Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyện hằng ngày. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyện hằng ngày. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 11 tháng 6, 2016

Đọc báo

1.Vụ ông Thanh.
Nghe bà Nguyễn Thị Kim Ngân và ông Nguyễn Hạnh Phúc hôm trước nói rổn rảng rằng cuộc bầu cử đã thành công tốt đẹp, các cơ quan đoàn thể đã sáng suốt giới thiệu, người dân đã sáng suốt lựa chọn những cán bộ đảng viên ưu tú nhất vào quốc hội. Vậy cho tôi hỏi, tại sao lại tòi ra đồng chí Trịnh Xuân Thanh xe biển xanh, người từng phá nát một tổng công ty nhà nước gây thiệt hại hơn 2.000 tỉ đồng, đích danh bị ông Nguyễn Tấn Dũng thời còn làm thủ tướng yêu cầu xử lý, lại vừa trúng cử với tỷ lệ phiếu cao. Thành công kiểu thế ư? Mà liệu có phải chỉ một đồng chí dạng như đồng chí Thanh trúng.


Và đây nữa, "Ngày 13/5/2016, HĐND tỉnh Hậu Giang tổ chức kỳ họp bất thường thông qua tờ trình của Chủ tịch UBND tỉnh về việc giới thiệu và đề cử nhân sự bầu bổ sung chức danh Phó chủ tịch UBND tỉnh, nhiệm kỳ 2011-2016" (trích báo Vietnamnet).
Nếu ông tổng bí thư làm quyết liệt để trong sạch bộ máy, tôi nghĩ người dân phần lớn sẽ ủng hộ. Nhưng, những sai phạm của ông Thanh hồi ở Tập đoàn Dầu khí, không bị xử lý mà được đá hất lên, rõ ràng có trách nhiệm của ông Tô Huy Rứa, nguyên Trưởng ban Tổ chức Trung ương. Nay ông Rứa hưu rồi, chả làm gì được nhau.
Tuy nhiên, cú đất hất tiếp sau, tháng 5.2016 đưa ông ấy về Hậu Giang làm Phó chủ tịch, gọi mỹ miều là "luân chuyển cán bộ", dứt khoát liên quan đến ông Phạm Minh Chính, ủy viên Bộ Chính trị, đương kim Trưởng ban Tổ chức Trung ương, nơi quyết định cuối cùng về bổ nhiệm cán bộ cấp cao.
Vậy ông tổng bí thư có dám làm gì ông Chính không, chúng ta hãy chờ xem, hay chỉ lửa rơm.


2.Chặt chân bò
Báo TN hôm nay có bài phản ánh việc rộ lên tình trạng chặt đùi bò ở Phú Yên. Con bò nhà người ta đang thả, nó rình chặt lấy 2 cái đùi, chỉ lấy 2 cái đùi, mặc cho con bò chết sau đó.
Tôi sống hơn nửa đời người, chưa bao giờ thấy con người ác như bây giờ, xã hội quỷ tha ma bắt như bây giờ. Nó đang tâm vác dao chặt vào đùi con bò đang ăn cỏ, chỉ nghĩ đến thế là thấy quá khốn nạn. Chặt lấy đùi một con bò không chút ghê tay, nó ngại gì mà không chặt tay người để cướp vòng vàng, chém cổ người để cướp dây chuyền, không còn khoảng cách nữa.
Thế hệ tôi, lỡ đạp phải đuôi con mèo cũng xót xa, thấy mình bất nhân. Giờ thì hết cả lòng nhân rồi. Trời ạ.


Nguyễn Thông


Thứ Tư, 18 tháng 5, 2016

Chuyện hằng ngày

- Ông Nguyễn Thiện Nhân rất chân thành khi khuyên dân chúng đừng do bức xúc chuyện xã hội, đời sống gì đó (ý ông Nhân muốn nói chuyện ô nhiễm môi trường biển, chuyện cá chết) mà không đi bầu cử, không thực hiện quyền công dân thiêng liêng của mình.
Tôi mà ở cương vị ông Nhân, tôi cũng nói như vậy. Nhưng tôi dân đen cạn nghĩ, tôi nghĩ nếu ai đó định không đi bầu cử thì không phải là do bức xúc mấy thứ kia, mà do họ hiểu rằng các vị đã chọn, đã sắp xếp mâm bát xong rồi, yên vị cả rồi thì bầu hay không bầu cũng thế thôi.

