Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Đang tải...

Chủ Nhật, ngày 26 tháng 4 năm 2015

Vì một nền công vụ hẳn hoi

    Tôi không dám dùng những từ ngữ đao to búa lớn, chỉ xin dùng chữ “hẳn hoi” mà ông bà ta nói - nghe đã quen tai, để gắn vào chủ đề nền hành chính công, hay còn gọi là công vụ. Hẳn hoi có nghĩa rành mạch, rõ ràng, đâu vào đấy, có được đầy đủ các yêu cầu, theo đúng những tiêu chí mà cuộc sống và con người đòi hỏi.
 
    Ai cũng biết tất cả pháp luật, đường lối, quan điểm, chính sách của nhà nước để đến được với dân đều phải thông qua nền công vụ. Nước nào cũng vậy chứ không riêng gì nước ta. Vấn đề cần trao đổi ở chỗ nền công vụ ấy như thế nào mà thôi.

    Báo Thanh Niên hôm qua 24.4 có bài “Hành hạ” người nhận trợ cấp thất nghiệp đã đặt thẳng vấn đề về những lỗ hổng, gây khó, xa rời thực tế, thậm chí phi lý của nền hành chính công đang tồn tại. Lâu nay, dân gian nửa đùa nửa thật gọi nền công vụ của chúng ta “hành là chính” không phải là không có lý do. Đã rất nhiều năm, nhà nước luôn chủ trương, kêu gọi cải cách hành chính sao cho có một nền công vụ (gồm những chủ trương, chính sách và bộ máy thực hiện) lành mạnh, trong sạch, hiệu quả, giảm bớt phiền hà cho dân nhưng kết quả vẫn chưa như ý muốn. Một nền công vụ hẳn hoi, chấm dứt những lời ra tiếng vào, lấy mục đích vì nhân dân phục vụ vẫn là mong muốn của đông đảo nhân dân.

Thứ Năm, ngày 23 tháng 4 năm 2015

Hành dân và dọa dân

Tôi nghỉ việc, mấy hôm nay đày nắng đi thực hiện thủ tục làm người còn sống, nào là bảo hiểm thất nghiệp, bảo hiểm y tế, bảo hiểm xã hội tự nguyện... Từ nhà đến nơi cả mười mấy cây số. Chỉ riêng việc đòi được cái tiền bảo hiểm thất nghiệp mình đã đóng cũng đủ khốn nạn. Cái đơn viết trước ghi không trúng ngày cũng phải hủy, bắt viết lại đúng ngày nộp hồ sơ mới nhận. Đã có tài khoản ở Vietcombank rồi, dứt khoát không chịu, bắt phải mở thêm ở ngân hàng Đông Á. Đề nghị cho lĩnh một hoặc 2 lần bởi từ giờ chỉ ở nhà... hoạt động cách mạng, không chịu, bắt phải kéo dài 6 tháng, Đông Á sẽ trả dần. Đi 3-4 lần mới lấy được số nộp hồ sơ, bây giờ bị hẹn sau hơn 1 tháng nữa mới trả kết quả (nộp ngày 22.4, hẹn trả ngày 25.5, kinh).

Nhưng hành thế chưa đủ, còn dọa bằng văn bản chữ nghĩa hẳn hoi: "Người lao động phải đến nhận quyết định đúng ngày ghi trên phiếu. Nếu sau 2 ngày làm việc kể từ ngày ghi trong phiếu hẹn trả kết quả, ông/bà không đến nhận quyết định, Trung tâm dịch vụ việc làm sẽ hủy quyết định hưởng trợ cấp thất nghiệp của ông/bà theo quy định". Bắt dân chờ hơn một tháng, nhưng họ không đủ kiên nhẫn chờ quá 2 ngày. Kinh.

Gớm cho cái bộ máy hành dân, dọa dân này. Tôi định "lành làm gáo vỡ làm muôi", nhưng nghĩ dù họ có biết mình là ai, giả dụ họ có nhân nhượng giải quyết riêng cho mình thì cũng còn bao nhiêu lương dân bình thường bị đày đọa, nên thôi, và đưa lên blog này như một kỷ niệm buồn, một lời vạch tội.

