Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Đang tải...

Thứ Bảy, ngày 13 tháng 2 năm 2016

Cuba hòn đảo lửa đảo say

(Bài này mình biên trên phây búc, chép lại vào đây)
 
Mặc dù phây búc (Facebook) nó không cho mình gõ chữ nhưng mình cũng quyết nhặt nhạnh vài phím đưa mấy dòng này lên. Bức xúc quá, chả khác nông dân bức xúc khi khiếu kiện chuyện đất đai.

Trước tiên phải chửi: Tiên sư bố nó.

Nó tức là bọn đang cai trị Cuba. Hôm qua VTV phát cái phóng sự của phóng viên Chử Trường Sơn quay và hỏi trực tiếp từ Cuba. Phim của VTV tức là đảm bảo không có thế lực thù địch chen vào. PV Trường Sơn cho biết hiện tại dù Cuba đã có những cải cách nhất định nhưng chính quyền trung ương vẫn rất tham lam, bố láo. 

Chúng vẫn gần như cấm tiệt mọi quyền tự do của người dân. Muốn buôn bán cái quần cái áo, cục xà phòng… cũng phải lén lút, giấu giấu diếm diếm, mắt trước mắt sau. Bị bắt là bị tịch thu hết. Nhà nước quản lý độc quyền việc mua bán thịt bò. Muốn mua thịt bò ngon trong cửa hàng nhà nước thì phải có phiếu, giá rất cao, chỉ dành cho cán bộ. Những điểm bán cho dân chỉ bán thịt bò bạc nhạc, gân vụn, vậy mà cũng phải xếp hàng chen nhau. Nhà nước còn quản lý chặt việc bán… trứng gà (tôi xin nói lại: trứng gà). Mỗi người chỉ được mua tối đa 5 trứng/tháng. Ngoài chợ không có trứng, ai bán chui thì bắt.

Cuba vốn là đảo quốc giàu có và xinh đẹp, người dân lương thiện. Bây giờ thành địa ngục trần gian. Mẹ kiếp, thời này hay thời trung cổ vậy. Tất cả chỉ bởi cái chính quyền CS khốn kiếp ở Cuba. Tôi chỉ mong người dân Cuba thức tỉnh, làm cuộc cách mạng lật mẹ nó đi, chôn vùi nó xuống hố, đổ bê tông xi moong cát sỏi lèn thật chặt không cho nó có thể ngo ngoe được nữa, rồi làm lại cuộc đời.

Tôi muốn nói thêm với thằng quản lý Facebook: Mày cấm tao biên status, tao mất thời gian hơn nhưng không cấm hẳn được tao đâu, êu êu.

Nguyễn Thông

Thứ Sáu, ngày 12 tháng 2 năm 2016

Quả táo tây

    Sáng nay mùng 5 Tết dọn bàn thờ tổ tiên ông bà, thay cốc nước, lau tàn nhang, bỏ bình hoa sắp tàn, xin các cụ cho đem đĩa trái cây xuống để con cháu hưởng lộc, tôi chợt nhớ chuyện xưa.

    Trong đĩa trái cây có những quả táo tây. Quả nào quả nấy to mọng, căng tròn, ánh lên sắc hồng đỏ nâu tím. Cứ như tem của siêu thị ghi thì đó là táo Úc, không phải táo Trung Quốc. Những quả táo, chỉ nhìn đã phát thèm.

    Cuối những năm 70, đầu 80 thế kỷ trước cuộc sống thật thiếu thốn khó khăn. Mãi khi vào Nam nhận công tác năm 1977 tôi mới được nếm mùi vị táo tây, mà cũng chỉ một miếng nhỏ trong bữa tiệc cuối năm. Nó có cái ngon riêng so với táo dai, táo xoan, táo Thiện Phiến xứ ta, nhưng về hình thức thì ăn đứt, sang trọng, hấp dẫn hơn nhiều.

    Tôi có chú em rể họ, chú Thọ, dân Kim Sơn, Tân Trào (Kiến Thụy), lấy con cậu ruột tôi. Y làm thủy thủ tàu viễn dương Công ty Vosco. Thời ấy, thủy thủ Vosco được coi như thượng đẳng thần, kỹ sư bác sĩ cũng chỉ xách dép cho họ. Khi cả xã hội, trong đó có nhiều giáo sư tiến sĩ “vua biết mặt chúa biết tên” gò lưng trên chiếc xe đạp thì các vị thần này thả sức lướt trên xe máy Nhật mới coóng, cúp 81 kim vàng giọt lệ. Mình vừa đạp vừa quệt mồ hôi vã ra, còn chúng nhẹ lướt qua, tiếng máy êm như ru, để lại làn khói xanh mỏng. Con gái nhà nào mà chớp được chàng viễn dương Vosco thì chả khác gì lấy được cả chục thằng A Phủ làm chồng.

