Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn phong kiến. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn phong kiến. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 3 tháng 5, 2020

Ngồi xó bếp nói chuyện thế giới: Phong kiến

Xứ An Nam ta, người cộng sản làm cách mạng là để đánh đuổi thực dân, lật đổ phong kiến thối nát, thậm chí còn quá đà "trí phú địa hào, đào tận gốc trốc tận rễ". Có nghĩa là... đéo chơi với phong kiến. Mày mà lòi ra, ông chặt không còn một mống. Hồi tôi còn bé, biết cả chuyện con cái nhà lý lịch phong kiến không được vào đoàn, không cho đi học, thậm chí không bắt vào bộ đội. Đánh phong kiến là cứ đánh diệt tận gốc, trường kỳ, tiệt nọc thì thôi.

Nhưng họ (cộng sản Việt) lại anh em thân thiết với đám cai trị Triều Tiên. Bọn ấy miệng thì rao theo CNXH nhưng phong kiến đặc sệt. Rõ nhất là cha truyền con nối. Đây là đặc điểm số 1, hàng đầu của nhà nước phong kiến. Thằng bố chết, truyền thằng con, con chết, truyền thằng cháu, cứ thế chút chít chụt chịt. Nối nhau làm vua, làm thiên tử, mà nó gọi chệch thành tổng bí thư, chủ tịch. Thiên tử cái con bà nhà nó, chướng bỏ mẹ.

Bọn phong kiến nó kiểu cách vậy, nên thiên hạ đang lăn tăn thằng con của Ủn mới 10 tuổi khó có thể kế vị. Thôi, xin các ông các bà. Cho nó chơi game thì được. Muốn để nó sống thì đừng bắt nó làm vua. Tôi đảm bảo, thằng học lớp 3 ấy mà làm vua, chỉ hôm trước hôm sau toi ngay. Bố nó đã gieo rắc căm hờn, hận thù cho quá nhiều người rồi, chưa kể ông nó, cụ nó trong 2 triều đại trước, mà một trong những “thành tích” là chống phá Việt Nam kịch liệt vụ Campuchia cũng như vụ chiến tranh chống quâm xâm lược Trung cộng năm 1979.

Lạ là ở chỗ, mấy ông bà xứ này, chả biết lợi dụng được gì ở đám phong kiến ấy mà cứ anh em thân thiết hữu nghị với nó, khen nó, bắt tay bắt chân, mời nó chơi đàn bầu, lâu lâu lại cấp cho vài nghìn tấn gạo. Để làm gì, cạnh tranh với Tàu cộng chăng, tranh thủ được nó thỉnh thoảng khen vài câu chăng...

Xin các ông các bà, đã đánh phong kiến rồi lại còn bợ đỡ phong kiến, thói đâu có cái thói như thế. Nghỉ chơi ngay với thằng du côn phong kiến XHCN ấy đi. Đừng có ôm rơm rặm bụng.

Nguyễn Thông







Thứ Bảy, 4 tháng 1, 2020

Diệt phong kiến để tệ hơn phong kiến

Hồi xưa, khi tôi còn bé, sống ở nhà quê thiếu thốn đủ thứ, điều này ai trải qua cũng biết rồi, lúc thèm kẹo thèm bánh, thèm miếng thịt gà, thèm bộ quần áo mới… thì thường chọn những “thời cơ” thuận lợi nhất năn nỉ thày bu. Tất nhiên có lần được lần không, nhưng bu tôi thường mắng chúng mày dẻo mồm vừa vừa chứ.

Giờ nghĩ lại, thấy sự dẻo mồm của mình chả là cái đinh gì so với nhà chức việc. Họ còn dẻo gấp trăm gấp nghìn lần. Nghe họ nói, con cua trong lỗ cũng bò ra để… bị tóm. Người Nam Bộ bảo khoảng cách giữa lời nói và sự thực ấy là “vậy mà không phải vậy”.

Cuộc cách mạng của những người cộng sản ở xứ này đã làm thay đổi, biến thiên xã hội tới tận gốc. Nếu có thể đổi được cả trời, họ cũng chả chừa. Họ đã đánh đổ được chế độ phong kiến từng tồn tại suốt nghìn năm, mà theo sự tuyên truyền, đó là chế độ phong kiến thối nát, đầy rẫy những xấu xa tệ hại. Lứa chúng tôi, khi học ở nhà trường, trải qua cấp 1, cấp 2, cấp 3, lên tới đại học, đều căm ghét bọn phong kiến lắm. Sách giáo khoa, lời thầy cô giáo, những tuyên truyền của đoàn đội, rồi cả những lớp bồi dưỡng về chính trị và lập trường giai cấp v.v.. đều nhét vào đầu thanh thiếu niên lòng căm thù phong kiến, coi tất cả những gì của nó đều cần phải đào sâu chôn chặt, không cho nó ngóc đầu dậy.