- Nhà nước định huy động vàng trong dân bằng cách khuyên dân gửi vàng vào ngân hàng, sau đó phát cho người gửi cái chứng chỉ ghi nhận. Èo mẹ, gửi vàng thật, lấy được cái giấy, dân nó ngu chắc. Nhà tôi giờ còn mấy tờ công trái từ năm 1997, gián gặm mẹ nó xơ xác hết bởi nếu đi lĩnh chả bõ tiền xăng.

- Lão Maddox coi tivi xong chửi, bố tiên sư, ngày xưa thì bảo tuổi nhỏ làm việc nhỏ, em thơ lên 5 tuổi đã biết ngồi vót chông, tuổi nhỏ chí lớn..., giờ lại cực lực lên án người mẹ "lôi cả con vào cuộc biểu tình vì môi trường, trong khi các em cần chơi cần học, đừng lợi dụng tuổi thơ vào việc người lớn". Đéo biết đâu mà lần giọng lưỡi của các bố.

- Tôi cho rằng những đứa hay dùng cụm từ "anh hùng bàn phím" để chê người này người khác, tự nó đã bộc lộ sự run sợ, hoảng hốt trước sức mạnh này.

Nguyễn Thông


Thứ Hai, 2 tháng 5, 2016

Góp ý, trung ngôn nghịch nhĩ, nghe được thì nghe

1. Sự quan tâm quá mức đến mấy tỉnh ven biển bị ảnh hưởng bởi cá chết (dù rất đáng quan tâm) có thể sẽ khiến cho hàng triệu người dân mấy tỉnh khu vực Tây Nguyên, các tỉnh Ninh Thuận, Bình Thuận, các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long bị khô hạn kéo dài suốt mấy tháng nay đang sống dở chết dở phải nghĩ ngợi về sự phân biệt đối xử. Chính phủ mới nên sáng suốt nhận thấy điều này và xử lý kịp thời. Không thì với dân chúng những nơi đó, họ chỉ biết đến ông trời chứ cóc cần chính phủ.

2. Khi một nền báo chí còn quay lưng, ngậm tăm trước những sự kiện xã hội nóng bỏng mà nhân dân là nhân vật chính (cuộc xuống đường bảo vệ môi trường hôm qua) thì có thể kết luận ngay rằng không trông chờ gì vào cái gọi là "sứ mệnh thông tin" của nó. Thế giới hãy coi đây là biểu hiện rõ nhất cho tự do báo chí của xứ này chứ cứ cãi qua cãi lại nhọc lắm.

3. Hồi nhỏ, sách vỡ lòng dạy chúng tôi: "Khôn ngoan đối đáp người ngoài/Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau". Cứ nghĩ đứa nào đã đi học thì phải biết câu ấy. Hóa ra mình nhầm.
Gà cùng một mẹ, cùng mũi tẹt nón lá mà đập nhau như hôm nay, chỉ có thằng Tàu là mừng. Tỉnh ngộ đi, các ngài ơi.
Thú thực, coi mấy cái video clip trên mạng về cảnh bắt bớ, kẹp đầu, đánh người đi kêu gọi bảo vệ môi trường biển sáng nay 1.5.2016 (mình không gọi là biểu tình bởi chưa có luật biểu tình), mình cũng đếch hiểu hiện tại ở xứ ta có bao nhiêu sắc lính nữa. Gớm, đủ màu, cả xanh lá cây, xanh nhạt da trời, rồi vàng, rồi xám, rồi ca rô, kẻ sọc... Ai cũng có quyền bắt bớ, hành hung công khai giữa ban ngày ban mặt. Buồn thật. Sao buồn thế. Nẫu cả ruột.

4. Đành rằng cái nào ra cái ấy, nhưng lúc này mà vẫn tưng bừng khai mạc lễ hội Festival Huế, Carnaval Hạ Long, lễ hội du lịch Cửa Lò, lễ hội Hoa phượng đỏ Hải Phòng... dồn dập, tôi cứ thấy nó không phải với hàng triệu người dân đang đói khát vùng khô hạn.

