Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn bạn cũ valeriu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bạn cũ valeriu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 24 tháng 1, 2013

Dành cho K17: Một người bạn cũ

Hôm nay, đọc báo Thể thao&Văn hóa, chợt thấy gương mặt... quen quen. Hóa ra là ông bạn Valeriu người Romania cùng học thời sơ tán trên Hà Bắc. Cuốn kỷ yếu K17 Một thời và mãi mãi vừa phát hành có nhiều đoạn các bạn nhắc đến mấy ông Tây sinh viên đặc biệt này. Mùa đông năm 1972 tại thôn Sát Thượng (còn có tên khác là Thân Thượng), xã Yên Trung, huyện Yên Phong, Hà Bắc (nay là Bắc Ninh) cả bọn "lên giảng đường" nghe thầy cô giảng bài trong cái rét run cầm cập. Cả lớp cứ ấn tượng mãi chuyện không biết "thằng" Valeriu hay "thằng" Enver (Albania) trong giờ học ngữ âm tại ngôi đình chứa đầy rơm thóc đã bưng ngay chiếc bệ của thành hoàng trên ban thờ xuống lót đít ngồi rất tự nhiên, đếch biết sợ là gì. Hết chiến tranh, về Hà Nội, bọn nó được ở riêng học riêng với các thầy Hoàng Trọng Phiến, Nguyễn Văn Tu, Nguyễn Tài Cẩn... nhưng kỷ niệm về mấy bạn Tây này rất khó phai trong lứa bạn bè K17 văn khoa Tổng hợp.

Valeriu Arteni ơi, xin chào nhé.

Một người Romania đặc biệt

Triển lãm đã thu hút sự quan tâm đông đảo của công chúng Thủ đô và bạn bè quốc tế. Đặc biệt, tôi bắt gặp một người Romania đã hòa cùng nhóm sinh viên Hà Nội vỡ òa trong niềm vui vô bờ khi nghe tin Hiệp định Paris về hòa bình ở Việt Nam được ký kết.
Ông là Valeriu Arteni, cựu sinh viên Khoa Ngữ văn Đại học Tổng hợp Hà Nội, hiện là Trưởng Đại diện ngoại giao Romania ở Hà Nội. Ông kể: "Tôi sang Hà Nội học vào đầu thập niên 1970, khi đất nước các bạn đang trong chiến tranh chống Mỹ. Trong 12 ngày đêm Hà Nội đối mặt với B-52 của Mỹ, tôi cùng những người bạn trong lớp sơ tán trong một ngôi làng ở Hà Bắc (Bắc Ninh, Bắc Giang hiện nay - PV). Chúng tôi ở tại một ngôi chùa, ngày ngày học bài, cày cuốc và nghe tiếng mõ, tiếng cầu kinh yên bình. Trong khi đó, nhiều bạn khác trong lớp tôi đã tình nguyện ở lại bảo vệ đất trời Thủ đô, một số không nhỏ khác cũng đang chiến đấu trong các chiến trường miền Nam.
Các bạn không thể hình dung được những tháng ngày êm đềm ở ngôi làng Hà Bắc đó, chúng tôi đã phấp phỏng về Hội nghị Paris thế nào. Vì hội nghị ấy liên quan trực tiếp tới đất nước, thành phố chúng tôi thương yêu.