Thứ Năm, ngày 11 tháng 2 năm 2016

Tiếng gà gáy

PHẠM QUANG LONG
Mới 26 tháng Chạp, anh bạn từ Hoà Bình đem xuống cho đôi gà sống ăn Tết. Đôi gà béo, khoẻ mạnh. Tự nhiên thấy thích, đem nuôi mà quên luôn nhiệm vụ chính của chúng là dùng vào những bữa cỗ Tết. 

Nửa đêm, đang ngồi làm việc chơt nghe tiếng gà gáy. Đầu tiên là một giọng đùng đục, trầm trầm, đúng là giọng thổ rồi tiếp theo là những tiếng trong và thanh hơn của giọng kim từ chính nhà mình. Rồi dồn dập hai ba giọng khác ở những nhà khác hoà theo. Như một làng quê vậy. Lại thấy bồi hồi nhớ những ngày xa lắc xa lơ về một làng quê nghèo khó mà thanh bình. Những kỉ niệm cũ từ ngày xưa sống lại, lúc rõ rệt, lúc mơ hồ nhưng cứ cồn cào.

Thứ Tư, ngày 10 tháng 2 năm 2016

Đổi mới

Coi trên tivi (coi hoài, chết cái nết không chừa), mục Khởi nghiệp, thấy có ông GS Học viện chính trị quốc gia HCM trả lời nhà đài, ông nói về công lao, thành tựu của 30 năm đổi mới. Thôi thì đủ nhời hay ý đẹp, đại loại đất nước khi đang rơi vào khủng hoảng, bế tắc trầm trọng (ông ấy không nói do đứa nào gây ra, có lẽ do bọn dân đen chứ còn ai vào đây nữa), nhờ sự lãnh đạo sáng suốt, tư duy đổi mới của đảng mà đất nước đã phát triển vượt bậc, v..v...

Ông ấy nói về đổi mới, ông ấy là giáo sư, nhưng tôi nhìn cảnh quay thì biết họ chả đổi mới tí nào. Học viện chính trị quốc gia HCM là nơi ông ấy dạy, nơi đào tạo 100% cán bộ cấp cao cho xứ này, nhưng thượng ngất trên đỉnh ngôi nhà trụ sở học viện là dòng chữ "Vô sản tất cả các nước và các dân tộc bị áp bức đoàn kết lại" (ảnh). Nhiều người biết câu này của 2 lão tiền bối K.Marx - Engels, sau đó lão trung bối Lênin bổ sung, nói ra trong hoàn cảnh vô sản và tư bản quyết sống mái, một mất một còn. Hơn thế kỷ đã trôi qua, thế giới đổi thay chóng mặt. Nay thì tượng ông Lênin trên chính quê ông ấy cũng bị giật đổ rồi, câu khẩu hiệu trên đã bị vứt vào sọt rác. Học thuyết đấu tranh giai cấp đã thành thứ rác rưởi, nhắc đến nó chỉ gợi nhớ một thời mông muội.

Ông giáo sư kia ngày nào cũng bước qua cái cửa có dòng chữ ấy, hẳn không thể bảo không nhìn thấy, trừ trường hợp bị mù. Ông Tổng Trọng cũng từng là sếp nơi đây, còn lâu nay một năm ra vào đây cũng cả chục lần, không thể không nhìn thấy, trừ trường hợp bị mù. Để một câu rác rưởi, cổ hủ, bảo thủ, chình ình chướng mắt như thế tồn tại năm này qua năm khác mà cứ leo lẻo đổi mới, thật tình tôi không biết các ông đổi mới cái gì. Thà các ông bà cứ treo câu kinh điển "Không có gì quý hơn độc lập tự do" của cụ Hồ thì nó đi một nhẽ.


Hãy đổi ngay cái đầu của các ông trước đi đã.


Vị nào muốn phản bác tôi, hãy trả lời ngay vào câu hỏi: Bây giờ vô sản các nước có cần liên hiệp lại không, liên hiệp để làm gì, chống ai?


Nguyễn Thông



Thứ Hai, ngày 08 tháng 2 năm 2016

Những vẻ đẹp

Ở Sài Gòn, đã từ lâu mọi người quen với hình ảnh thùng nước uống miễn phí bên đường dành cho người qua lại. Hớp nước cho người nghèo, người lỡ độ đường trong cái nắng phương Nam gay gắt thật quý biết bao.

