Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Đang tải...

Thứ Bảy, ngày 23 tháng 7 năm 2016

Văn hóa quan chức cán bộ

Trong xã hội ta lâu nay, những người được dân lựa chọn hoặc được cấp trên tuyển dụng, cất nhắc vào bộ máy lãnh đạo đều được gọi bằng cái tên chung là cán bộ. Từ trung ương xuống đến địa phương đều là cán bộ. Có cán bộ lãnh đạo cao cấp, có cán bộ cấp phường xã. Về đội ngũ này, dân chúng và dư luận thường gói gọn trong hai chữ “quan chức”.

Ngày xưa, nhất là dưới thời phong kiến, việc lựa chọn “cán bộ” cho triều đình, cho bộ máy nhà nước quân chủ rất khắt khe. Tạm gác bên lề chuyện cha truyền con nối mà triều đại nào cũng thực hiện, thì việc chọn người ngoài đều thông qua sự tuyển dụng, xem xét đầy đủ về các mặt: tài năng, trình độ học thức, đạo đức nhân cách, tức là đủ cả nhân nghĩa lễ trí tín. “Cán bộ” ấy, xét theo tinh thần Nho giáo, mang phẩm chất của người quân tử. Đã là quân tử thì luôn phải gương mẫu, trau dồi, sáng như gương, nhất cử nhất động, từng lời nói, từng hành vi đều phải ý tứ bởi còn “quan trên trông xuống, người ta trông vào”. Đó là nhân cách của người quân tử.

Thực tế cho thấy, những triều đại nào có nhiều “cán bộ - quân tử” dù lớn dù nhỏ giúp rập, phò tá thì đời thái bình thịnh trị, thế nước vững vàng; còn thời nào bộ máy lãnh đạo bị chi phối điều hành bởi đám quan chức “cán bộ - tiểu nhân” nhũng nhiễu, hư hỏng, thoái hóa thì xã hội loạn lạc, dân chúng khổ sở, vận nước mong manh.

Chuyện guốc dép (1)


Đến nhà bà chị chơi, đang ngồi thần ra chả biết làm gì, chợt nghe đứa cháu họ mắng con nó sao không đi dép vào. Quái lạ, nhà thành phố, nền gạch men sáng bong thế kia, ngày nào cũng lau, lại phải đi dép. Sực nhớ mình hồi nhỏ, tinh đi chân đất.

Nông thôn miền Bắc những năm 1960. Trước đó nữa thì hơi xa bởi lúc ấy tôi còn bé, mới mấy tuổi nên không nhớ lắm. Vùng huyện Kiến Thụy ngoại thành Hải Phòng giống như bao miền thôn dã ngoài ấy. Nghèo. Thiếu thốn. Nhà mái rơm rạ tường đất nền đất, họa hoằn mới có nhà tường gạch hoặc xây bằng đá núi Chè. Nhưng dù tường gạch tường đá cũng vẫn nền đất. Làm gì có gạch men như bây giờ. Đi lâu, cái bàn chân cứ miết mãi trên nền, nó trở nên đen bóng, mịn màng như da lưng con trâu. Áp chân xuống đất cứ mát rười rượi.

Hồi nãy nói nghèo, nên chủ yếu đi chân không. Cũng có guốc dép đấy nhưng đi học mới xỏ vào, vừa về đến nhà là văng vào xó ngay, lại chân trần. Đúng là chân trần chí thép, như một nhà báo Mỹ viết. Cũng phải thôi, ngoài buổi học, phần lớn thời gian còn lại là làm đồng, đi đánh dậm, vớt bèo cho lợn, cắt rạ, đi câu, guốc dép làm gì cho vướng víu. Chả nhẽ lội bùn thì bỏ dép trên bờ. Anh Lượng con bác Đúng còn tuyên bố tao đéo cần đi dép, đi làm đéo gì cho nó mòn ra. Hóa ra anh rể của bác ấy là thầy Phất giáo học trường cấp 2 cho cậu em vợ đôi dép nhựa Tiền Phong, đồng chí Lượng nhà ta nâng niu trân quý quá, chỉ khi nào dịp đặc biệt lắm mới xỏ vào. Nhiều đứa thấy vậy bảo Lượng hà tiện nên Lượng phải ra tuyên bố. Mà cũng phải, đôi dép nhựa Tiền Phong quai hậu nhựa màu cũng đã hơn 3 đồng bạc, còn nhựa trắng thì ít nhất 5 đồng, mua ngoài chợ giời bị con phe chém cả chục bạc, nó mà mòn hoặc đứt quai thì tiếc đứt ruột.

