Lời chủ blog:
Ông Trần Quang Cơ, nhà ngoại giao VN nổi tiếng, từng đóng chức Thứ trưởng thứ nhất Bộ Ngoại giao, người từng gây xôn xao dư luận với cuốn hồi ký "Hồi ức và suy nghĩ", đã qua đời ngày 25.6.2015. Cũng lạ ở chỗ, gia đình ông Cơ thì thông báo sớm, nhưng đảng cầm quyền và nhà nước thì mãi đến hôm qua, 29.6 mới công bố và cho phát tin trên báo chí chính thống. Đại loại cũng giống như hồi các ông Trần Xuân Bách, Trần Độ mất vậy. Cả 3 ông Trần (dù cụ Trần Độ chính thức không phải họ Trần) đã gần như chung một hoàn cảnh: bị nhà cai trị dè chừng nhưng không dám bỏ.
Sau khi cụ Cơ mất, nhà báo Huy Đức có bài viết về cụ, "Một cái tên thành danh: Trần Quang Cơ", xin lưu ở đây làm tư liệu.
HUY ĐỨC
Tuy từ chối chức bộ trưởng Ngoại giao,
ông Trần Quang Cơ vẫn là một trong những người có ảnh hưởng lớn nhất lên
đường lối đối ngoại của Việt Nam – không phải bằng quyền lực, chức vụ
mà bằng những gì ông bạch hóa trong cuốn Hồi Ức & Suy Nghĩ được
“leak” ra hồi đầu thập niên 2000s. Cuốn hồi ký có giá trị cảnh báo nguy
cơ Việt Nam rơi vào thời kỳ Bắc thuộc mới.
Năm 1991, ông Nguyễn Cơ Thạch chịu nhiều
áp lực phải rời khỏi chính trường. Chiếc ghế bộ trưởng ngoại giao được
chuẩn bị cho ông Trần Quang Cơ nhưng ông từ chối. Khi Quốc hội đã nhóm
họp, ông Trần Quang Cơ vẫn “công tác” ở Lào. Ông Đỗ Mười tưởng ông Cơ
“đòi” cái ghế ủy viên Bộ chính trị nên hứa là nếu ông Cơ nhận, Trung
ương sẽ bổ sung. Ông Cơ kiên quyết từ chối.
Thật tình cờ, tôi nhận được điện thoại
của đại sứ Đinh Hoàng Thắng báo ông Trần Quang Cơ đồng ý trả lời phỏng
vấn khi đang ở trong Thành phỏng vấn Tướng Lê Đức Anh. Phải ngồi với cả
hai mới thấy được sự khác nhau giữa họ về nhân cách, tầm nhìn; sự khác
nhau giữa tham vọng quyền lực và lòng yêu quê hương đất nước.
Trong cuộc gặp vào chiều cùng ngày (có đại sứ Đinh Hoàng Thắng),
tôi hỏi, vì sao ông lại không nhận chức bộ trưởng Ngoại giao. Ông Cơ
thẳng thắn: “Lúc ấy, trong Bộ chính trị đã phân công cho Tướng Lê Đức
Anh, Chủ tịch Nước, phụ trách quốc phòng, an ninh và ngoại giao. Tướng
Lê Đức Anh là kiến trúc sư chính của Hội nghị Thành Đô. Nghị quyết Đại
hội VII xác định đường lối ngoại giao đa phương. Nhưng chúng tôi biết rõ
‘phương ưu tiên’ của ông ta là ai, là ngược lại với chúng tôi, dẫu có
nhận chức, trước sau cũng mất chức”. Tôi nói: “Tại sao anh không nhận
chức rồi đấu tranh, nếu có mất chức vì bất đồng quan điểm thì lịch sử
càng làm rõ ai công, ai tội”. Ông Trần Quang Cơ cười: “Cậu nghĩ là người
ta sẽ cho tôi mất chức vì bất đồng quan điểm ư”. Khi ông Cơ nói điều
đó, chưa xảy ra vụ “hai bao cao su” nhưng tôi cũng phần nào hiểu được.