Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn hồ duy hải. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hồ duy hải. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2020

Một phiên tòa

Gọi là phiên tòa cũng được bởi nó có nhiều yếu tố của tòa án như chủ tọa (chánh án), kiểm sát, luật sư, bị cáo (vắng mặt)…, nhưng bảo không phải tòa cũng được bởi nó giống như cuộc họp biểu quyết của những cán bộ đảng viên cầm đầu cơ quan pháp luật cao nhất xứ này.

Đó là “phiên tòa” xử vụ án Hồ Duy Hải, y án tử hình, vừa kết thúc chiều 8.5.

Đây là phiên tòa điển hình cho nền tư pháp xã hội chủ nghĩa. Nghĩa là xử theo định hướng, theo chỉ đạo chứ không cần luật.

Gọi là tòa nhưng những người có trách nhiệm, cụ thể là 17 vị thẩm phán cao nhất nước (hội đồng thẩm phán), tụ tập với nhau biểu quyết chứ không phải nhằm mục đích xét xử, dưới cây đũa chỉ huy của nhạc trưởng chánh án tối cao, sếp-thủ lĩnh của 16 vị kia.

Cho tới nay, kể từ khi xảy ra vụ giết người ở Bưu điện Cầu Voi (H.Thủ Thừa, Long An), đã 11 năm trôi qua. Hồ Duy Hải bị cáo buộc tội giết người, nhận án tử hình. Nếu như giống các tử tù khác tội rõ trắng đen, có nhẽ anh ta bị thi hành án lâu rồi chứ không phải lằng nhằng chờ chết tới bây giờ. Tức là có vấn đề gì đó chưa ổn về mặt pháp luật, thậm chí có người còn bảo có sự can thiệp về tâm linh nên mới thế. Việc xác định đúng người đúng tội là cần thiết, nhưng không làm rõ được những khúc mắc nghi ngờ, mà vội vàng biểu quyết y án, quyết định giết một người (lần quyết định cuối cùng), quả là quá hấp tấp, không thuyết phục, dù quyền hành lần này đã lên tới cấp cao nhất.