Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn nhà hát kịch Việt Nam. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nhà hát kịch Việt Nam. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 20 tháng 9, 2017

Nghệ thuật kêu than

Theo tôi biết, nước Mỹ không hề chi một xu ngân sách cho các hãng phim Hollywood nhưng phim Mỹ thì gần như thống trị thế giới.

Một nền kinh tế thị trường thực sự có nghĩa là ngay cả làm nghệ thuật cũng phải kinh doanh, tự lo lấy thân, giỏi được nhờ, dở ráng chịu. Không có la oai oái sao lương tôi thấp, thu nhập tôi chỉ đủ khỏi chết đói.

Có tài thì ngồi vào ghế lãnh đạo, bất tài thì chả ai tín nhiệm, dù thủ đoạn nọ kia, không phải tranh giành, tố cáo kèn cựa nhau. Xuân Bắc hay Anh Tú, hoặc bất cứ anh nào, nếu có tài chèo lái nhà hát kịch cho nó sáng đèn kéo người xem tới thì nghệ sĩ sẽ bầu, quái gì mà tranh nhau.

Tôi nói vậy bởi mấy đơn vị nghệ thuật nhà nước được bao cấp lâu nay đang vỡ ra cái nhọt thực chất ăn bám dân, dựa hơi ngân sách. Hãng phim truyện VN hay Nhà hát kịch VN cần được cổ phần hóa triệt để, ngay lập tức, trụ sở của nó dù đất vàng bạc kim cương gì đi nữa cũng phải quy ra tiền, anh nào muốn hoạt động nghệ thuật phải bỏ tiền ra mà mua, nộp tiền đó vào ngân sách. Lời ăn lỗ chịu, dở quá thì phá sản, đi ăn mày, ở đó mà than lương thấp lương cao.

Nhà nước cũng đừng bắt nó phải làm những bộ phim, vở kịch phục vụ chính trị chả ai thèm xem. Nó đừng vi phạm pháp luật là được. Các hãng phim, đoàn kịch cũng không được lấy cớ không xài ngân sách để làm tầm bậy tầm bạ. Cứ làm ra thứ hay, dân khen ngợi kéo nhau đi xem thì nhà nước chả bắt bẻ gì.

Kêu mí chả la. Chết giờ.

Nguyễn Thông

Thứ Hai, 7 tháng 5, 2012

Lời hay ý đẹp (8): Tất cả đều là con tao

Dư luận xã hội, nhất là các kịch sĩ, đang lùm xùm điều nọ tiếng kia về vụ sáp nhập Nhà hát kịch Việt Nam và Nhà hát Tuổi Trẻ thành Nhà hát kịch quốc gia Việt Nam theo bàn tay đạo diễn của NSND Lê Hùng. Thậm chí cô NSND Lan Hương (vợ đạo diễn Tất Bình) còn làm dững 3 lá đơn khiếu nại, gửi lên tới tận thủ tướng, đến nỗi bị Bộ Nội vụ phê bình là khiếu nại vượt cấp (chuyện này kể cũng buồn cười, bởi cô Hương mà không táo tợn xé rào, cứ ngoan ngoãn xếp hàng gửi từ dưới lên trên thì có mà đến mục thất cũng chả ma nào quan tâm).

Trước kia, mình cũng thích ông Lê Hùng và những vở kịch do ông đạo diễn, thích cả Nhà hát kịch Việt Nam lẫn Nhà hát Tuổi Trẻ, và cả Đoàn kịch nói Hà Nội nữa, mỗi đoàn có phong cách riêng, rất hấp dẫn, từng tạo nên thời hoàng kim của kịch Bắc kỳ. Nhớ hồi năm 86, bạn mình, anh Vũ Quang Vinh tác giả vở kịch Tấm Cám cùng đoàn Tuổi Trẻ vào Sài Gòn diễn, có cho vợ chồng mình cặp vé xem Tuổi Trẻ diễn, thích lắm, mê lắm. Hồi ấy văn nghệ sĩ thương yêu gắn bó với nhau, "tướng sĩ một lòng phụ tử, hòa nước sông chén rượu ngọt ngào", các lãnh đạo đoàn, đạo diễn, diễn viên, nhạc công, hậu đài hầu hết đồng cam cộng khổ, ít có sự phân biệt cả danh lẫn lợi. Giờ thì, nói ra mà chua chát. Than ôi, thời oanh liệt nay còn đâu.

Xoay quanh vụ lùm xùm nói trên, mình thấy nhiều ý kiến trái chiều, nhưng xem ra cái lý không thuộc về bác đạo diễn Lê Hùng. Mới nhất là nỗi niềm của NSƯT Tuấn Hải (đạo diễn-diễn viên Nhà hát kịch Việt Nam) trên báo Tiền Phong ngày 7.5.2012. Ông Hải thở than:
"Một năm nhà hát dựng 3 vở thì anh Hùng làm cả 3. Dựng 4 vở anh ấy làm 4. Nếu dựng 5 vở thì anh ấy làm cả 5. Không chia bát cơm cho ai cả. Chỉ có anh ấy là thu nhập nhiều mà thôi".
(trích trong bài Hai câu hỏi dành cho Bộ Văn hóa, trang 8, Tiền Phong 7.5.2012).

Mình chỉ biết nói: thế thì chán nhỉ. Kịch miền Bắc đến hồi mạt vận rồi. Thương thay.

7.5.2012
Nguyễn Thông