Lứa trẻ con nông thôn thập niên 60 như tôi hầu như chỉ đi dép cao su, gần như không đứa nào có giày, dù giày vải. Giày là thứ xa xỉ. Nhìn bọn thành phố về sơ tán có những đứa đi giày, thèm lắm, nhất là vào mùa đông. Có lúc ao ước bao giờ lớn lên đi làm, lĩnh tiền, việc đầu tiên là mua đôi giày bata mấy lị cái xanh tuya (thắt lưng) nhựa mềm. Thì cứ ao ước vậy thôi.

Thứ Sáu, ngày 22 tháng 7 năm 2016

Lý sự cùn

MẠC VĂN TRANG (TS giáo dục-tâm lý học)

Hôm nay một bạn trẻ kể, khi CA bắt người biểu tình, mấy người này cự lại: Chúng tôi yêu nước đấu tranh đòi bọn bành trướng Trung Quốc cút khỏi biển Đông; các anh đàn áp, chính các anh là tay sai cho Tàu. Đồ hèn với giặc, ác với dân! Một anh CA trả lời: Ừ thì tao hèn đấy, mày giỏi ra Trường Sa mà đánh nhau xem nào, võ mồm ở đây thằng đéo nào chả làm được… Lại nhớ, khi nhà báo hỏi: Vì sao Quốc hội chưa ra Nghị quyết về biển Đông, Phó chủ tịch QH-thượng tướng Huỳnh Ngọc Sơn cũng giải thích lòng vòng rồi bảo: “Ai tài giỏi thì thử chỉ huy ra đó coi có thắng không?". Đây là thứ lý sự cùn, tất cả các DLV đều dùng cái lý sự cùn này để trấn áp người khác.

Lại nhớ, năm 1284 thượng hoàng Trần Thánh Tông triệu họp các phụ lão tại điện Diên Hồng để hỏi về chủ trương HÒA hay CHIẾN, khi quân Nguyên Mông sang xâm lược Việt Nam lần thứ 2. “Các phụ lão điều nói "ĐÁNH", muôn người cùng hô một tiếng, như bật ra từ một cửa miệng”. Nhà vua và các cụ chỉ ra “nghị quyết” rồi hô hào tướng sĩ và toàn dân kháng chiến, chứ vua và các cụ có đánh nhau đâu. Nói dại, ông Huỳnh Ngọc Sơn mà là vua Trần, nghe các cụ hô “đánh”, ông sẽ bảo: Cụ nào giỏi ra sông Bạch Đằng mà đánh nhau với nó!

Lại xin hỏi mấy anh lý sự cùn, Năm 1946, Cụ Hồ kêu gọi “Toàn dân thi đua giết giặc”, nhưng suốt 9 năm kháng chiến, Cụ có trực tiếp giết tên giặc nào không? Có ai bảo “Cụ có giỏi ra giết giặc đi”. Đại tướng Võ Nguyên Giáp suốt những năm chống Mỹ có vào miền Nam không? Khi quân ta Tổng tấn công, Đại tướng ngồi trong hầm ở Hoàng thành Thăng Long ra lệnh “Thần tốc, Thần tốc hơn nữa! Táo bạo, Táo bạo hơn nữa!”, sao không ai bảo: “Ông vào đó mà thần tốc với táo bạo”?

Lại hỏi ông Sơn và mấy nhà lý sự cùn: Thế Tổng thống Philippines và Quốc hội của họ quyết định kiện Trung Quốc, thì họ đã ra ngoài biển đánh nhau với Tàu khựa chưa? Đấy, họ chỉ dùng tinh thần mà thắng đẹp, thắng lớn, làm nức lòng dân tộc họ và cống hiến cho nhân loại một bài học quý giá.

Lời cha ông ta vẫn văng vẳng trên đầu “Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân”; “Đem đại nghĩa thắng hung tàn; lấy chí nhân thay cường bạo”… Vậy mà mấy cái đầu củ chuối, lý sự cùn cứ đem chuyện hù dọa, với mấy đồng tiền và dùi cui, đấm đá ra để “an dân” (!?).

Các anh bêu riếu trí tuệ của dân tộc này đến thế là cùng rồi!

Thôi, đủ rồi! Quá đủ rồi nhé!

18/7/2016
M.V.T

Theo Facebook Mạc Văn Trang, https://www.facebook.com/macvan.trang/posts/616006865234597

Thứ Tư, ngày 20 tháng 7 năm 2016

Đến chịu thua những lý sự cùn

Giá như vào lúc khác, vụ việc mà tôi nhắc dưới đây chắc sẽ gây sự chú ý, thu hút đặc biệt bởi nó rất nghiêm trọng. Nó vừa được cơ quan chức năng và nhân dân phát hiện, báo chí phản ánh, nhưng có lẽ cả xã hội đang chú mục quan tâm đến những chuyện còn nghiêm trọng, còn nóng hơn, như chuyện xả thải của Formosa, chuyện đại biểu quốc hội gian lận, nên nó hơi bị chìm.

