NGÔ NHẬT ĐĂNG (con trai nhà văn Xuân Sách)
Một đoạn ký Nguyễn Tuân được trích lại viết về Mắc-Kên
(McCain) trên mạng xã hội. Tôi cũng từng được hỏi : “Vì cái gì mà mấy nhà văn
đó đâm ra đổ đốn vậy ? Vì sợ, vì hèn, vì danh, vì chút bổng lộc…? Anh cũng là
con của nhà văn thời ấy, anh giải thích được không ?”.
Số đông hơn người miền Nam thì nói : “ Ngày xưa, trong này đi học chúng tôi say mê những Nguyễn Tuân, Huy Cận, Chế Lan Viên, Xuân Diệu vv…lắm. Yêu Hà nội cũng vì những ông này. Bọn chúng đã giết hại cả một thế hệ tài hoa của dân tộc”. Các anh này toàn những cậu Tú, cậu Cử ngày xưa, đi lính trong đợt Tổng động viên, sau 75 thì nếm mùi lao cải, ít cũng 5, 7 năm nhiều thì mười mấy, 20 năm. Cũng lạ, những người suốt đời không quên được tội ác đó đáng lẽ phải căm thù, phải khinh bỉ thì lại không cực đoan. Có lẽ vì trải qua “cái lò luyện cừ” trại cải tạo nên từng trải và hiểu lẽ đời hơn chăng (?).
Những cuộc “tẩy não” kéo dài ngày này sang ngày khác làm đầu
óc con người quay cuồng, cụ Ngô Tất Tố sau mỗi buổi “kiểm thảo” là nước mắt, nước
mũi ròng ròng. Cụ vắt mũi quệt lên cột lán than : “Làm người sao mà khó ?”, rồi
cụ cũng phải tự tử bằng cách treo cổ. Người thì thành lẩn thẩn như Hà Minh
Tuân, lang thang vật vờ giữa lòng Hà Nội, bị đưa về cái cơ quan có cái tên kỳ dị
: “Vụ cá nước lợ- Bộ thủy sản”, gặp ai cũng nói : “ Cám ơn ông (bà) đã có lời hỏi
thăm. Bây giờ tôi biết nhiều về người nước lợ rồi, nhưng vẫn chưa biết cá nước
lợ nó như thế nào”. Người thì phát điên như họa sỹ Tư Nghiêm, chạy cả ra đồng vặt
cỏ ăn khi người ta ngày này sang ngày khác bắt ông phải kể tội mẹ mình….
Rồi sau chiến dịch Nhân văn Giai phẩm, người thì đi tù, người
đi chăn bò, người bỏ về quê như Hữu Loan, Nguyên Hồng, Phù Thăng vv…những người
còn lại thì tính cách “bảo toàn lực lượng”. Người thì không sáng tác nữa, những
người “được” nhà nước bắt buộc viết thì toàn “cho ra đời những phế phẩm”, ngụ ý
: “cái thời chính trị đốn mạt thì chỉ có một nền văn học đê tiện”.