Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn lừa dối. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn lừa dối. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 8 tháng 12, 2016

Tự diễn biến, tự chuyển hóa

Hồi xưa mình đi học, nhất là khi bị học môn Mác-Lênin, luôn chịu sự nhồi sọ rằng tổng thống Mỹ dù là "đứa nào" chăng nữa thì cũng chỉ đại diện và bảo vệ quyền lợi cho bọn tư bản cá mập, chứ nó không có quyền hành gì, mà quyền là ở bọn cá mập kia. Bọn mình tin sái cổ. Mỹ nói chung là xấu, đểu, lừa đảo. Cán bộ nói mà không tin thì tin ai, tin con trâu chắc.

Sáng nay đọc báo thấy ông D.Trump kiên quyết không chấp nhận mua cái máy bay Không lực 1 cho chính ông ta, bởi quá đắt, mình đâm ra nghĩ ngợi.

-Một người cả đời làm ăn, tính toán chi li từng xu một mới giàu được tỉ phú, không bao giờ có chuyện ném tiền qua cửa sổ.

-Mua máy bay cho chính mình mà vẫn dứt khoát "nói không với đắt đỏ, lãng phí", thì còn liêm hơn hơn cả mấy ông cán bộ nhà mình lúc nào cũng ra rả về liêm chính.

-Hãng Boeing là trùm tư bản cá mập, ông Trump vẫn đá vào đít Boeing chả sợ gì, chả như anh cán bộ tuyên truyền lâu nay.

-Đã đến lúc cần rà soát lại những luận điệu tuyên truyền của cán bộ mà mình đã bị áp đặt, đời mình thôi thì cũng xong, nhưng phải nói ra cho con cháu nó biết, kẻo cứ bị mắc lừa mãi.

Ký tên: Thông.

Thứ Ba, 2 tháng 2, 2016

Chuyện hằng ngày (5): Lừa nhau

Một trong những món hàng bán chạy ngày tết là giỏ quà tết đóng gói sẵn. Đủ kiểu, đủ mức, từ vài trăm đến vài triệu đồng, trong chứa bánh kẹo, rượu, trà, cà phê, sô cô la, mứt... Đóng trong các kiểu giỏ, bọc kín bên ngoài bằng ni lông trong suốt, nhìn rõ mồn một từng thứ bên trong. Chỉ có điều không có bất cứ thông tin gì về nhà sản xuất (tên tuổi, địa chỉ, số điện thoại). Người ta mua biếu nhau cho nó tiện, có khi còn sang nữa.

Con gái tôi dạy học, cháu được phụ huynh chúc tết giỏ quà cực đẹp, sang. Nhìn thì biết đây là giỏ quà đóng gói sẵn chứ không phải phụ huynh mua, tự làm. Nhưng tôi nghi nghi. Tại sao lại cùng bánh hộp Danisa mà trong cùng giỏ có những 2 hộp khác nhau, một tròn bằng sắt, một vuông bằng giấy. Tôi mở xem, thì ra họ (người bán, đóng gói) cố ý lấy hộp bánh sắt ra khỏi hộp giấy, sau đó để tách riêng trong giỏ quà và bao lại, người mua không thể kiểm tra bởi giỏ quà đã bị bọc kín, cứ nghĩ có 2 hộp bánh. Bỏ tiền mua 2 nhưng thực chất chỉ có một. Lại nhớ hồi những năm 80-90 người ta còn độn cả cỏ, giấy vụn dưới những giỏ quà để trông vào thấy nhiều hơn. Suốt bao nhiêu năm, vẫn chả thay đổi gì thói làm ăn gian dối như vậy.


Có người giải thích rằng người ta tách ra thế để bao gói có vẻ đầy, đẹp chứ thực ra họ vẫn tính 1 đơn vị hàng thôi, có list hàng cơ mà. Xin thưa, list ấy (nếu có) thì người mua biết chứ người nhận đâu biết. Tôi phản đối chuyện tách ra cho giỏ đầy (dù chỉ tính một chứ không phải 2). Có bao nhiêu gói bấy nhiêu, sao lại phải đầy kiểu lừa nhau như thế. Hoặc người bán lừa người mua, hoặc người mua lừa người nhận. Tôi không thích kiểu giả dối, hình thức như vậy.

Thói gian dối (ở đây tôi c
hỉ đề cập đến trong kinh doanh) cực kỳ tai hại, làm con người mất lòng tin, không tin nhau, gây nghi ngờ, làm khổ cả người biếu lẫn người tặng. Với những món đồ như thế mà người ta còn nỡ lừa người tiêu dùng thì quả thật thời đại hoàng kim chỉ biết có tiền.


Tôi nói ra điều này để bà con cảnh giác. Nhìn những giỏ quà có 2 món cùng hiệu như vậy là chạy ngay.


1.2.2016
Nguyễn Thông