Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Đang tải...

Thứ Tư, ngày 24 tháng 8 năm 2016

Ghê thay con người

Con người ta sống trên đời, còn gì quý hơn cái cơ thể của mình. Khi đã chấp nhận hủy hoại cơ thể thì tức là âm mưu, mục đích nó ghê gớm lắm, thậm chí không thể hình dung được.

Ngày xưa bên Tàu, Giới Tử Thôi tòng vong theo công tử Trùng Nhĩ nước Tấn để mưu sự nghiệp. Lúc lâm cảnh cơ hàn, chủ cùng tớ đói quá chả có gì ăn, Thôi cắt thịt đùi mình nấu cháo dâng chủ. Chỉ có điều sau khi dựng được cơ nghiệp, Nhĩ lại quên Thôi (xưa nay thường vậy), Thôi giận dỗi, cõng mẹ vào núi trốn, bị đốt rừng cũng không ra nên chết cháy. Kể lại chuyện này để thấy rằng để đạt mục đích thì sự hủy hoại cơ thể chính mình là chuyện nhỏ.

Nhiều tấm gương cộng sản cũng vậy, không ít người hy sinh đời bố để củng cố đời con, hoặc để mở đường làm quan, chả sá gì việc hủy thân mình, nhưng khác ở chỗ được ca ngợi là vì lý tưởng, vì dân vì nước.

Bên tây xưa nay cũng chẳng hiếm ai đó cho nổ cả cái máy bay, chết ngay chính mình cốt sao người thân còn sống được nhận bảo hiểm.

Nhưng đến cái vụ nhà cô kia ở Hà Nội chấp nhận nhờ người khác chặt chân tay mình để được thanh toán bảo hiểm thì quả thật tôi không bao giờ nghĩ tới. Một người như tôi, bị cái dằm như đầu kim đâm vào ngón tay cũng la oai oái thì không dám nghĩ tới là đúng rồi. Điều đang nói, cô ta làm chuyện ấy nhằm được thanh toán bảo hiểm thì quả thật không ngu nào ngu hơn, bởi bên bảo hiểm đâu dễ để mất tiền như vậy.

Nhưng cũng mới nghe công an và báo chí nói vậy, chưa biết đúng bao nhiêu phần trăm.

Nguyễn Thông

Thứ Sáu, ngày 19 tháng 8 năm 2016

Nghĩ ngợi về vụ đồng chí giết nhau ở Yên Bái

- Vụ nổ súng ở Yên Bái 3 khiến cán bộ chết sẽ còn rất nhiều điều để nói để viết. Tôi cạn nghĩ dân chúng nếu bàn thì nên có cả ý (trí) lẫn tình (tâm). Thôi thì người chết rồi, dù có là cán bộ đi chăng nữa, đừng sẵn ghét cán bộ mà nói nhời nặng nhẹ, cho hồn người chết đi được dễ dàng, trong cái tháng đặc âm khí này.
Nhưng ở góc độ khác, với người sống, tôi thấy các vị cấp cao xử lý vụ việc (gọi là xử lý khủng hoảng) lần này có nhiều tiến bộ: nhanh, khá kịp thời, cởi mở. Tuy nhiên, ban đầu có điều không hay, cần lên án. Báo Pháp luật VN (phapluatplus) đã nhanh nhất có thông tin, chỉ sau hai mươi phút xảy ra vụ việc, rất đáng nể. Ngay sau đó, có lệnh cấm thông tin, bắt báo Pháp luật phải rút xuống, theo cái thói xử lý cấm đoán xưa nay. Bài báo đã bị rút, gây nhiều tò mò, hoang mang. Hơn một tiếng đồng hồ sau, các báo mới được lần lượt đăng tin. Để truy ra kẻ nào ban cái lệnh cấm đoán đó không khó. Cần xử lý cho nghiêm, không thể để dạng như vậy chui vào bộ máy lãnh đạo, quản lý nhà nước để làm bậy, dù viện bất cứ lý do gì.

- Cái lý không phải của người Mèo. Bà Phạm Thị Thanh Trà, Chủ tịch UBND tỉnh Yên Bái trong cuộc họp báo vừa xảy ra (chiều 18.8) đã nhầm lẫn nghiêm trọng. Không những bà cố tình né tránh nguyên nhân "tổ chức cán bộ" (mà chính ông trưởng ban Tổ chức Tỉnh ủy cũng bị bắn chết đã chứng minh điều ấy), bà còn nói "Điều quan trọng nhất lúc này, đó là ổn định tư tưởng của đông đảo bà con các dân tộc Yên Bái; nhanh chóng sớm ổn định tư tưởng để người dân tiếp tục thực hiện các nhiệm vụ kinh tế, chính trị của địa phương".

