Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Đang tải...

Thứ Năm, ngày 28 tháng 5 năm 2015

Ghi được trên đại lộ Đông - Tây

Đại lộ Đông - Tây là tên cũ, bây giờ người ta gọi nó bằng tên ông cố thủ tướng, Võ Văn Kiệt. Trong 2 ngày, trên con đường này, hằng ngày tôi đi làm nên qua lại, chứng kiến nhiều điều, nhưng ghi biên lại 2 chuyện:

Ngày 26.5
Báo với chả chí
Sáng nay, lúc hơn 8 giờ, khi dừng chờ hết đèn đỏ, tôi tận mắt chứng kiến vụ tai nạn giao thông tại ngã ba Võ Văn Kiệt (đại lộ Đông Tây) - Trần Đình Xu, P.Cầu Kho, Q,1, SG. Lúc dòng xe trên đường Võ Văn Kiệt đang băng băng, càng những giây cuối càng cố vượt nhanh, còn khoảng 5 giây nữa thì một gã chạy xe máy từ Trần Đình Xu cố tình băng ngang vượt ẩu. Một chiếc xe tải tuy giảm tốc độ vẫn không tránh được, tông luôn, hất văng gã xe máy ra xa nhưng rất may là y không sao, ngồi dậy được ngay, chiếc xe máy bị cán bẹp. Tội nhất là xe tải đâm ngay vào trụ cột các biển báo, nát hết cabin, tài xế và phụ xế kẹt cứng bên trong, thể nào cũng bị thương. Những người chứng kiến ai cũng chửi gã chạy xe máy.

Vậy mà lúc hơn 1 giờ chiều, HTV1 phát tin về vụ này, tường thuật cứ như có mặt chứng kiến tại chỗ, rằng chiếc xe tải đến đó bị mất lái, đâm vào người chạy xe máy khiến anh ta bị thương rất nặng.


Tôi coi đến đó, bật chửi, đèo mẹ, báo với chả chí, tinh nói láo. Nó nói thế thì khác gì quy kết lỗi của xe tải trong khi người ta đã cố xủ lý, người ta đã chịu thiệt hại hỏng cái ô tô hàng trăm triệu đồng, lại còn bênh cái thằng chạy ẩu là nguyên nhân gây ra tai nạn. Bố láo bố toét. Xưa nay các cụ nói cấm sai.


Ngày 27.5
Người Sài Gòn dễ thương
Trưa nay mình chạy xe máy trên đường Võ Văn Kiệt, thấy chiếc xe ba gác máy trên có 3 cậu thanh niên đen nhẻm, rất gấu, chở mấy cây sắt dài, rỉ sét, đuôi cây sắt sắc nhọn kéo dài về phía sau, ngang tầm mặt người chạy xe máy. Ai không để ý là bị thủng mặt như chơi. Mình cũng suýt bị. Cáu quá, vọt lên, nhưng kịp trấn tĩnh nói nhẹ nhàng: các em ơi, nhớ treo thứ gì vào phía sau để cảnh giới, kẻo gây tai nạn.

Chúng vừa chạy vừa cảm ơn, cháu xin lỗi chú, để chúng cháu sửa. 3 đứa tấp vào đường, kiếm được chiếc vỏ bao xi măng bọc lại, thêm một mảnh to nữa cột vào như lá cờ vẫy vẫy cho người khác biết.

Mình thấy chúng làm ngay, hiểu đó là những người tốt. Rất đáng yêu.

Nguyễn Thông

Nắng trưa với hai gia đình Gạc Ma ở Quảng Bình

HUY ĐỨC (nhà báo)

Rất tiếc là thời gian ở Quảng Bình ngắn, nên tôi chỉ có thể thay mặt Nhịp Cầu Hoàng Sa đến thăm gia đình hai liệt sĩ hy sinh ngày 14-3-1988 tại Gạc Ma: trung úy Nguyễn Mậu Phong và chiến sỹ Hoàng Văn Túy. Trung úy Nguyễn Mậu Phong là sĩ quan có cấp bậc cao nhất trực tiếp xuống đảo chỉ huy, hy sinh ngay trong loạt đạn đầu và xương cốt hãy còn nằm lại ở Gạc Ma cùng với 51 đồng đội khác (3 người được đồng đội tìm thấy xác ngay cuộc thảm sát Gạc Ma; 10 bộ hài cốt được tìm thấy trong những nỗ lực của Bộ Tư lệnh Hải quân vào tháng 7 & 8-2008).

Theo Lê Hữu Thảo, người sống sót trong ngày 14-3: "Trung úy Phong là người trực tiếp ra các mệnh lệnh trong thời khắc lịch sử ấy và đã hy sinh như một anh hùng".

Cha mẹ của trung úy Phong, ông Nguyễn Mậu Bảo (sinh năm 1930) và bà Nguyễn Thị Lênh (sinh 1932), cư ngụ tại thôn Hiển Lộc, xã Duy Ninh, huyện Quảng Ninh. Ông Bảo nói: "Nhà cửa vậy cũng tạm ổn (đã xây tường nhưng chưa đủ tiền đóng cửa), trợ cấp bố mẹ liệt sĩ được 1,3 triệu/người cũng tạm đủ sống. Chỉ buồn về đường con cái.

