Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn hàng hóa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hàng hóa. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 10 tháng 1, 2016

Học Thái Lan

Chứ cần học ở đâu xa. Mấy ông có làm đại hội thì nên lưu ý đưa nội dung này vào, chứ cứ lý luận ba lăng nhăng chán bỏ mẹ.

Xứ ta cũng nhiệt đới, thổ nhưỡng như đất Thái nhưng hiện nay trong Nam ngoài Bắc đều tràn ngập trái cây Thái, dân ta rất chuộng. Đơn giản bởi nó ngon hơn: sầu riêng, xoài, mít, cam, nhãn, thậm chí cả trái me cũng me Thái. Thôi thì cứ lý sự bảo tại đất nó, giống nó tốt hơn, cũng được đi, cho qua.


Nhưng đồ công nghiệp của Thái Lan, từ cái xe ô tô, xe máy, hàng tiêu dùng... phần lớn đều chất lượng hơn. Đơn cử cái xe máy Honda SH chẳng hạn, nếu hàng Thái bán ở VN sẽ cao hơn hàng Việt cùng loại vài chục triệu mà người ta vẫn mua. Bởi nó tốt chứ không phải sính hàng ngoại. Đó là chưa nói, hàng Thái tại Thái rất rẻ, chỉ xuất sang VN chịu đủ thứ thuế mới bị đắt thôi. Cái này không thể bảo do thời tiết, khí hậu, thổ nhưỡng được, mà do con người và bộ máy quản lý, đường lối kinh tế. Vứt mẹ nó cái câu thòng định hướng XHCN đi, cứ kinh tế thị trường tư bản mà tiến. Lúc nào cũng tự hào ta thế này thế nọ, thua Thái thì phải biết nhục chứ.


Ông anh vợ tôi người miền Nam bảo trước năm 1975, hàng Thái đéo là cái đinh gì so với hàng SG (ông ấy nói vậy, tôi biên nguyên vậy).


Ngay cả chê bai nó hay đảo chính, biểu tình, mất ổn định, vậy mà xã hội nó cứ phát triển, đứa nào không lãnh đạo được thì nghỉ, phế xuống, để người khác lên thay. Có đâu cái thứ tham quyền cố vị trét keo vào đít dính ghế cai trị hết nhiệm kỳ này đến nhiệm kỳ khác như xứ ta.


Ấy, lẩn mẩn mấy thứ đó cũng đã giật mình. Còn phải học "nó" nhiều, theo được "nó" còn khướt.


Nguyễn Thông

Thứ Năm, 1 tháng 11, 2012

Chuyện từ chiếc áo nịt ngực (vú) made in Tàu

Lời giới thiệu:
Đối tượng được nêu ra trong 2 bài dưới đây luôn ở dạng một cặp nên có 2 bài do 2 người viết. Thực ra mình đã làm 1 bài, chưa kịp đưa lên, ngài Bá Tân lại thân ái gửi cho 1 bài nữa.

Chuyện từ chiếc áo nịt ngực
NGUYỄN THÔNG

Nói hơi chủ quan, đàn ông đàn ang ai chả thích áo nịt ngực (gọi nôm na là vú). Đàn bà thích đã đành, đàn ông cũng rất thích, chỉ trừ những anh khùng hoặc làm lãnh đạo cần phải lập nghiêm mới không thích.

Nhiều năm trở lại đây, hàng hóa Trung Quốc tràn ngập thị trường nước ta, có mặt trong mọi ngõ ngách cuộc sống. Xét ở khía cạnh nhất định, hàng tiêu dùng Trung Quốc với ưu thế rẻ, đẹp đã đáp ứng được nhu cầu của đông đảo người nghèo, thu nhập thấp, giải quyết đáng kể những khó khăn thiếu thốn về tiện nghi sinh hoạt. Nhưng cũng từ nhóm hàng hóa “made in China” này phát sinh nhiều vấn đề, rất cần cảnh báo đến người tiêu dùng. Vụ áo nịt ngực phụ nữ chứa chất lạ là ví dụ điển hình.

Đã qua cái thời vồ vập hàng Trung Quốc như bia Vạn Lực, xe “Weve tàu”, bát đĩa sứ… lúc ban đầu bởi dân ta sau thời gian sử dụng đã hiểu rõ “tiền nào của ấy”. Nhưng chất lương nếu chỉ ở chỗ chóng hỏng, không có giá trị sử dụng lâu bền thì không đáng quan tâm lắm. Lo là lo chuyện khác kia, liên quan đến tính mạng con người, cả trước mắt lẫn về lâu về dài.

Chiếc áo nịt ngực Trung Quốc giá bình dân chỉ 20-30 ngàn đồng đúng là quá rẻ. Khách hàng tiềm năng lên đến hàng triệu phụ nữ, nhất là chị em ở nông thôn. Nếu nhà sản xuất Trung Quốc chỉ nhằm mục đích tiêu thụ thì khỏi cần bàn, thậm chí doanh nghiệp trong nước cần học tập họ để làm ra hàng hóa rẻ đẹp phục vụ dân mình. Điều cực kỳ khó hiểu và khó chịu là họ giấu lót vào trong chiếc áo nịt thứ hóa chất, dung dịch độc hại để làm gì? Báo chí mấy bữa nay thông tin dày đặc chuyện áo nịt ngực của các nhà sản xuất Trung Quốc có chất gây ngứa, tức ngực, chóng mặt; một vài loại được quảng cáo có tác dụng mát xa độn 6 viên màu trắng, mát xa đâu chửa thấy, người dùng sờ vào chỉ thấy ngứa ngáy, mẩn đỏ. Chưa có cơ quan chuyên trách nào công bố tác hại (nếu có) của sản phẩm đáng ngờ này trong khi nó đã xuất hiện tràn lan trên sạp hàng khắp cả nước, từ những đô thị lớn Hà Nội, TP.HCM, Đà Nẵng đến các tỉnh lẻ Thái Bình, Quảng Nam, Quảng Ngãi, Trà Vinh… Điều đó chứng tỏ sự phản ứng của các cơ quan chuyên trách quá chậm, chậm rất nhiều sau phản ứng của người dân và báo chí, truyền thông.