Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn nghệ sĩ Lan Hương. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nghệ sĩ Lan Hương. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 7 tháng 5, 2016

Nhìn thấy, nghĩ, và phán xét

Vụ nghệ sĩ nhân dân (NSND) Lan Hương không tiếp tục cuộc hành trình đi Trường Sa (hay có thể nói là bỏ về dở chừng) đang dậy sóng dư luận, theo tôi, cần phải hết sức bình tĩnh suy nghĩ và phán xét. Đừng quá vội vàng, nếu sự việc đúng như người chứng kiến kể lại thì có ích trong việc phân loại tư cách, nếu sai có thể giết chết một con người về nhiều mặt.

Trước hết, nói về NSND Lan Hương. Chị nói với báo chí rằng chị rất muốn đi Trường Sa, đã tích cực chuẩn bị cho chuyến đi dù mấy tháng nay không được khỏe, nhiều bệnh này bệnh nọ. Chị đã sai lầm. Chị cần nhớ rằng để tổ chức một chuyến đi như vậy, cơ quan có trách nhiệm đã phải chuẩn bị nhiều tháng trời, chọn người rất kỹ, trong đó có tiêu chuẩn sức khỏe. Dù rằng niềm yêu biển đảo có sâu nặng mấy đi nữa, yêu mến người chiến sĩ Trường Sa đậm đà mấy đi nữa, nhưng không thể lấy cái tinh thần đó thay cho sức khỏe. Đáng lẽ thấy mình không đáp ứng được, phải từ chối, hoặc xin được đi chuyến khác nếu sức khỏe cho phép, thì chị đã không làm vậy. Trong phút 89, người ta không thể thay người, không thể điều chỉnh nhân sự cho chuyến đi, chị đã khiến mọi sự dở dang. Rất đáng trách. Dư luận nói này nói nọ, chĩa mũi phê phán vào chị, chị cần nghĩ “tiên trách kỷ, hậu trách nhân”, một phần tại mình.

Nhưng các vị ạ, chúng ta đừng vội thay tòa án lương tâm để kết án một con người, bất kể người đó là ai. Nhiều khi ngay cả người trong cuộc vẫn chưa hiểu hết. NSND Lan Hương nói rằng khi lên tàu, chị không chịu được “mùi tàu”, chóng mặt, khó chịu, buồn nôn muốn ói, không chịu nổi. Tôi tin chị ấy nói thật, chứ không phải như ai đó bảo rằng chị ấy chê tiện nghi kém rồi bỏ dở cuộc hành trình. Chẳng người nào có tư cách, nhất là một NSND, chỉ vì thiếu tiện nghi mà làm điều dại dột vậy. Một người đàn bà tuổi ấy, sức khỏe ấy, thay đổi môi trường đột ngột, rất dễ bị suy sụp sức khỏe. Ai đó đừng lấy sức khỏe của mình để áp cho người phụ nữ này. Những năm 70-80 thế kỷ trước, tôi thường ra Bắc vào Nam bằng đường biển, khi tàu hàng, khi tàu khách Thống Nhất, tôi thường chứng kiến những người, kể cả đàn ông, đàn bà, cứ lên tàu, chịu tròng trành rung lắc, chao đảo một tí là mật xanh mật vàng. Chính tôi cũng từng phải bỏ dở chuyến đi trên tàu Sông Đáy ông anh họ cho đi nhờ vào Sài Gòn bởi vừa xuống tàu là mặt tái ngắt, mà kỳ ấy lại biển động, ông anh tôi bảo, thôi, chú về, để thu xếp đi chuyến sau hoặc đi tàu hỏa.

Thứ Hai, 7 tháng 5, 2012

Lời hay ý đẹp (8): Tất cả đều là con tao

Dư luận xã hội, nhất là các kịch sĩ, đang lùm xùm điều nọ tiếng kia về vụ sáp nhập Nhà hát kịch Việt Nam và Nhà hát Tuổi Trẻ thành Nhà hát kịch quốc gia Việt Nam theo bàn tay đạo diễn của NSND Lê Hùng. Thậm chí cô NSND Lan Hương (vợ đạo diễn Tất Bình) còn làm dững 3 lá đơn khiếu nại, gửi lên tới tận thủ tướng, đến nỗi bị Bộ Nội vụ phê bình là khiếu nại vượt cấp (chuyện này kể cũng buồn cười, bởi cô Hương mà không táo tợn xé rào, cứ ngoan ngoãn xếp hàng gửi từ dưới lên trên thì có mà đến mục thất cũng chả ma nào quan tâm).

Trước kia, mình cũng thích ông Lê Hùng và những vở kịch do ông đạo diễn, thích cả Nhà hát kịch Việt Nam lẫn Nhà hát Tuổi Trẻ, và cả Đoàn kịch nói Hà Nội nữa, mỗi đoàn có phong cách riêng, rất hấp dẫn, từng tạo nên thời hoàng kim của kịch Bắc kỳ. Nhớ hồi năm 86, bạn mình, anh Vũ Quang Vinh tác giả vở kịch Tấm Cám cùng đoàn Tuổi Trẻ vào Sài Gòn diễn, có cho vợ chồng mình cặp vé xem Tuổi Trẻ diễn, thích lắm, mê lắm. Hồi ấy văn nghệ sĩ thương yêu gắn bó với nhau, "tướng sĩ một lòng phụ tử, hòa nước sông chén rượu ngọt ngào", các lãnh đạo đoàn, đạo diễn, diễn viên, nhạc công, hậu đài hầu hết đồng cam cộng khổ, ít có sự phân biệt cả danh lẫn lợi. Giờ thì, nói ra mà chua chát. Than ôi, thời oanh liệt nay còn đâu.

Xoay quanh vụ lùm xùm nói trên, mình thấy nhiều ý kiến trái chiều, nhưng xem ra cái lý không thuộc về bác đạo diễn Lê Hùng. Mới nhất là nỗi niềm của NSƯT Tuấn Hải (đạo diễn-diễn viên Nhà hát kịch Việt Nam) trên báo Tiền Phong ngày 7.5.2012. Ông Hải thở than:
"Một năm nhà hát dựng 3 vở thì anh Hùng làm cả 3. Dựng 4 vở anh ấy làm 4. Nếu dựng 5 vở thì anh ấy làm cả 5. Không chia bát cơm cho ai cả. Chỉ có anh ấy là thu nhập nhiều mà thôi".
(trích trong bài Hai câu hỏi dành cho Bộ Văn hóa, trang 8, Tiền Phong 7.5.2012).

Mình chỉ biết nói: thế thì chán nhỉ. Kịch miền Bắc đến hồi mạt vận rồi. Thương thay.

7.5.2012
Nguyễn Thông