Chuyện rằng lực lượng điều tra liên ngành (công an, kiểm lâm) vừa khám phá vụ phá rừng, tàng trữ gỗ quý pơ mu với số lượng lớn ở huyện Nam Giang, tỉnh Quảng Nam. Có thể nói ngay, số gỗ cực nhiều này là gỗ bất hợp pháp bởi không có bất cứ giấy tờ gì chứng minh nguồn gốc. Theo những thông tin ban đầu trên báo điện tử Một Thế Giới, “qua kiểm tra có đến 30 cây pơ mu đường kính từ 1 đến 2m bị triệt hạ và cưa ra thành phẩm với 280 phách, khối lượng 28m3. Số gỗ này thuộc khoảnh 10 và tập kết về khoảnh 5 tiểu khu 351 gần cột mốc biên giới 717, giáp ranh giữa huyện Nam Giang và huyện Đắc Chưng (tỉnh Sê Kông, Lào)”. Còn báo Đất Việt cho biết thêm, chiều 19.7 (khi tôi đang viết bài này), công an lại thông báo “phát hiện thêm 66 phách gỗ pơ mu có khối lượng hơn 2,7m3”. Cứ đà thêm như vậy, chưa thể hình dung khối lượng gỗ pơ mu bị chặt hạ phi pháp sẽ khủng đến mức nào.

Có rất nhiều điều đáng nói xung quanh chuyện tòi ra gỗ quý đang còn nhiều gay cấn.

Trước hết, vụ việc được phát hiện chỉ sau khi Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc ra lệnh kiên quyết đóng cửa rừng không lâu. Chúng ta đều rõ, ngay sau khi nhậm chức, chỉ thị quan trọng đầu tiên của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc là đóng cửa rừng tự nhiên (ngày 20.6.2016). Điều đó cho thấy chính phủ đã nhận thức tình hình phá rừng, hủy hoại rừng đang cực kỳ nghiêm trọng, cần chặn ngay, không thể chậm trễ. Chỉ thị của thủ tướng là một dạng pháp lệnh, phải được mọi người, không loại trừ bất cứ ai, triệt để chấp hành. Và gương mẫu, đi đầu phải là những cơ quan chức năng (kiểm lâm, hải quan, biên phòng, công an, nông nghiệp - phát triển nông thôn…) có liên quan đến rừng chứ không phải lực lượng... lâm tặc. Lâm tặc mà liều lĩnh bất tuân thượng lệnh, đã có pháp luật để trừng trị. Cuối cùng thì lâm tặc đâu chưa thấy, lại chỉ thấy dính dáng đến những lực lượng đang cầm thanh gươm pháp luật.

Thứ Ba, ngày 19 tháng 7 năm 2016

Các ông bà cho tôi hỏi

-Báo chí bữa ni nói thủ tướng không phê chuẩn ông Lê Khắc Nam, có báo lại bảo không có chuyện ấy. Vậy thủ tướng có phê chuẩn ông Lê Khắc Nam làm Phó chủ tịch Hải Phòng không? Ông Mai Tiến Dũng chánh VP Chính phủ vội khẳng định không có chuyện không phê chuẩn, mà còn... đang trong quy trình phê duyệt chứ không phải không phê chuẩn. Lạ. Ủy ban Kiểm tra Trung ương đã công bố ông Nam và một số ông khác ở HP sai phạm nghiêm trọng gây dư luận xấu, khiến dân mất niềm tin với đảng và nhà nước, thế mà còn lừ khừ chuyện phê chuẩn thì kể cũng lạ. Theo tôi, đã thế cứ để cho ông ấy làm, thậm chí vài nhiệm kỳ nữa kẻo dở dang "sự nghiệp gây mất niềm tin".

-Ông Cục trưởng Cục tần số Đoàn Quang Hoan bác bỏ chuyện Trung Quốc chèn sóng phát thanh, bảo dứt khoát không có. Ông ấy giải thích lòng vòng, khó lọt lỗ tai; thậm chí cho rằng đó chỉ là nhiễu sóng, chuyện thường thôi, cũng như ở sát biên giới người ta vẫn xem tivi của Lào hoặc Campuchia được ấy mà. Nói thế chó nó nghe, bởi 2 chuyện hoàn toàn khác nhau. Lại còn khuyên dân chúng đừng gắn đó vào vấn đề chính trị. Kiểu nói như ông Hoan, người ta có thể hiểu rằng Trung Quốc nó đàng hoàng, nó tốt lắm, chả làm chuyện bậy bạ thế đâu. Chắc phải đợi thần Kim Quy hiện lên bảo "giặc ngồi sau lưng nhà vua kìa", ông nhỉ.


