Hạnh phúc, đó là chuyện của muôn đời. Vừa rồi, dư luận xã hội lúc nhỏ
lúc to, khi sôi nổi khi điềm tĩnh bàn về hai chữ “hạnh phúc” nhân phát biểu từ
một nữ quan chức. Lại sực nhớ câu thơ gan ruột của nhà thơ Bùi Minh Quốc (Dương
Hương Ly) viết hồi chiến tranh: Hạnh phúc
là gì? Bao lần ta lúng túng. Kể ra cũng không dễ trả lời.
Hạnh phúc cũng như nhiều vấn đề khác có nội hàm phong phú. Có hạnh phúc
riêng và hạnh phúc chung. Hạnh phúc cá nhân, thậm chí gia đình, là hạnh phúc
riêng. Hạnh phúc chung thường của cả cộng đồng, mở rộng ra thì cả đất nước, dân
tộc. Có hạnh phúc đơn sơ nho nhỏ, có thứ lớn lao, đều cần tôn trọng như nhau,
nhưng cũng cần xác định, phân biệt rạch ròi.
Lại quay trở về ý kiến của vị lãnh đạo nọ. Bà bảo rằng “nếu con của lãnh
đạo mà lại làm lãnh đạo thì đó là hạnh phúc cho dân tộc, có gì mà nghi ngại”.
Hình như niềm vui, sự phấn khởi khi thấy gần đây lớp trẻ được trọng dụng, được
bổ nhiệm vào những vị trí then chốt trong bộ máy công quyền ngày càng nhiều đã
khiến người phát ngôn có chút quá đà.