Nguyễn Thông

Thứ Tư, ngày 22 tháng 4 năm 2015

Sợ lễ

Cuối năm 1992, đang làm giáo học, dạy văn, là tổ trưởng bộ môn KHXH (văn sử địa) tại Trường Dự bị đại học TP.HCM, lương chết đói sống khổ quá, tôi xin nghỉ một cục rồi đi làm thuê cho một công ty Hồng Kông chuyên về may mặc. Chủ công ty có tên Việt Thái này là người Hoa ở Hồng Kông, thông thạo cả tiếng Anh, Hoa, Việt, Pháp, thậm chí nói tiếng Việt còn giỏi hơn tôi. Ông Choi Wan Hoi (tên ông ấy), mấy người Hoa ở Chợ Lớn đến xin việc gọi là ông Thái (phiên âm từ chữ Choi) thường rủ tôi đi cà phê cà pháo bất cứ lúc nào rảnh, ông ấy đùa, bảo để "thâm nhập thực tế".

Một hôm tháng 4, ông Choi gọi tôi lên phòng ông ấy. Đóng cửa xong, ông nghiêm mặt, nói: Tôi chán cái nhà nước của các anh quá, nó hành đám đầu tư nước ngoài chúng tôi khổ sở vất vả trăm bề. Chịu không nổi thì tôi sẽ rút sang Thái Lan. Tôi hỏi ông có chuyện gì vậy, ông bảo xứ anh lắm lễ quá, đủ thứ lễ lạt, bày vẽ đủ kiểu, biến thành luật, bắt chúng tôi phải thực hiện. Tết nhất đã đành một nhẽ, đằng này nào là 3 tháng 2, 8 tháng 3, 30 tháng 4, 1 tháng 5, 1 tháng 6, 19 tháng 8, 2 tháng 9, 20 tháng 10... đụng vào là tiền, là phải cho công nhân nghỉ. Đơn hàng cần làm gấp, nhưng không cho công nhân nghỉ lễ thì sinh chuyện, rồi họ lại tố chúng tôi bóc lột, đày đọa công nhân. Tôi sợ lắm. Bên Thái Lan chúng tôi chỉ sợ một nhà vua, còn bên này ông bà nào cũng là vua.

Năm 1995 do công ty bị dời từ Q.1 ra khu chế xuất Linh Trung, Thủ Đức nên tôi đành chia tay ông. Sau thỉnh thoảng vẫn gặp nhau, ông Choi càng bi quan về triển vọng làm ăn tại VN, làm thêm vài năm nữa, đến năm 2002 ông về Hồng Kông, từ bấy không liên lạc được. Vừa rồi có nghe ông bị bệnh nặng kéo dài, chả biết có còn sống hay không.

Nguyễn Thông

Thứ Ba, ngày 21 tháng 4 năm 2015

Lời động viên của ông bạn Bá Tân

Tin vui với K.17
Thế là, sau thời gian chuyển sân chơi từ blog sang Facebook, Nguyễn Thông lại trở về cội nguồn với thương hiệu Blog Nguyễn Thông.

Là đứa con tinh thần của Nguyễn Thông. Là sân chơi của bạn bè cùng chí hướng. Và, đây là điều rất đặc biệt, Blog Nguyễn Thông còn là “ cơ quan ngôn luận”  của K.17.
K.17 là “ niên hiệu” khoa ngữ văn, khóa 17, Đại học tổng hợp Hà Nội.

Là thành viên của K.17, Nguyễn Thông đam mê chấp nhận lao tâm khổ tứ tạo dựng blog và được nhiều đồng môn coi đó là “ cơ quan ngôn luận” của K.17.
Nguyễn Thông đã trở lại sân chơi blog. Đó là tin vui, rất vui với K.17.
Blog Nguyễn Thông trở thành nơi hội tụ, sẻ chia mọi thông tin của K.17.

K.17 đón đọc Blog Nguyễn Thông không chỉ là bạn đọc thuần túy, mà còn với tư cách trong cuộc, đọc để biết thông tin về K.17.
Đồng môn K.17 tham gia sân chơi Blog Nguyễn Thông dĩ nhiên có nhiều đề tài, góp phần trợ giúp khổ chủ. Ngoài ra, với K.17, thông qua Blog Nguyễn Thông kịp thời loan báo những thông tin dành riêng cho nội bộ.

Tạo dựng sức sống cho blog không dễ chút nào, nhất là muốn trở thành địa chỉ hấp dẫn bạn đọc.
Nguyễn Thông đang một mình tả xung hữu đột, nhọc nhằn gánh gác duyên nợ tơ lòng.
Nguyễn Thông đang rất cần những đồng minh từ các đồng môn.