Con trai cả của ông, trung úy Phong, hy sinh năm 29 tuổi; người con thứ hai, cũng đột ngột mất khi đang làm phó chủ tịch một huyện ở Tây Nguyên; người con trai thứ Tư sinh ra hai đứa con, cả hai được xác định là chịu ảnh hưởng của chất độc da cam, bị mù và mất trí nhớ.

Với cụ Nguyễn Mậu Bảo, 85 tuổi, thân phụ trung úy Nguyễn Mậu Phong.
 
Cách đó không xa là nhà chị Trần Thị Liễu, vợ trung úy Nguyễn Mậu Phong. Mất chồng năm 28 tuổi, khi đang mang thai người con trai thứ hai, chị Liễu - một thôn nữ xinh đẹp, từng phục vụ 5 năm trong quân đội - hiện ở một mình với cháu nội. Hai con trai của chị và anh Phong sau đó đều xung phong nhập ngũ.

Chủ Nhật, ngày 24 tháng 5 năm 2015

Nó đi đằng nào?

Các vị "dân biểu" và dư luận đang họp bàn, quan tâm đến vấn đề bảo hiểm xã hội.

Ai cũng biết, trong suốt quá trình làm việc, người lao động phải đóng ít nhất là 3 khoản bảo hiểm: BH xã hội, BH y tế, BH thất nghiệp. Hai khoản đầu, đương nhiên là người đóng sẽ được hưởng (còn hưởng bao nhiêu, như thế nào lại là chuyện khác). Riêng khoản BH thất nghiệp, nếu ai đủ thâm niên để làm chế độ hưu thì coi như bị mất không (rất nhiều người không hề biết chuyện này), số tiền ấy nhà nước lấy luôn.

Như ta đã thấy, phần lớn người lao động, nhất là công chức, viên chức đều nghỉ hưu, có nghĩa là số tiền BH thất nghiệp mà họ đã đóng cực lớn. Nhà nước chiếm số tiền ấy, mỗi năm bao nhiêu, để làm gì, chi ra sao, phải công bố cho dân rõ.
24.5.2015
Nguyễn Thông

Hai điều chả liên quan gì đến nhau

1.Luẩn quẩn
Dạo vừa rồi, ồn ào chuyện bán sân bay cảng biển, nào là sân bay Phú Quốc, nhà ga Nội Bài, sân này cảng kia. Các vị ấy bảo để thu tiền về cho ngân sách.

Bỏ cả đống tiền nhà nước ra để làm, cốt phục vụ nhân dân, giờ bán cho nó, nếu nó vừa phục vụ dân tốt hơn, vừa có lời cho ngân sách thì cũng nên bán.

Nay định bỏ mấy chục tỉ USD xây sân bay Long Thành, sao không tính ngay từ giờ xem có thằng nào muốn mua thì ứng tiền trước, sau đỡ phải bán biếc lôi thôi. Quốc hội họp bàn về dự án này, cái chính là phải tìm ra những giải pháp thật hiệu quả, chứ không phải chỉ cắm đầu cắm cổ nhấn nút đồng ý theo chỉ đạo của hội nghị đảng vừa qua.

2.Dọa
Tại đại hội nhà văn khu vực phía bắc hôm 23.5 vừa rồi, ông Hữu Thỉnh tuyên bố: Đã có Hội Nhà văn VN rồi thì không được có một hội nhà văn nào khác.

Kinh thật. Chả khác gì ông Đinh Thế Huynh khi chưa được vào Bộ Chính trị đã nói rất hùng hồn: VN không bao giờ chấp nhận đa nguyên đa đảng. Thế là tháng sau vào Bộ Chính trị.

Chỉ có điều người ta nói khi còn xoan, chứ bác Thỉnh già cốc khú đế rồi, chắc chả nước non gì.

Chẳng trách dân gian có câu: Hữu Thỉnh, hữu dũng vô mưu. Hữu Ước, hữu danh vô thực. Hữu Vinh, hữu thân hữu khổ.
Nguyễn Thông

Thứ Bảy, ngày 23 tháng 5 năm 2015

Bài hát tặng bạn ngày chủ nhật: Hai con chim xinh

Tuổi thơ dù khổ dù nghèo dù vất vả nhưng luôn là điều đáng nhớ. Đầy kỷ niệm dễ thương. Tuổi thơ tôi, và các bạn cùng lứa, đều như thế.

Bài hát này theo suốt tuổi thơ tôi, chị Ga phụ trách đội thiếu nhi thôn Trà Phương dạy cho chúng tôi, chỉ vài lần là thuộc. Sau chị lấy anh Cư anh họ tôi, hai anh chị chỉ kịp sống với nhau vài tháng thì anh lên đường vào Nam chiến đấu, chưa kịp có con. Anh hy sinh năm 70-71 gì đó, tôi xa quê lâu cũng chả biết chị có đi bước nữa không.

