Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Thứ Bảy, 17 tháng 10, 2020

Nhân tai

Ghét thủy điện (bởi nó gây không ít tai họa cho xứ này), không có nghĩa ghét bỏ cả những người đi cứu dân lao động làm thủy điện đang gặp nạn.

Lúc thiên tai địch họa, mạng người tính bằng phút bằng giờ, treo đầu sợi tóc, đừng đòi hỏi người đi cứu phải có kinh nghiệm, chuyên nghiệp, dù rằng nếu có vẫn tốt hơn.

Cũng đừng lấn bấn nghĩ tướng, chủ tịch huyện mà vào đó làm gì. Nếu không vào, sẽ bị nhận ngay nhiều lấn bấn khiếp gấp bội: Tại sao tướng không vào, cán bộ to không vào, lại chỉ để lính xông vào chỗ chết, v.v..

Thôi thì thiên hạ chín người mười ý, nhưng qua vụ 13 nhà chức việc (11 sĩ quan quân đội, trong đó có cả tướng phó tư lệnh; cả chủ tịch huyện) hy sinh thương tâm khi thi hành công vụ (nhân đây tôi cũng góp ý với T.Ư đoàn rằng, tặng huy hiệu "Tuổi trẻ dũng cảm" thì cứ tặng, nhưng đừng nêu cái lý do "lập công xuất sắc", ở đây chỉ có chết tang thương chứ không kịp lập công quả gì mà xuất với chả sắc, đang ngủ mà lập công với ai), phát lộ rõ ra điều cực kỳ đáng buồn:

-Chưa bao giờ con người thiếu lòng tin vào con người (nhất là người nhà nước) thê thảm như bây giờ, thiếu sự trân trọng điều tốt đẹp như bây giờ.

Vết thương nhức nhối này xét cho cùng có căn nguyên là thể chế xã hội. Xã hội nào sinh ra con người nấy, khó mà khác được.

Tôi không trách những người lấn bấn lăn tăn nghi ngờ về người tốt việc tốt bởi họ bị nhiễu quá nhiều rồi, thậm chí bị lừa quá lâu rồi, mà trách các ông to bà nhớn cai trị xã hội đã tạo ra tâm lý ấy.

Đấy, ngay cả thời điểm cực nhạy cảm như này (tướng tá chết cả chục, 16 dân lao động khác vẫn chưa tìm thấy xác, lũ lụt trắng trời cả "khúc ruột", mà họ vẫn bày vẽ trao sao phong tướng cho nhau, đích thân nhà vua cười cười nói nói vui như hội, thì đòi hỏi như tôi là quá cao quá nhiều. Một tướng công thành vạn cốt khô.

Cái sự sung sướng vô tâm vô tính, thiếu tình người ấy mà họ cũng không thể hoãn lại được thì đừng đòi hỏi họ phải tử tế hơn.

Nguyễn Thông

2 nhận xét:

  1. "Cũng đừng lấn bấn nghĩ tướng, chủ tịch huyện mà vào đó làm gì. Nếu không vào, sẽ bị nhận ngay nhiều lấn bấn khiếp gấp bội: Tại sao tướng không vào, cán bộ to không vào, lại chỉ để lính xông vào chỗ chết"

    Rất tán thành . Phải chi cả bộ chính chị cùng vào cuộc thì chắc đa số nhân dân cả nước sẽ vô cùng cảm kích . Đúng, sẽ có những kẻ đầu óc đen tối mới mỉa mai kiểu lấn bấn í . Phúc chúng nó thui .

    "Lúc thiên tai địch họa, mạng người tính bằng phút bằng giờ, treo đầu sợi tóc, đừng đòi hỏi người đi cứu phải có kinh nghiệm, chuyên nghiệp, dù rằng nếu có vẫn tốt hơn"

    Đúng thía . Người có kinh nghiệm thì đã hổng chui vào mấy chỗ đó, heck, họ tránh bén mảng tới Việt Nam lun . Sự tồn tại của con người trên thía zới, nhứt là người Việt Nam, là do kinh nghiệm mà được . Kinh nghiệm tích lũy suốt từ ngày giải phóng miền Nam tới giờ . Ngoài này gọi là chủ nghĩa Darwin, Darwinism.

    "Chưa bao giờ con người thiếu lòng tin vào con người (nhất là người nhà nước) thê thảm như bây giờ, thiếu sự trân trọng điều tốt đẹp như bây giờ"

    Đọc những lời than đến đau sót tương tự của những bờ lốc cốc trên VOT. Nói chung, rứt cảm động . Các bác trí thức cần làm gương để tái tạo niềm tin của dân đ/v chế độ & vào những điều tốt đẹp . Tại sao các bác hổng học các nhà văn thơ của ta ngày xưa, cuộc đời chỉ toàn màu hồng . Hổng có ai chết, họ chỉ toàn hy sinh hoặc đền tội . Chiện nào cũng vậy & chiện này cũng hổng thỉa khác . Họ hy sinh hay đền tội là tì thuộc vào giác ngộ cách mạng của tác giả . Thía thui .

    "Một tướng công thành vạn cốt khô"

    Đại Tướng Võ Nguyên Giáp Đại Công Thành . Cốt này mục rữa, hổng có khô ạ .

    "tướng tá chết cả chục ... mà họ vẫn bày vẽ trao sao phong tướng cho nhau"

    Ậy, bù vào những mất mát . Tại sao hồi đó miền Bắc đi ra quân như trẩy hội ? Vì có 1 bộ phận cực kỳ hổng nhỏ bộ đội Cụ Hồ hy sinh -hoặc đền tội- trong khi thực hiện ước muốn "đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào" của Bác Hồ . Để tới bây giờ, nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên nhận xét 1 cách chính xác rằng tinh thần chống Mỹ đã thay thế tinh thần bài Trung của dân tộc, trở thành thuộc tính quý báu của dân tộc, và vì vậy, trở thành bất tử & bất khả xúc phạm . Hổng lẽ cứ để cái ghế đó trống thì ai sẽ đảm đương những trọng trách của những người đã hy sinh ?

    Trả lờiXóa