Nguyễn Thông


Thứ Tư, 3 tháng 2, 2016

Chuyện hằng ngày (6): Xe và tài xế

-Ngày giáp tết, 23 tháng chạp, ông Táo chầu Giời, tôi đi Bảo Lộc. Đường Sài Gòn - Đà Lạt quốc lộ 1 và quốc lộ 20 "ngựa xe như nước áo quần như nêm". Tôi để ý thấy hầu hết xe chạy trên 2 đường cái quan này là xe có xuất xứ Hàn Quốc, đủ các hãng Hàn, cả xe khách lẫn xe tải chuyên dụng. Ngay nhà xe Thành Bưởi, hàng trăm chiếc xe khách xịn, đều xe Hyundai xứ Hàn, những xe do Trường Hải lắp ráp thì thực chất vẫn là xe Hàn. Nền công nghiệp ô tô Hàn Quốc đã thực sự thống trị giao thông ở VN. 

Vậy mà chỉ 40 năm trước, Nam Triều Tiên còn phải nhập khẩu ô tô từ Nam Việt Nam. Nói gì thì nói, xứ này đã bỏ lỡ nhiều cơ hội phát triển, giờ lại còn nhất quyết định hướng XHCN, có nghĩa là tự cài số de, chạy giật lùi so với các nước. Cả dân tộc khổ bởi những cái đầu ngu muội, bảo thủ nhưng cứ đòi vạch đường, chỉ lối.

-Năm 2012, được ngồi hầu bia danh sĩ Hải Phòng, đạo diễn NSND Đào Trọng Khánh. Nhân nói đến chuyện định hướng, bác Khánh cười phớ lớ, bảo: khổ nhất là các bố cứ thích cầm lái. Giá mà lái thạo, lại rành rẽ đường, thì cũng tạm cho là được đi. Chẳng hạn mấy anh em ta đòi đi Hà Nội, nói ông tài cho chúng tôi đi Hà Nội nhé, nhưng bố vòng vèo thế nào lại đưa tuột mẹ nó về Quảng Ninh. Thế nhưng cứ thích cầm lái. Khổ là khổ ở chỗ ấy. 


(tôi nói chuyện này có bà bạn Thuy Son Tran làm chứng, hôm đó bà ấy cứ cười như nắc nẻ).

2.2.2016
Nguyễn Thông

Thứ Ba, 2 tháng 2, 2016

Chuyện hằng ngày (5): Lừa nhau

Một trong những món hàng bán chạy ngày tết là giỏ quà tết đóng gói sẵn. Đủ kiểu, đủ mức, từ vài trăm đến vài triệu đồng, trong chứa bánh kẹo, rượu, trà, cà phê, sô cô la, mứt... Đóng trong các kiểu giỏ, bọc kín bên ngoài bằng ni lông trong suốt, nhìn rõ mồn một từng thứ bên trong. Chỉ có điều không có bất cứ thông tin gì về nhà sản xuất (tên tuổi, địa chỉ, số điện thoại). Người ta mua biếu nhau cho nó tiện, có khi còn sang nữa.

Con gái tôi dạy học, cháu được phụ huynh chúc tết giỏ quà cực đẹp, sang. Nhìn thì biết đây là giỏ quà đóng gói sẵn chứ không phải phụ huynh mua, tự làm. Nhưng tôi nghi nghi. Tại sao lại cùng bánh hộp Danisa mà trong cùng giỏ có những 2 hộp khác nhau, một tròn bằng sắt, một vuông bằng giấy. Tôi mở xem, thì ra họ (người bán, đóng gói) cố ý lấy hộp bánh sắt ra khỏi hộp giấy, sau đó để tách riêng trong giỏ quà và bao lại, người mua không thể kiểm tra bởi giỏ quà đã bị bọc kín, cứ nghĩ có 2 hộp bánh. Bỏ tiền mua 2 nhưng thực chất chỉ có một. Lại nhớ hồi những năm 80-90 người ta còn độn cả cỏ, giấy vụn dưới những giỏ quà để trông vào thấy nhiều hơn. Suốt bao nhiêu năm, vẫn chả thay đổi gì thói làm ăn gian dối như vậy.


