Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn hình thức. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hình thức. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 30 tháng 8, 2025

Quan sự

Làm lãnh đạo cũng là một nghề giữa muôn nghề trong thiên hạ.

Thay đổi người lãnh đạo từ chỗ này qua chỗ khác, việc này sang việc khác là chuyện bình thường, không có gì phải ầm ĩ.

Bộ máy và báo chí xứ này có thói xấu là cứ quan trọng hóa, làm to chuyện những việc bình thường.
Càng tô vẽ, rùm beng, con người càng ảo chứ không thực.

Sống ảo mãi nên không thể sống thực được, kể cả lòng tốt và tài năng.

Cuộc sống và dân chúng đang cần những con người thực chứ không cần người trong nghị quyết, quyết định này nọ.

Thời buổi 4.0, nhẽ ra chỉ cần cái thông báo bổ nhiệm là xong, đằng này rình rang lễ lạt hội nghị, trao này dặn nọ hứa kia, đủ thấy họ chưa bước ra khỏi chính mình, nói chi đột phá, điểm nghẽn, kỷ nguyên mới.

Đó là chưa kể tốn cả đống tiền mua vé máy bay cho các quan làm nhiệm vụ long trọng viên. Dân xót tiền lắm.

Một xã hội đặc sệt quan sự chứ không phải dân sự.

Thông cào (thẳng tính cứ nói thật)

Thứ Ba, 10 tháng 6, 2025

Nói thật

Tôi cứ nói thật, bởi xưa nay tôi chỉ nói thật, kể cả khi còn trẻ yêu đương nên bị các chị ấy bỏ rơi rất nhanh, mãi sau mới lấy được vợ, may mà “nó” không thèm chấp tội sổ toẹt.

Thời nay, thiên hạ rất ngại nói về… công an, đụng chạm đến công an. Thực ra chính tôi cũng hơi ngài ngại, nhỡ “người ta” không hiểu mình thì phiền. Ông em tôi tuy cựu công an nhưng rất tốt, bạn tôi từng quan năm công an cũng rất tốt, bác đàn anh tôi tướng công an cũng cực tốt, nhưng đều có những lần khuyên, cào đâu thì cào, cứ né chỗ ấy đi cho lành.

Vậy tôi chỉ nói ra thực tế vừa trải qua, không có ý chê bai gì, còn các nhà này nhà nọ có lắng nghe, rút kinh nghiệm, sửa chữa hay không, quả thực tôi chẳng nghĩ tới.

Thứ Tư, 28 tháng 5, 2025

Quốc tang (phần 2)

Tính tôi hay nói thẳng, dễ mất lòng người khác, nhất là lại đụng chạm đến quyền lợi của ai đó, hoặc đề cập tới những điều được cho là "nhạy cảm".

Theo tôi, nhà nước nên sửa đổi lại quy định về quốc tang, cụ thể là thu hẹp đối tượng lại. Đặt ra được thì vẫn có thể sửa được. Luật hay không là ở mình. Hay thì làm, dở thì sửa, thậm chí bỏ.

Tôi không phản đối việc tổ chức quốc tang nếu thấy cần thiết. Chẳng hạn đất nước bị thiên tai nhiều người chết, có thể tổ chức quốc tang. Gần 40.000 người chết bởi dịch COVID-19 đã quá thừa “tiêu chuẩn” để tổ chức quốc tang nhưng lại bị lờ đi rất đáng buồn. Một nhà lãnh đạo ngôi vị hàng đầu đang tại chức chẳng may qua đời, cũng nên quốc tang. 

Một nhân vật lịch sử có rất nhiều công lao với dân với nước, tạo ra dấu ấn đặc biệt trong đời sống dân chúng, tạo bước ngoặt trong xã hội trì trệ, ví dụ ông Kim Ngọc ở Vĩnh Phúc khoán hộ mở đường cho phá bỏ HTX, cởi trói nông dân, giải thoát tam nông; ông Nguyễn Văn Chính (Chín Cần) ở Long An đi đầu trong phá bỏ bao cấp, phá vòng kim cô đè nén con người suốt mấy chục năm ròng rã, cụ Võ Nguyên Giáp tài năng đức độ, dân yêu lính quý..., những người như thế cần được quốc tang. Họ còn hơn cả tứ trụ, hay nói cách khác, tứ trụ chẳng là cái đinh gì so với họ.