Mấy hôm rồi, ai cũng cảm động khi báo chí đăng ảnh một nhà hảo tâm mua gạo ngon đóng thành bịch 5kg, xếp cả đống ven đường trước nhà, với tấm biển đề "Gạo từ thiện, mỗi người lấy một gói ăn tết". Tất nhiên không phải ai cũng tham lam ào vào lấy bởi những người khá giả, người chưa đến mức khó khăn đều hiểu rằng gạo này dành cho người nghèo. Không lấy gạo dành cho người khác, đó vừa là lòng tự trọng, vừa là nét văn hóa của người Sài Gòn.

Mấy hôm nay, người dân thành phố này đang truyền tai nhau, rồi kêu gọi trên mạng với thông điệp "mua hoa để giúp nông dân, giúp người trồng hoa", mục đích đừng để diễn ra cảnh hoa bị ế, bị rẻ thối phải đổ bỏ, để người bán hoa mau chóng hết hàng, được về nhà sớm lo tết với gia đình.

Những hành vi, việc làm thật cụ thể, thiết thực và tuyệt đẹp, rất nhân tình.

Chiều cuối năm (29 tết), 7.2.2016
Nguyễn Thông

Trước giao thừa, và ngày mùng 1 tết

1.Trước giao thừa

Đếm chi từng phút từng giờ
Điều đến sẽ đến, đừng chờ đừng mong
Đời người như có như không
Chuyển giao được mất giữa dòng hư vô.

 2.Ngày mùng 1 tết

Ông em Đoàn Quý, thư ký tòa soạn báo điện tử Một Thế Giới chiều qua 29 (30) tết biếu mình vò rượu ngâm táo mèo. Rượu ngon táo quý ngâm lâu, sánh như mật. Mình thí điểm cách ăn tết mới: Sáng sớm, cúng trời đất ông bà xong, mình rót ra uống thật say, chả còn biết quái gì nữa. Có lẽ trong mơ được gặp Hằng Nga trên cung Quảng Hàn. Giờ mới tỉnh, hết mùng 1. Cứ văng vẳng câu thơ thấy bảo là của cụ Hồ "Mơ thấy cưỡi rồng lên thượng giới/Tỉnh ra trong ngục vẫn nằm trơ". (thì cuộc đời này cũng chả khác gì cái prison, các cụ nhỉ).

Kiểm tra điện thoại (và Facebook) có vài chục cuộc gọi nhỡ, tin nhắn, lời chúc thì vô vàn. Lão say xin thành thật mong được thứ lỗi, cảm ơn những lời chúc chữ và lời chúc nói (chưa thành). Chúc mọi người thêm năm mới đầm ấm, vui vẻ, an bình.

Ký tên: Thông (vẫn còn hơi say, rượu táo mèo hàng VN chất lượng cao).

Tối mùng 1 Tết Nguyên đán Bính Thân 2016
Nguyễn Thông

Thứ Sáu, ngày 05 tháng 2 năm 2016

Thăng và Thưởng

    Chuyến bay bằng máy bay xịn Airbus A350 số hiệu VN227 của hãng hàng không quốc gia Việt Nam, với những cơ trưởng, cơ phó được chọn lọc kỹ, hạng siêu đẳng (cơ trưởng Nguyễn Nam Chi có hơn 11.300 giờ bay, cơ phó Nguyễn Hồng Hà gần 2.000 giờ bay) nhưng nửa tiếng sau khi cất cánh, bị trục trặc kỹ thuật phải vòng về nơi xuất phát - sân bay Nội Bài. Tuy nhiên, những vị khách đặc biệt, được coi là trong top 20 của xứ này, trong đó có ông Đinh La Thăng, Ủy viên Bộ Chính trị, vẫn đến nơi cần đến - sân bay Tân Sơn Nhất, tất nhiên là bằng chuyến bay khác, dù chậm trễ hơn so với kế hoạch.

    Có lẽ đó là kỷ niệm đầu tiên đáng nhớ, không được vui lắm của ông Thăng trên cương vị Bí thư Thành ủy TP.HCM, kể từ chiều nay 5.2.

    Tôi cho rằng, đã lâu lắm, và cũng rất hiếm hoi, mới thấy lại sự thận trọng kỹ lưỡng, một quyết định khá đúng đắn của đảng cầm quyền về công tác nhân sự, công tác tổ chức, sắp xếp bộ máy của họ. Việc chọn ông Đinh La Thăng cầm đầu đảng bộ CS ở TP.HCM chứ không phải ông Võ Văn Thưởng, được xem là chính xác.

    Sau đại hội đảng 12, khi danh sách ủy viên Bộ Chính trị có tên ông Võ Văn Thưởng, hầu như đại đa số những người quan tâm đến thời cuộc, đời sống chính trị xứ này đều cho rằng chiếc ghế Bí thư thành phố đông dân nhất nước, quan trọng nhất nước, đầu tàu kinh tế của cả nước, chắc chắn phải thuộc về ông