Có người giải thích rằng người ta tách ra thế để bao gói có vẻ đầy, đẹp chứ thực ra họ vẫn tính 1 đơn vị hàng thôi, có list hàng cơ mà. Xin thưa, list ấy (nếu có) thì người mua biết chứ người nhận đâu biết. Tôi phản đối chuyện tách ra cho giỏ đầy (dù chỉ tính một chứ không phải 2). Có bao nhiêu gói bấy nhiêu, sao lại phải đầy kiểu lừa nhau như thế. Hoặc người bán lừa người mua, hoặc người mua lừa người nhận. Tôi không thích kiểu giả dối, hình thức như vậy.

Thói gian dối (ở đây tôi c
hỉ đề cập đến trong kinh doanh) cực kỳ tai hại, làm con người mất lòng tin, không tin nhau, gây nghi ngờ, làm khổ cả người biếu lẫn người tặng. Với những món đồ như thế mà người ta còn nỡ lừa người tiêu dùng thì quả thật thời đại hoàng kim chỉ biết có tiền.


Tôi nói ra điều này để bà con cảnh giác. Nhìn những giỏ quà có 2 món cùng hiệu như vậy là chạy ngay.


1.2.2016
Nguyễn Thông

Chủ Nhật, 31 tháng 1, 2016

Chuyện hằng ngày (4): Mùa xuân và đảng

Có nhiều câu khẩu hiệu tuyên truyền, người ta nghe mãi rồi cũng tin là như thế, ví dụ "Mừng đảng, mừng xuân", "Đảng cho ta mùa xuân".

Nhớ có lần, trong cái lạnh căm căm ở Hà Nội, ông bạn Đào Bình, một tay hoạt khẩu, hễ cứ nói ra điều gì là đều có vấn đề, y bảo "này các ông, chẳng hạn hồi ấy, nghĩa là cái đận năm 1930 ấy, đảng ra đời vào mùa đông thì chả biết bộ máy tuyên truyền của họ sẽ ca ngợi thế nào nhỉ?".


-Nhạc sĩ Phạm Tuyên cố tin rằng đảng đã cho ta mùa xuân, nhưng một ông cháu tôi (là cháu nhưng cùng tuổi) lại tủm tỉm, một năm có 4 mùa, đảng cho ta một mùa thôi, 3 mùa còn lại phải tự lo lấy, rồi cũng phải chịu ơn, chẳng thà đừng cho mùa nào, để tự lo tất có khi lại hay.


-Năm 2001, làm báo xuân, tôi được phân công biên tập mảng chính trị-xã hội, có bài của bác Lê Hiếu Đằng viết về kỷ niệm xoay quanh ca khúc "Mùa xuân đầu tiên" của nhạc sĩ Văn Cao. Trong bài, tác giả nhắc lại những dư luận vì sao bài hát bị cấm một thời gian dài, trong đó có nguyên nhân bởi có vị trùm lãnh đạo tuyên huấn khi ấy giận Văn Cao dám bảo mùa xuân sau 75 là mùa xuân đầu tiên, trong khi đảng đã đem về bao nhiêu mùa xuân cho dân tộc rồi, nhạc sĩ cố tình phủ nhận công ơn đảng, lại còn khẳng định "từ nay người biết yêu người", xóa sạch cả công ơn của đảng... Tôi biên tập, cứ để nguyên chi tiết ấy, nhưng khi báo xuất bản thì đã bị kéo kiểm duyệt cắt bỏ, vừa buồn vừa tiếc.


31.1.2016
Nguyễn Thông

Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2016

Chuyện hằng ngày (3): Dạy và học

Trong bữa ăn, bà xã nhắc chuyện hôm qua các bà bạn nhóm Dã Quỳ (quỹ già) tụ tập với nhau. Cô Trinh giáo viên trẻ đang dạy một trường cấp 2-3 dân lập có tham gia cuộc vui, cô kể rằng bọn học trò bây giờ gớm và láo lắm. Mấy đứa học trường công thì ngoan, chứ trường tư - dân lập thì hết biết. Chúng không chịu học, không thèm làm bài, chỉ nguyệch ngoạc vào giấy kiểm tra vài dòng cho có. Tất nhiên là nhận điểm 0. Chúng ném trả bài trước mặt cô giáo, lại còn vặn "cho điểm thế này, vậy cả đống tiền ba má em trả nuôi các cô để làm gì?".

