Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Thứ Sáu, 21 tháng 8, 2020

Căn bệnh nặng

Hồi xưa các cụ nói chữ, gọi là nan y (y: chữa bệnh, nan: khó, nan y là khó chữa). Bệnh gì?

Càng ngày, ta càng thấy rõ nhà cai trị xứ này rất say mê quá khứ, cái mà họ gọi là lịch sử vĩ đại, quá khứ hào hùng, những chặng đường vẻ vang. Mà lịch sử của họ phần lớn chỉ cách mạng, đánh nhau, chém giết, đổ máu, tương tàn. Họ ca ngợi chiến công chói lọi, bước ngoặt lịch sử, dấu ấn không phai mờ, chặng đường vinh quang của dân tộc..., quanh đi quẩn lại thì vẫn chiến tranh, nồi da xáo thịt. 

Quanh năm suốt tháng, hết kỷ niệm nọ đến chào mừng kia, phát mệt với những tự sướng ấy. Tất nhiên, họ sẽ quên đi, lờ đi những sai lầm, thất bại, những đau đớn do họ gây ra mà nhân dân đất nước phải chịu.

Họ luôn miệng nói hướng tới tương lai, nhìn về phía trước, xếp lại quá khứ nhưng cứ loay hoay mãi trong mớ bùng nhùng lịch sử, tốn bao nhiêu là thời gian, trí lực, tài sản cho sự vuốt ve quá khứ này. Người đời nói chẳng sai, đó là ăn mày quá khứ.

Năm này qua năm khác, xuân thu nhị kỳ, từng quý từng tháng, họ còn định ra năm lẻ năm chẵn, luôn cờ quạt đỏ ối, phèng la vang trời, lễ lạt tràn lan, hội nghị hội thảo khắp chốn, ngốn biết bao ngân sách, sức dân.

Nắm trong tay bộ máy tuyên truyền, họ càng ngày càng "ta là ta mà ta cứ say ta", như căn bệnh mạn tính, nặng, không có thuốc chữa.

Tôn trọng quá khứ, tử tế với lịch sử không có nghĩa cứ phải làm màu làm mè cho nó một cách thái quá như vậy.

Căn bệnh này, phong kiến ngày xưa cũng thua xa, còn thế giới quanh ta bây giờ xách dép chạy siêu tốc cũng không theo kịp. Cứ thử nhìn ra mà xem, có nước nào (ngoài mấy anh cộng sản) tồn tại thứ đặc sản như vậy không.

Nguyễn Thông

1 nhận xét:

  1. Thương hàn, không là bệnh nan y, nhưng đến giai đoạn đông y gọi là thương hàn nhập lý thì...'ôi xương tan máu rơi'. Thủng ruột. Xuất huyết nội. Tụt áp. Tim ngừng. Phổi xẹp. Và...cờ dong, trống giục!

    Trả lờiXóa