Nhạc sĩ Hoài Giang chuyên viết cho thiếu nhi, hồi những năm 60 do điều kiện phương tiện nghe ít ỏi, chủ yếu nhờ cái loa phát thanh nho nhỏ gắn trên tường nên tôi không biết ông còn có bài nào khác nữa. Nhưng đời người làm văn nghệ, chỉ cần một tác phẩm vậy thôi cũng đủ góp mặt với đời.

Đội Sơn Ca của Đài tiếng nói Việt Nam mà hát thì khỏi chê. Giọng lĩnh xướng là chị Kim Oanh, người sau này hát rất nhiều bài thành công, ví dụ Quảng Bình quê ta ơi, Đường chúng ta đi. Hồi trước tôi có viết một bài trên blog, kể hồi bé chỉ thích nghe Kim Oanh hát, bảo lớn lên thế nào cũng yêu chị Kim Oanh (lớn tuổi hơn tôi). Một người đọc được, mách với chị, chị (đã thành bà lão ngoài 70, sống ở phố Hàng Trống, Hà Nội) cười "hóa ra có những người thích mình thế cơ à". Người bạn kể lại với tôi như vậy. Cứ mong có dịp ghé phố Hàng Trống thăm giọng ca lừng lẫy một thời, mãi chưa thu xếp được.

Bản ghi âm này cực tốt, lại có những hình ảnh kèm theo cực kỳ xúc động, của nhà sưu tầm Zanhanoi (Nguyễn Văn Dân). Xin cảm ơn anh Dân.

Chúc cả nhà cuối tuần vui vẻ. Và nghe hai con chim hát vang cuối trời.
Nguyễn Thông





Thứ Sáu, ngày 22 tháng 5 năm 2015

Quốc hội chả để làm gì, chính quyền cũng chê

Ở Hà Nội, gần 500 ông bà nghị đang tụ về nhà Ba Đình để xuân thu nhị kỳ, cái gọi là họp.

Điều đáng tiếc mà cũng là điều chán nản ở chỗ mỗi kỳ họp quốc hội chỉ có một số đại biểu thực sự là đại biểu cho dân, như bà Bùi Thị An, ông Trương Trọng Nghĩa, bà Đỗ Thị Hoàng... Họ nói những tiếng nói của dân, mạnh bạo, thẳng thắn, thậm chí không ngại phanh phui cả cái xã hội nhiều ung nhọt, bệnh hoạn. Nhưng tôi để ý, nhiều lần rồi, những "trung ngôn" ấy cũng chỉ vang trên nghị trường, nhà cầm quyền nghe xong bỏ đó, rồi lại như ném đá ao bèo. Phục và thương những người cương trực, nói thẳng, nhưng giận cường quyền giả ngơ giả điếc.

Và chán thì chán nhất hàng mấy trăm ông bà được MTTQ hiệp thương giới thiệu để bầu làm đại biểu quốc hội, mỗi năm được 2 lần đi họp, ra thủ đô chơi, chả nên cơm cháo gì.

Dường như ở nước ta, quốc hội cốt cho có, vui là chính.
Nguyễn Thông

Thứ Năm, ngày 21 tháng 5 năm 2015

Lại tai nạn ở cầu Nhị Thiên Đường

Ngày nào tôi cũng đi qua cầu Nhị Thiên Đường, Q.8, Sài Gòn, ít nhất thì 2 bận, nhiều thì 5-7 bận. Tôi đã từng có bài viết dài về cái dớp (còn gọi là cái huông) tai nạn ở cây cầu này. Năm nào ở cầu cũng xảy ra tai nạn chết người, nếu không tai nạn giao thông thì cũng có người nhảy xuống kênh chết đuối.

Người ta bảo trên cầu có cái vong, nó cứ quẩn quanh tìm dịp bắt người. Tôi chẳng dám tin, nhưng vụ tai nạn giao thông sáng nay rất lạ. Nghe kể rằng cái xe ben đến đúng chỗ đó trên cầu (nơi thường xảy ra chuyện) thì mất lái, hỏng phanh, tài xế và phụ xế vừa lái vừa la người đi đường tránh xa ra, cuối cùng cứ thế đâm thẳng vào căn nhà chân cầu. Đó là căn nhà cấp 4 xấu nhất chỗ ấy, còn hai bên là nhà mấy tầng thì chẳng sao. Vong bắt người đàn bà chủ nhà và một người đàn ông đang vào đó sửa xe máy. Thương, tội nghiệp cho người xấu số, nhưng cứ nghĩ nếu như chiếc xe đang lao như tên bắn ấy chạy tuốt ra đường Tùng Thiện Vương đông đúc người xe thì không biết sẽ chết bao nhiêu người.

Nghĩ mà rùng mình. (ảnh của bạn Lê Quyết, PV báo Một Thế Giới).
Nguyễn Thông