm, giết người, bọn buôn lậu ma túy, cách tốt nhất là đưa chúng ra ngoài đảo, cách ly khỏi xã hội.

Tôi hơi chủ quan mà nghĩ rằng sẽ có đông đảo đại biểu cũng như nhân dân đồng tình với bác Đương. Suốt bao năm bất an, ra ngõ gặp tội phạm, khốn khổ vì bọn ấy, đưa chúng ra đảo cho khuất mắt thì còn gì bằng. Đời người có được bao nhiêu, sao cứ phải "sống chung với lũ... giặc" mãi thế, cả giặc tham nhũng lẫn giặc giết người. Lúc đầu nhất trí trăm phần trăm với bác nghị Đương, nhưng sau có chút bần thần, bởi bất giác ngẫm thực ra đó cũng chưa hẳn là phát kiến mới mẻ, đột phá. Yêu cầu như thế, đề xuất như thế đã từng xuất hiện cách nay hơn 24 năm rồi, bởi tướng Đàm Văn Ngụy.