Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn nước và thuyền. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nước và thuyền. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 24 tháng 2, 2012

Nước và thuyền

BÁ TÂN


Nước là loại tài nguyên đặc biệt. Có giá trị hơn cả vàng, kim cương. Than đá, dầu mỏ cực kỳ giá trị nhưng đừng có đứng gần nước mà xấu hổ về tác dụng với đời sống dân sinh. Hàng chục triệu người Việt Nam, hàng tỷ người trên thế giới không có vàng, không kim cương nhưng người ta vẫn sống, sống đàng hoàng. Không có nước, chỉ cần một vài ngày, coi như ngắc ngoải và toi mạng. Việt Nam là nước nông nghiệp, văn minh lúa nước, ông cha ta là bậc thầy của các vị giáo sư khi đưa ra nhận định: nhất nước, nhì phân, tam cần, tứ giống.
 Thuyền trên đầm ông Vươn sau cuộc cưỡng chế ngày 5.2.2012
           
Còn trời thì còn nước. Nước có tuổi ngang trời. Nước có trước con người. Đến lúc nào đó nếu không còn người thì nước vẫn cứ trường tồn bất tử.
           
Nước với thuyền hơn cả vợ chồng. Vợ cần chồng và ngược lại. Sinh ra vợ chồng để làm nhiệm vụ duy trì giống nòi, cái đó cần hơn sự vuốt ve âu yếm. Nhiều cặp vợ chồng gắng hết sức nhưng không tránh được sự khắt khe của quy luật: lúc đầu ngọt ngào bao nhiêu, về sau ngột ngạt bấy nhiêu. Nước và thuyền không như vậy. Nước không cần thuyền. Chỉ có thuyền cần nước. Hàng triệu năm sau khi có nước mới sinh ra thuyền. Tồn tại dựa vào nước nhưng thuyền lại là tác nhân gây hại cho nước. Nhất thủy, nhì hỏa. Dũng mạnh cường tráng vào loại đứng đầu nhưng nước chưa một lần trót dại gây ra chuyện “vỡ kế hoạch” trong quan hệ với nước. Về cái sự trong trắng không bị cám dỗ, triệu năm sau người không thể bằng nước.
           
Thuyền là thứ vong ân, bội nghĩa. Lấy ân báo oán, thuyền là thứ phản phúc. So với thủa xưa, thuyền ngày nay to hơn, đẹp hơn nhưng sự gây hại khủng khiếp hơn nhiều.