Chân dung 3

Suốt đời vẫn chẳng thành y sĩ
Ra tay tiêm chích, chết bao người?
Đồng chí triệt nhau thua trận cuối
Đành phải làm người tử (tế) thôi

Mua quan bán tước thu về khẳm
Bố quan, con bố cũng phải quan
Thân bại nhưng tiền không hề bại
Lui về đảo vắng ủ tro tàn.
Nguyễn Thông

Thứ Tư, ngày 17 tháng 8 năm 2016

Chân dung 2

Thiên hạ đồn chính con ông cụ
-Dân đất này ai chẳng con ông!
Trồng cây gì, nuôi con gì nhỉ
Nuôi gái tơ sướng hết cả lòng
Răng vẫn chắc, chỉ lo thứ ấy
Chiều Tây hồ ngắm nước mênh mông.
Nguyễn Thông

Thứ Ba, ngày 16 tháng 8 năm 2016

Chân dung 1

Từ giờ trở đi, mình bắt chước bác Xuân Sách, thỉnh thoảng sẽ vẽ một số chân dung người đương thời, kẻo con cháu sau này chúng quên béng các vị ấy mất.

Chân dung 1


Cả đời chỉ sống nhờ lý luận
Tôn Mác Lê làm thánh dẫn đường
Bạc đầu chưa trả xong thù vặt
Nhưng vẫn khoe dân chủ thế là cùng.


Nguyễn Thông

Quan đi ô tô

Lão Maddox cựu chiến binh hàng xóm nhà tôi cơm nước xong, hôm nay lão ăn muộn bởi còn đi tìm con mèo bị chó đuổi trốn đâu mất, mới thong thả bật iPad coi tin tức. 
Đọc xong mấy chữ tôi viết về nhập khẩu ô tô, lão mắng viết bậy bỏ mẹ, dặn tôi lần sau có cáu sườn mấy chăng nữa cũng không được nói tục. Tôi vâng dạ cho xong. 
Lão hớp ngụm nước, từ tốn nói, mẹ bố nó chứ, đứa nào lấy lý do đường sá chật hẹp, sợ nhập xe rẻ về cho dân đi sẽ tăng ùn tắc giao thông, thì cứ gang miệng nó ra, hoặc dán băng keo lại. Nó nói một đằng nhưng làm một nẻo, một bước nó cũng leo lên xe hơi thì đánh bỏ mẹ nó đi. Một mình nó ngồi trong ô tô lại chả chiếm đường sá bằng mấy cái xe máy, thế mà nó lại còn định cấm cả xe máy nữa. Thói đâu có cái thói chỉ biết một mình mình sướng, còn thiên hạ ruồi muỗi hết (lão nói là cứt nhưng tôi biên tập đổi thành ruồi muỗi cho văn được nhã). 
Tôi lại phải vội can cơn nóng giận của con người chân chính có văn hóa ấy.

Nguyễn Thông

Thứ Hai, ngày 15 tháng 8 năm 2016

Yếu nhân

Ủy ban Thường vụ Quốc hội sáng nay 15.8 bàn có nên kết nạp thêm vào danh sách những vị được cắt cử cảnh vệ, canh gác 24/24 hay không, số thêm ấy gồm 3 vị đứng đầu ngành ngoại giao, tòa án, kiểm sát.

Trong ngôn ngữ có từ "yếu nhân" (nhân vật quan trọng, nhân vật trọng yếu, người có vai trò cực kỳ lớn). Xác định yếu nhân phụ thuộc vào nơi chốn, vị trí, vai trò của người đó. Ví dụ ở một huyện thì ông chủ tịch huyện là yếu nhân, nhưng ở tầm quốc gia thì ông ấy chỉ là muỗi.

 
Vậy yếu nhân của quốc gia theo tôi nên hạn chế ở một vài vị (ngày xưa là vua và vài ba ông quan cực phẩm, nay cũng chỉ nên vài ba ông), chứ yếu nhân mà lại cả đại đội yếu nhân thì hóa ra chả ông nào to, rồi chỉ liếc gờm nhau cũng đủ mệt.


Đã là yếu nhân thì phải chi phí lớn, bảo vệ nghiêm nhặt lắm, thậm chí ăn cũng có người nếm ăn trước rồi yếu nhân mới xơi, gác cho yếu nhân phải vòng trong vòng ngoài, yếu nhân đi đâu phải tiền hô hậu ủng, con ruồi cũng không được bay gần... Nói chung rất tốn.


Tôi nhớ hồi ông Nông Đức Mạnh còn làm tổng bí thư, đi đâu cũng có một chàng cảnh vệ đẹp trai (nghe đâu hàm đại tá) kè sát sạt, kể cả khi cụ tổng thăm bà mẹ VN anh hùng, cứ làm như sểnh ra là dân ăn thịt ông ấy, trông rất phản cảm.

Trong danh sách yếu nhân cần được bảo vệ theo luật hiện hành ngoài những vị đương chức còn có cả tứ trụ đã nghỉ hưu, mà các vị này thì được ăn uống tẩm bổ đầy đủ nên sống rất dai.


Tôi không phản đối việc phải cắt cử cảnh vệ cho yếu nhân, nhưng ông bà nào đã già đã nghỉ, dù từng làm tứ trụ đi chăng nữa, đã về làm người thường rồi thì nhà nước cứ cắt béng ngay chuyện canh gác bảo vệ. Cứ mỗi ông hưu mà vẫn tốn vài chú lính, ông bác sĩ, cậu lái xe, bác nhà bếp, anh thư ký, rồi xe cộ xịn... có mà tiền núi cũng chả đủ. Các ông ấy không chịu về với dân (thực tình dân cũng chả muốn nhận) thì để các ổng tự lo, dân không thể cõng mãi.


Nguyễn Thông