         Hỡi K17.
         Hãy tham gia với Nguyễn Thông.
         Hãy thể hiện cốt cách K17 trên Blog Nguyễn Thông.

 Rất khiêm tốn nhưng chúng ta vẫn cứ nói thật với nhau: Năng lực viết của K17 là rất dồi dào.
 K17 đội hình hùng hậu trên nhiều sân chơi: nhà văn, nhà báo, nhà giáo…
 Hẹn gặp nhau thường xuyên trên Blog Nguyễn Thông.


 Bá Tân

Nghĩ vụn, góp với đảng cầm quyền

Cụ Hồ trong Di chúc có bảo "trước hết nói về đảng", nên tôi góp ý cho đảng, mặc dù tôi chả phải đảng viên đảng viếc gì. Hồi cuối năm 2014, ông tổng bí thư và ông thủ tướng từng đăng đàn kêu gọi mọi người hãy chân thành góp ý cho đảng, rằng đảng phải biết lắng nghe, dù lời nói trái chiều. Vậy thì tôi thẳng thắn:

1.Chả có nước nào chứa đầy mâu thuẫn như nước ta, mà điều dễ thấy nhất ở chỗ đảng độc quyền lãnh đạo nhưng lại luôn tán dương ca ngợi xã hội này là xã hội dân chủ. Hai thứ đó không thể đi với nhau, có cái này thì không có cái kia, như nước với lửa, bóng tối và ánh sáng vậy. Tôi không phản đối độc đảng, bởi biết không thể vác nạng chống trời, nhưng nếu vậy thì đừng đặt vấn đề dân chủ ra nữa, dễ gây thắc mắc, hoài nghi.

2.Bộ máy tuyên truyền của đảng muốn áp đặt lên dân chúng điều gì thì cũng nên kheo khéo, đừng nói lấy được. Chẳng hạn hồi xưa, để tự khen đảng mình là tốt đẹp đúng đắn nhất, họ lấy ví dụ ông Trần Huy Liệu đã

Chủ Nhật, ngày 19 tháng 4 năm 2015

Ghế nào người nấy

Cứ mỗi lần coi tivi thấy họ ngồi trên những chiếc ghế ấy là tôi không chịu được. Tâm trạng khó tả. Ngứa mắt lắm. Giận vô cùng.

Ghế thì có gì mà giận? Bạn sẽ hỏi tôi thế.

Họ là những ông to bà nhớn, đang cai trị đất nước này. Họ thi nhau chứng tỏ sự oai vệ, quyền thế, vinh hiển của mình trước mắt mọi người. Họ là những trọc phú của một nước đang nghèo nát, cơm chưa đủ no, áo chưa đủ mặc. Dân đang vất vưởng với thu nhập còm cõi. Nông dân đánh vật với giá nông sản rẻ mạt. Thanh niên, đàn bà con gái kéo nhau đi tha hương viễn xứ để kiếm sông bằng đủ hình đủ kiểu. Trẻ con thất học bởi trường không ra trường lớp không ra lớp, cha mẹ nghèo nàn. Những con sông con suối đang cần cây cầu cho người qua lại an toàn mùa nước lũ. Công nhân lay lắt với đồng lương chết đói. Trẻ con cần cơm có thịt. Án oan sai tùm lum. Thiếu giường bệnh đến mức phải nằm xếp lớp lên nhau. Khắp nơi khiếu kiện đòi ruộng đất bị cướp trắng tuồn cho lũ nhà giàu. Đạo đức xuống cấp. Tham nhũng hoành hành… Vậy mà họ cứ oai vệ hãnh diện trên những chiếc ghế trọc phú. Ngồi đó mà không thấy xấu hổ.

Thứ Bảy, ngày 18 tháng 4 năm 2015

Ngày tàn của bọn tham nhũng

Tôi rón rén rước ông cựu binh đánh tàu Maddox sang uống nước chè. Rồi câu chuyện làm quà:
-Bác ạ, em mong sớm có một ngày tất tật bọn tham nhũng xứ này bị toi hết, lúc ấy dân sẽ có ngày hội lớn.
-Thế thì tàn hết mẹ nó chế độ à?
-Cái nhà bác này, ăn nói chán bỏ xừ.

Nguyễn Thông