Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn lòng dân. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn lòng dân. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 11 tháng 9, 2021

Tình sâu nặng

Suốt hơn trăm ngày Sài Gòn phong tỏa, cấm đoán đi lại, trong đó gần 2 tháng trời lockdown (đóng cửa), gần như giới nghiêm, thứ thì chìm xuống, thứ lại nổi lên, chỉ tiếc mình không phải nhà văn như cô Phan Thúy Hà viết ra cuốn sách dạng phi hư cấu, cứ người thực việc thực, đủ tạo được miếng ghép cho bộ sử sau này.

Chính phủ nhiều việc, lo đủ điều lớn nhỏ, tôi chả trách gì, nhưng cứ phải nói thẳng, từ khi lockdown tới nay không hề thấy nhà chức việc héo lánh hỏi thăm, giúp đỡ, ban phát như thấy trên tivi. Vắng bặt, cả khu vực bình dân trong đó có nhà tôi, chứ không phải riêng hộ nào bị quên. Nếu có tí ti chút hệ thống chính trị xen vào, thì chỉ là bà tổ trưởng lâu lâu lại đến dúi cho mấy cái phiếu kèm lời thông báo miệng chút nữa ra công viên tét (test) nhá. Đứa cháu nhà hàng xóm hỏi tét là gì hở bác, tôi bảo đi ngoáy mũi để bắt con cô vít, giống như hôm trước tao bắt con sâu lông trên cây vối ấy. Nó chết khiếp, xua tay cháu không tét, cháu không tét.

Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2012

Cấm đoán thành thói quen

Trên báo Tuổi Trẻ bữa qua có bản tin nho nhỏ ít người để ý. Nguyên văn như sau:

Cân nhắc khi thiết lập “khu vực cấm”
TT - Đây là một trong những nội dung được UBND TP.HCM lưu ý trong chỉ đạo về “Hướng dẫn thực hiện một số nội dung trong công tác bảo vệ bí mật nhà nước” vừa ban hành.
TP cho rằng việc cắm biển “khu vực cấm”, “địa điểm cấm” là vấn đề rất nhạy cảm về chính trị, xã hội.
Vì vậy các đơn vị cần cân nhắc trước khi quyết định cắm biển cấm, chỉ cắm biển cấm khi không có biện pháp bảo vệ nào tốt hơn.
Đối với các công trình quan trọng về an ninh quốc gia, mục tiêu đặc biệt quan trọng về chính trị, kinh tế, văn hóa - xã hội, đã có lực lượng vũ trang hoặc lực lượng bảo vệ chuyên trách bảo vệ 24/24 giờ thì không cần thiết cắm biển cấm. 
VIỄN SỰ
(bản gốc ở đây)

Thực ra, không phải chỉ xứ ta mới sinh chuyện cấm đoán. Xứ nào cũng cấm, có nơi còn cấm tàn bạo hơn là khác. Nhưng nhìn chung những quốc gia văn minh rất hạn chế cấm đoán. Miệng thì nói quyền con người, quyền tự do nhưng hơi tí thò tay lông lá cấm cấm sao được. Chỉ khi nào, chỗ nào chẳng đặng đừng, nhất là liên quan đến an ninh quốc gia quá đặc biệt thì mới cấm. Còn lại cho đi lại ra vô, xem xét, chụp ảnh thoải mái, không những thể hiện quyền tự do dân chủ mà còn tạo được cảm tình, sự thân thiện, có khi còn thu

Thứ Năm, 2 tháng 2, 2012

Lời hay ý đẹp (2): Lòng dân và chữ "tín" của chính quyền

Hầu như những người quan tâm đến luật Đất đai chả mấy ai không biết GS-TSKH Đặng Hùng Võ. Ông từng là thứ trưởng bộ Tài nguyên-Môi trường (cái bộ quản về đất đai) nên những ý kiến của ông về lĩnh vực này luôn có sức nặng, khó phản bác. Ông mang chất của kẻ sĩ đích thực, thẳng thắn, dám đối đầu với quyền lực hung bạo, lấy dân làm trọng. Dưới đây là ý kiến của ông về lòng dân và chữ tín của chính quyền:

ĐẶNG HÙNG VÕ
"Một nhà nước của dân, do dân, vì dân thì phải xử lý nghiêm những cán bộ làm thiệt hại đến quyền lợi của dân. Chính quyền giữ chữ "tín" với dân là cốt lõi trong công việc quản lý đất nước. Lòng dân không bao giờ mua được, chỉ có thể đổi bằng chữ "tín" của chính quyền".
(Trích trong bài Để thực thi nghiêm pháp luật đất đai đăng trên Thời báo Kinh tế Sài Gòn số ra ngày 2.2.2012).

Lời bàn: Tôi xin gửi những nhời tâm huyết trên đây của giáo sư Võ tới những người cầm quyền trên đất Hải Phòng để họ có thêm căn cứ chuẩn mực mà sớm xử lý vụ Tiên Lãng.

2.2.2012
Nguyễn Thông