Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn đoàn thể. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn đoàn thể. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2019

Chả ra làm sao

Xứ này đầy chuyện ngược đời, nhố nhăng, chả ra làm sao. Nhưng chết nỗi chúng cứ nhơn nhơn bày ra trước mắt bàn dân thiên hạ, cứ được tâng thơm bốc giời, bắt người khác phải khen, phải chấp nhận, thần phục. Đó là bi kịch. Bi kịch của cái dở cái ác thắng cái hay cái phải.

Hai hôm nay (11 – 12.12.2019), có một “sự kiện” ít người để ý, ngoại trừ những người sinh ra nó, được chấm mút quyền lợi từ nó. Đó là đại hội của những người trẻ, có tên gọi Hội liên hiệp thanh niên Việt Nam. Một vài ông to, trong đó có ông Trần Quốc Vượng nhân vật số 2 và ông Nguyễn Xuân Phúc nhân vật số 3 của triều đình, tới dự, răn dạy, khen ngợi, chỉ đạo, ràng buộc, giống như xưa nay các vị ấy thường làm. Cứ như lời người trong cuộc, thì hội này là tổ chức tuyệt đối không thể thiếu đối với người trẻ xứ ta.

Theo điều lệ và trên thực tế, hội thanh niên là nơi tập hợp tất cả các tổ chức và cá nhân thanh niên Việt. Dưới nó, trong nó là đoàn thanh niên, hội sinh viên, hội doanh nghiệp trẻ, v.v.. Ấy nhưng đó chỉ là lý luận, lý thuyết, bởi trên thực tế, cái gọi là đoàn thanh niên mới nắm thực quyền. Hội thanh niên chỉ là thứ bung xung, đoàn sai bảo gì nó cũng phải làm theo. Nực cười ở chỗ, sinh con rồi mới sinh cha/sinh cháu giữ nhà rồi mới sinh ông. Đứa là con, nhưng nó sai phái chỉ đạo, cứ cun cút làm theo nó, cấm cãi.