Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn nguyễn văn hiếu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nguyễn văn hiếu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 4 tháng 9, 2017

Chia buồn với bác Hiếu

BÁ TÂN

Xem blog Nguyễn Thông, đọc bài của Xuân Ba , biết tin vợ bác Hiếu -nhà thơ Nguyễn Văn Hiếu, qua đời.

Xin chia buồn sâu sắc với bác Hiếu cùng đại gia đình của hai bác.

Từ nay, sau khi bác gái yên nghỉ nơi vĩnh hằng, một khoảng trống vô tận sẽ luôn bập bềnh bên cạnh bác Hiếu.

Có con. Có cháu. Có bạn bè. Nhưng tất cả không thể thay thế, không thể ngang bằng vợ - người bạn đời có thăng có trầm nhưng luôn luôn là ngôi số một.

Là nhà quân sự. Là chủ doanh nghiệp. Là nhà thơ. Có nhiều nhà trong con người bác Hiếu. Bác Hiếu tạo ra nhiều nhà, nhà nào cũng vừa tân kỳ, vừa cổ kính. Nhưng ngôi nhà được bác Hiếu ưng ý nhất, ấy là ngôi nhà luôn có hơi ấm nồng nàn, luôn có ánh mắt đằm thắm của bác Hương – người vợ mà trọn đời bác Hiếu hết mực yêu thương.

Tôi gặp bác Hiếu nhiều lần. Còn bác Hương, vợ bác Hiếu, thì chưa một lần được gặp. Chưa gặp nhưng, qua bác Hiếu và qua Xuân Ba, tôi hình dung ra bác Hương, đó là người phụ nữ, người vợ, người mẹ tuyệt vời.

Tôi cứ ao ước, giá mà trên đời này có nhiều gia đình có được người giữ lửa như gia đình bác Hiếu thì trời yên, bể lặng là chuyện thường ngày.

Cặp đôi Hiếu – Hương là bản trường ca hay hơn mọi bài thơ đã được bác Hiếu trình làng.

Có rung động mới làm được thơ. Là nhà thơ, trái tim bác Hiếu có cả ngàn lần rung động. Thực nhất , sâu lắng nhất, đắm đuối nhất, ấy là sự rung động hòa hợp của cặp đôi trái tim Hiếu-Hương.

Trái tim bác Hương đã ngừng đập. Nhưng tình yêu thương dành cho bác Hương vẫn chảy mãi trong trái tim bác Hiếu.

Bá Tân



Chú thích ảnh:

Nhóm giặc K17 trong một lần đón năm mới dương lịch tại nhà bác Hiếu ở huyện Yên Định xứ Thanh. Từ phái sang: Đại tá, thi sĩ Nguyễn Văn Hiếu, Nguyễn Bá Tân, Lê Ngọc Tân. Ảnh: Xuân Ba



Thứ Ba, 29 tháng 8, 2017

Chị Hương đã hóa rằm...

XUÂN BA

Chập tối, điện thoại kêu. Chất giọng trầm rè quen thuộc của nhà thơ Nguyễn Duy từ Sài Gòn Này biết gì chưa? Bác Hương vợ bác Hiếu mất rồi…

Sững người. Bàng hoàng. Bệnh u máu quái ác đã cướp mất chị Hương. Loáng nhanh một quá vãng thương mến gần. Chị Hương vợ nhà thơ Nguyễn Văn Hiếu người nhỏ tanh tách, nhanh nhẹn. Chị kiệm lời vô cùng và chỉ có nụ cười và ánh mắt ấm vui thay cho mọi điều cần nói. Mỗi bận chúng tôi qua Sài Gòn ghé nhà bác Hiếu những ồn ào này khác nhưng bao giờ chị Hương cũng khéo léo tách ra được một khoảng lặng ấm áp của bữa cơm gia đình.

Nhà thơ Nguyễn Văn Hiếu năm nay đã 76 tuổi quê xứ Thanh, bộ đội đường dây 559 quân của tướng Đồng Sĩ Nguyên sau này vẫn theo nghiệp binh nhưng là quân đội làm kinh tế. Chuyện ông đại tá giám đốc một công ty có số quân lao động kể cả hợp đồng thời điểm cao nhất gần 4.000 con người chuyên gia công giày và đồ may xuất khẩu từng những bươn bả đôn đáo thét lác này khác để Công ty có việc làm và thu nhập là cả một câu chuyện dài. Và dài và lạ nữa khi đại tá Nguyễn Văn Hiếu lặng lẽ trở thành một… nhà thơ! Thơ. Tại sao không? Nhưng chả phải thơ con cóc thơ ở hội hưu hay bảo thọ nào đó. Thơ Nguyễn Văn Hiếu khá chuyên nghiệp. Bằng cớ là ông giật mấy giải của Văn nghệ Quân đội, của Hội nhà văn, của Bộ Quốc phòng bằng những tập thơ tày tặn bắt mắt.