Câu hỏi đơn giản mà vấn nạn ấy tôi chưa kịp giả nhời nhưng
với những gì cọ xát hằng ngày quả thấy có những chuyện tưởng chừng nho nhỏ mà
rất khó chịu, bực bội, làm tổn hại hình ảnh một đất nước và người dân vốn được
coi là thân thiện, dễ mến.
Không bàn chuyện chính trị. Chỉ quan tâm các vấn đề xã hội. Đá để xây chứ không để ném. nguyenthong8355@gmail.com
Bạn bè
Tổng số lượt xem trang
Tìm kiếm Blog này
Hiển thị các bài đăng có nhãn phản văn hóa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn phản văn hóa. Hiển thị tất cả bài đăng
Chủ Nhật, 27 tháng 1, 2013
Phản văn hóa
So với thời chưa xa, việc đi nước ngoài giờ đây dễ như làm
chút công chuyện nhà, thậm chí với không ít người còn thường xuyên như cơm bữa.
Đi để vui chơi, để mở mang tầm mắt, học hỏi cách làm ăn, lối cư xử ở xứ người.
Và điều này là thực: rất nhiều du khách sau chuyến tìm tòi quan sát trên đất
bạn đã mang về lời phàn nàn, nhưng không phải khó chịu về bạn mà vận vào ngay
chính xứ mình, dân mình. Một người bạn tôi năm nào cũng qua Thái Lan, Singapore, Campuchia
bảo rằng đừng nói những chuyện chi xa xôi, chỉ cần thấy người ta ứng xử nơi
công cộng mà thèm. Sao mình không làm được như vậy? Bạn tôi hỏi thế.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)