Cũng lời cô Trinh, có đứa con nhà giàu, bố mẹ nó là chủ hệ thống cây xăng rải khắp mấy tỉnh, lúc nào nó cũng đầy tiền, móc cho bạn bè như người ta cho giấy. Nó bảo bố mẹ nó chả thèm quan tâm nó có lấy tiền hay không, nó còn nói với cô "cô có cần tiền không, để em cho, em nhiều lắm". Tất nhiên là cô Trinh từ chối, nhưng cô nói thêm rằng dạy hết học kỳ 2 thì cô xin chuyển trường hoặc nghỉ.


30.1.2016
Nguyễn Thông

Thứ Sáu, 29 tháng 1, 2016

Chuyện hằng ngày (2)

Hôm qua, báo điện tử VOV có đăng chuyện hàng chục hành khách bay chuyến bay từ Mạc Tư Khoa về Nội Bài đã phản ứng rất dữ bởi hành lý của họ bị rạch gần hết, bị moi móc lấy đồ bên trong. Chưa biết cơ quan quản lý sẽ xử lý ra sao.

Nhớ hồi nào, đi máy bay là an toàn nhất, hành lý được kiểm tra rất chặt, sau đó nó theo hệ thống có sự giám sát chuyển lên máy bay, chuyển xuống sân bay, chuyển ra băng chuyền cho khách. Không mấy khi nghe ai than thở bị mất cắp, thỉnh thoảng có vụ thất lạc nhưng cũng mau chóng được tìm ra.
Nay thì ngược lại, chỉ trừ phần hành lý xách tay, còn đã chả khác gì gửi trứng cho ác, dù bay từ nước ngoài về hay là bay đường bay trong nước. Trộm cắp như rươi. Mất tinh thứ đồ quý, cứ như bọn cướp này có mắt thần, rạch đâu trúng đó.


Chị bạn tôi có người nhà bên Mỹ, năm nào cũng về, kể hàng khi gửi ở Mỹ không xảy ra điều gì, cứ về tới Tân Sơn Nhất là nát như mặt Chí Phèo. Kiện cáo khiếu nại cũng như ném đá ao bèo, có khi còn mất thêm tiền. Khổ nỗi không biết đồ bị mất từ khi nào, ở đâu (lúc chuyển lên, trên máy bay, hay sau khi đã xuống sân bay), thường người chịu thiệt vẫn là hành khách.


Đừng tưởng trộm cắp chỉ có ở chợ búa, bến tàu bến xe, thời này những chỗ sang trọng nhất cũng tinh những ăn cắp.


29.1.2016
Nguyễn Thông

Thứ Năm, 28 tháng 1, 2016

Chuyện hằng ngày (1)

Từ giờ giở đi, mình sẽ có chuyện hằng ngày, rất ngắn, ghi lại những sự thực, điều tai nghe mắt thấy trong đời. Đảm bảo người thực, việc thực, lời nói thực.

28.1.2016
-Ông hàng xóm Maddox bảo thế nào bà tổ trưởng dân phố cũng đến nhắc treo cờ, vừa mừng đại hội thành công tốt đẹp, vừa mừng đảng mừng xuân. Ông chẹp miệng: Khổ, đưa dân tộc đi từ nỗi khổ này đến nỗi khổ khác thì mừng miếc cái gì.


-Anh Tấn, một hiệu trưởng về hưu hỏi tôi nghỉ việc cơ quan có chuyển sinh hoạt đảng về địa phương không. Tôi thưa em may mắn không phải đảng viên nên không bị lôi thôi gì. Anh bảo tớ đem hồ sơ về nhưng cứ lờ đi, mà dạo này "chúng nó" cũng thoáng, thế là mình rút lui an toàn, đỡ phải ra phường nghe những điều chả muốn nghe.


Nguyễn Thông