Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Thứ Ba, 18 tháng 8, 2026

Chủ nhật luận (phần 2): Gột rửa cái gì?

Điều dễ nhận ra nhất trong bộ máy nhà nước, xã hội, cuộc sống xứ này là bệnh hình thức nặng, kéo dài, không những không giảm mà ngày càng trầm trọng.
 
Để duy trì căn bệnh ấy phải chi tiền, tất nhiên lấy từ ngân sách (tiền thuế do dân và doanh nghiệp nộp, tiền bán tài nguyên khai thác được…). Chẳng ai đo đếm, biết được số tiền chi cho bệnh này bao nhiêu, bởi cũng như nhiều thứ khác, nó không bao giờ được công bố, dù chả có gì nhạy cảm (chẳng hạn như quốc phòng, an ninh).

Không thể lấy lý do để kéo dài tình trạng “đa lễ” rườm rà, cờ đèn kèn trống, khẩu hiệu giăng mắc sơn kẻ khắp nơi, thích hội họp, ưa kỷ niệm, chuộng hình thức màu mè lòe loẹt, dựng tượng đài chỗ này chỗ khác, thích bày phong trào, phát động, ra quân… Nó chỉ giải quyết được tâm lý tự sướng chứ ít tác dụng làm cho cuộc sống phát triển.

Cần theo lẽ tự nhiên. Những điều tốt sẽ tự tồn tại và sinh sôi, những gì không hợp sẽ bị đào thải. Đừng cố này nọ, chỉ tốn kém, nhất thời, vô ích.

Bệnh lập ngôn, nói hay hơn làm, nói nhiều, có khi nói văng mạng, nói không cần biết sẽ ra sao, thực tế thế nào, có khả năng thực hiện không, v.v.. là căn bệnh mạn tính của giới lãnh đạo trên mây.

Một đất nước bị ép sống bằng lý luận, bằng lời nói, đó không phải điều hay ho, mà là bi kịch.

Làm lãnh đạo, nên nói ít thôi, đừng cố phải lập ngôn, phát ngôn chứng tỏ mình. Từ phát ngôn tới ngoa ngôn không có ranh giới, dễ bị thiên hạ chê cười. Hãy lấy thực chất công việc, hiệu quả công việc làm thước đo để tự đánh giá mình. Chứ nói hay, đứa trẻ con cũng nói được.

Xưa nay, tự cổ chí kim, những ai nói nhiều, vặn to loa thường rỗng. Lý luận nhiều chỉ cốt làm màu, che giấu thực chất mình. Sự phù phiếm có thể lừa được người đời trong ngắn ngủi, chứ không bao giờ thành công. Làm gì có sự thành công từ lý luận suông.

Đừng thích đừng nghe những lời vuốt ve, tán tụng. Chúng chỉ giải quyết được cái vỏ, sự sướng trong chốc nhát, đó là chưa kể chứa đầy sự lừa dối, giả tạo.
 
Không dám lắng nghe, tiếp thụ những lời nói thực, góp ý chân thành, chê trách, thậm chí trái tai (nghịch nhĩ) mà còn tìm đủ cách để dẹp… thì đó là mối nguy. Thu được tiếng khen tức thời nhưng không thể cứu được mối họa lâu dài đối với cả cho bản thân lẫn bộ máy.

Lời nói thẳng khó nghe này không nhằm vào cá nhân nào, chỉ là góp ý chân thành.

Nguyễn Thông
(góp ý nghiêm túc)
 
Ảnh: Hãy coi xứ người đón nguyên thủ quốc gia VN một cách giản dị như này. Thật đáng phục. Nguồn: TTXVN


1 nhận xét:

  1. "Không thể lấy lý do để kéo dài tình trạng “đa lễ” rườm rà, cờ đèn kèn trống, khẩu hiệu giăng mắc"

    Ơ, giáo dục quay trở lại với "tiên học lễ", nhưng trí thức như thầy Thông lại muốn dẹp "lễ" đi . Thực tế & trường học có vẻ chửi nhau còn quá mất gà

    "Bệnh lập ngôn, nói hay hơn làm, nói nhiều, có khi nói văng mạng, nói không cần biết sẽ ra sao, thực tế thế nào, có khả năng thực hiện không, v.v.. là căn bệnh mạn tính của giới lãnh đạo trên mây ... nên nói ít thôi, đừng cố phải lập ngôn, phát ngôn chứng tỏ mình. Từ phát ngôn tới ngoa ngôn không có ranh giới, dễ bị thiên hạ chê cười. Hãy lấy thực chất công việc, hiệu quả công việc làm thước đo để tự đánh giá mình. Chứ nói hay, đứa trẻ con cũng nói được"

    Trí thức nói chung, thầy Thông nói riêng có 1 đặc điểm là mình phàn nàn lãnh đạo cái gì, răng như ì mình chính là những thứ chính mình phàn nàn . Chỉ hơn mỗi một điều, trí thức các bác cái gì cũng hay hơn trẻ con, kể cả sự ngô nghê

    Bít đâu bít đâu đó, lãnh đạo cũng từ giới trí thức các bác mà ra . Nếu vậy thì nhà nước này là đại diện xứng đáng của trí thức nhà mềnh rùi

    Lời nói thẳng khó nghe này không nhằm vào cá nhân nào, chỉ là góp ý chân thành

    Trả lờiXóa