-Tay tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Erdogan, thú thực tôi chả có cảm tình tí nào, chả biết các bác ra sao. Ông ta dọa sẽ trả thù khủng khiếp không thương tiếc đối với những người đảo chính. Tôi dám cam đoan, ông này ba bảy hai mốt ngày nữa sẽ bị quân đội hoặc dân chúng ăn thịt. Kẻ ác và độc tài như thế (ở xứ người) không tồn tại lâu đâu.


Nguyễn Thông

Xuyên tạc

Tối 18.7, gần như đồng loạt báo chí nhà nước cùng lúc thông tin (nói theo kiểu của nhà nước là ra quân, mở chiến dịch) "đính chính" nội dung cuộc trao đổi của Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc với Thủ tướng Trrung Quốc Lý Khắc Cường. Họ gặp nhau tại Mông Cổ, thảo nguyên bát ngát bao la tận chân trời, từ ngày 14.7 cơ, nhưng hôm nay 18.7 báo chí xứ mình “mới được phép” thông tin phản bác “những thông tin sai lệch” của báo chí truyền thông Trung cộng.

Nói như nguyên văn đoạn đầu của Thông tấn xã Việt Nam (TTXVN): “Ngày 18-7, TTXVN được quyền tuyên bố bác bỏ nội dung sai sự thật của báo chí Trung Quốc liên quan tới vấn đề Biển Đông trong cuộc gặp giữa Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc và Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường ngày 14-7-2016 bên lề Hội nghị thượng đỉnh Á-Âu (ASEM) tại thủ đô Ulan Bator (Mông Cổ)”. Sau khi TTX “được quyền” thì báo chí, tivi, đài phát thanh mới được ăn theo TTX, luật xứ ta nó thế.

Phải nói là quá chậm, quá bị động, luôn bị đặt vào thế chống đỡ. Nếu có cuộc chiến tranh về dư luận, cứ kiểu như vậy thì thua cái chắc. Nhất là trước một kẻ thù đầy mưu mẹo, kinh nghiệm và xảo trá như Tàu.

Cũng một phần bởi cái thói dấm dúi xưa nay, thiếu sự đàng hoàng, công khai, minh bạch, coi thường dân chúng của nhà cầm quyền xứ này. Mình gặp nó, nói ra những điều đạo lý, nhân nghĩa, vì nước vì dân thì có chi phải giấu, phải ỡm ờ. Nó bắt được thóp giấu diếm của mình, nó đưa mình vào thế khó xử là đương nhiên. Cách tốt nhất bây giờ không phải là gân cổ cãi chung chung mà là trưng ra bản video clip cuộc gặp ấy (thế nào mà chẳng có) làm bằng chứng. Còn cứ một mực bảo nó xuyên tạc (do mình sai, mình cãi lấy được), đợi nó trưng ra bằng chứng thì lại bị nó cho vào tròng, rơi vào sự đã rồi, chỉ loay hoay chống đỡ cũng đủ mệt.

Thứ Hai, ngày 18 tháng 7 năm 2016

Một mình một chợ

BÁ TÂN (nhà báo)

Nếu không gặp trắc trở, bài viết Không thể một mình một chợ của nhà báo Hữu Nguyên đã trình diện trên mục thời luận của báo Đại Đoàn Kết.

Báo Đại Đoàn Kết không đăng, vì lý do tế nhị, không phải do chất lượng bài viết, vì thế bài của Hữu Nguyên có cơ hội gia nhập... báo lề trái.

Lề trái đầy sức sống. Nằm trong dòng chủ lưu và chiếm phần lớn của thế giới phẳng. Nếu lấy ta làm chuẩn, đại bộ phận thế giới thuộc về lề trái.

Sau phán quyết của PCA, dư luận thế giới cũng như báo chí trong nước rầm rộ đưa tin. Một số tờ báo khai thác nguồn thông tin đa chiều, dĩ nhiên theo đúng định hướng. Bài viết của Hữu Nguyên chỉ là hạt cát trong bãi sa mạc ấy.

Kết hợp chứng với luận, bài của Hữu Nguyên, viết cho mục thời luận, vạch ra thói hành xử theo kiểu một mình một chợ của Trung Quốc. Mặc kệ phán quyết của PCA, Trung Quốc quay lưng với luật pháp quốc tế, vẫn ngang nhiên hành xử theo kiểu một mình một chợ.