Thứ Hai, 26 tháng 5, 2025

Quốc tang - chán chả muốn nói, nhưng cứ viết

Hôm qua, Chủ nhật 25.5, theo kiểu người ta thì “Hôm qua tôi sướng biết bao nhiêu”. Chả là tôi được dự buổi ra sách “Chém theo chiều gió” và “chém gió” của bác thánh chém Peter Pho (Phó Đức An) tại Sài Gòn vui thật vui. Xong, vừa nhấc mông khỏi ghế, lại được hai lão bợm Nguyễn Chí Cư, Phạm Xuân Nguyên kéo phắt ra xe lôi đi Củ Chi lên nhà bọ Lập (Nguyễn Quang Lập) ngắm chim… yến. Ăn một bát yến chạy ba quãng đường, nhưng bõ. Đời người mấy khi được sướng dồn dập vậy. Thầm nhủ, hay là hết con bĩ cực tới hồi thái lai. Lúc về mình ghé mua tấm vé việt lốt nhưng chưa trúng, có thể dục tốc bất đạt, nóng vội quá cũng không được. Chuyện gì cũng vậy

Thôi, hai vụ “đại hoan lạc” ấy biên sau, giờ nói chuyện khác đang nóng.

Chả là hôm qua theo quy định nhà nước là ngày quốc tang, đám ma ông cựu chủ tịch (cựu chứ không phải nguyên, đám cán bộ và báo chí dốt cứ bảo là nguyên chủ tịch; già nghỉ lâu rồi, nằm bệnh một chỗ lâu rồi thì cựu chứ nguyên gì mà nguyên) nên nhà cháu cũng tự biết điều né cho phải đạo. Chỉ khổ thân lão thánh chém, bao nhiêu công phu chuẩn bị cho ngày vui đành phải dẹp hết hát hò, may nhờ tài hoạt bát của MC Xuân Nguyên và sự thông minh hóm hỉnh của chính lão kéo lại nên ai cũng hỉ hả. Trước đó một hôm (23.5), ông anh thi sĩ xứ Thanh cũng phải “đọc thơ chạy tang” dù đã thông báo trước cả tuần việc tổ chức vào tối 24 (ngày đầu tiên quốc tang) khiến nhiều người mến mộ chưng hửng không tới dự được. Đúng là chẳng cái khổ nào giống cái nào.

Thứ Sáu, 26 tháng 5, 2023

Đẳng cấp

Tôi đố các ông các bà tìm thấy một lẵng hoa, một câu khẩu hiệu nào trong hội nghị G7 đấy, chứ đừng nói băng rôn cờ xí, nhiệt liệt hoan nghênh, chào này đón nọ, bắt trẻ con đày nắng cầm hoa cầm cờ vẫy vẫy.

G7 làm vậy không phải họ nghèo bởi G7 thì nghèo cái nỗi gì. Người ta đã ở cái tầm mà những anh hoa hòe hoa sói không thể nào với tới được.

Tôi nói thật, tôi cực ghét thói cờ quạt băng rôn, cờ đèn kèn trống, chủ tịch đoàn chủ tịch điếc, diễn văn đít cua khoai rãi, biển tên đỏ rực, ghế cao ghế thấp phân biệt ông nọ bà kia... ở xứ này.

Cái hay của người ta thì đếch học, chỉ ôm những thứ của nợ về ngâm nga "tốn tiền bạc và thì giờ của nhân dân".

Nguyễn Thông

Ảnh: Ghế cho các nguyên thủ quốc gia G7 họp thượng đỉnh ngày 19.5 tại Hiroshima, Nhật Bản - Ảnh: AFP




Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2023

Trông người ngẫm ta

Hôm rồi 5.1, cộng đồng Thiên chúa giáo thế giới nói chung, và Tòa thánh Vatican (đất nước của Chúa) nói riêng, tổ chức tang lễ cho đức cựu Giáo hoàng Benedict 16. Tang lễ trọng thể, người từ khắp nơi trên thế giới đến viếng ngài.

Giáo hoàng là đấng bậc như thế nào, quyền năng thế nào, được cả tỉ giáo dân trên địa cầu kính trọng thế nào, có nhẽ không cần phải giải thích gì thêm.

Nhưng hãy nhìn chiếc quan tài dành cho ngài, thực giản dị, chỉ là gỗ bình thường, không kiểu cách, không trang trí, chẳng chạm trổ cầu kỳ. Đó là chiếc áo quan của mọi người dân bình thường. Nó cũng chỉ được đặt trên chiếc cáng đơn giản có mấy người khiêng, không cần xe này xe nọ.

Tôi không có ý so sánh Đức Giáo hoàng với những ông bà lãnh đạo cấp cao ở xứ này bởi làm thế là khập khiễng, vả lại họ không xứng đáng được đem ra so với ngài.