Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Chủ Nhật, 13 tháng 9, 2020

Người chép sử bặt đi đâu cả

Nước An Nam ta, cứ thiên hạ thế giới có cái gì thì ta cũng có thứ ấy, thậm chí còn nhiều hơn, dù chả để mần chi.

Hồi xưa, mỗi triều đại chỉ cần vài người có nhiệm vụ chép sử, gọi là thái sử công. Mọi điều xảy ra đều được biên ghi lại một cách trung thực. Không có thế lực nào, ngay cả vua, cấm được họ, bắt họ chép sai. Sử đã chép được coi là thứ thiêng liêng, vua cũng không được sửa, chứ nói gì đám cá cậy vây, cua cậy càng.

Thời Chiến Quốc, thái sử Bá chép việc Thôi Trữ giết vua, bị họ Thôi chém ngay. Hai em của Bá là thái sử Trọng, thái sử Thúc tiếp tục chép đúng như thế đều lần lượt bị chém. Người em út là thái sử Quý nối tiếp (bởi bắt buộc phải có người chép sử, không thề bỏ trống) lại biên y sì như vậy. Thôi Trữ quát ngươi không sợ chết à, Quý trả lời chép đúng sự thực là chức phận của người làm sử, nếu trái chức phận để mà sống thì chẳng thà chết còn hơn. Thôi Trữ đành chịu thua, không phải là thua Quý mà thua người chép sử, thua bản chất của lịch sử.

Xứ An Nam ta, dân đóng thuế nuôi đủ các cơ quan, tổ chức, cá nhân có liên quan tới sử, đông không kể xiết. Nào là Hội Khoa học lịch sử, Hội Nghiên cứu lịch sử, Viện Sử học, Khoa Lịch sử; nào là những Dương Trung Quốc, Trần Đức Cường, Vũ Minh Giang, Phạm Hồng Tung, Lê Văn Lan, Nguyễn Quang Ngọc..., tinh những cây đa cây đề ăn tốn tiền dân nuôi lắm. Chả biết những vụ "Thôi Trữ giết dân" như vừa rồi, đám sử ấy, các quan sử ấy ghi chép như thế nào.

Liệu họ có nhớ lời khẳng khái của thái sử Quý không? Nếu đã chép được dòng nào, vào chiếc thẻ tre nào, hãy công bố cho thiên hạ biết, không phải chỉ để biết sự thực lịch sử đầy máu và nước mắt, mà còn biết được thực chất, bản chất của người mần sử thời cộng sản ở xứ này.

Nguyễn Thông

1 nhận xét:

  1. Thôi bác Thông trách họ làm chi "hãy cho để họ suy nghĩ trên những công trình của minh" và cũng đừng trông mong họ,ví dụ, trong ngày 30/04/1975, xe tăng nào hút đổ cánh cổng Dinh Độc Lập?, ai là người kéo cờ? ai là người viết lời đầu hàng của TT Dương văn Minh?,... cho thấy mấy ông viết/nghiên cứu sử bầy hầy như thế nào!.

    Hiểu và cùng cảm xúc như bác Thông và những người khác trong thời gian xử vụ án và sự kiện ngày 08-09/01/20
    Tặng các cơ quan, tổ chức, cá nhân có liên quan tới sử câu: "...bình yên như kiếp đá" (chữ của Trịnh Công Sơn trong ca khúc ngày xưa khi còn bé).
    Tặng bác Thông và những người đồng cảm câu: "... người lặng nghe đá lên trong mình." (Trịnh Công Sơn trong ca khúc Du Mục)
    Để tránh hiểu lầm xin có giải thích nhỏ: đá trong câu 1 hàm ý trơ trơ, trơ lỳ; đá trong câu 2 hàm ý nặng nề.

    Nhớ trong hồi ký, Tạ Chí Đại Trường (hồi còn trong trại cải tạo) từng phê phán các sử gia miền Bắc (ví dụ Phạm Huy Thông và những người khác) phê phán những công trình của ông không căn cứ trên những sử liệu khoa học mà chỉ căn cứ trên ưu thế quyền lực và ý thức hệ. (Phạm Huy Thông đậu Thạc sỹ sử-địa tại đại học Sorbonne, Pháp.)

    Nhớ ở Huế có nhà Huế học có những bài nghiên cứu/sách về thời gian niên thiếu của lãnh tụ ở Huế rất chi tiết. Ông theo kháng chiến từ trước 68 quanh đi quẩn lại cũng chỉ "từ Phú Xuân đến Huế", bạn bè ông có nhiều người nổi tiếng cũng vào rừng như ông, tâm sự ông nhiều đến nỗi hồi ký của ông dày đến 3 cuốn NHƯNG ông không bao giờ nghiên cứu, tìm hiểu và công bố cho biết ai là người gây ra thảm sát tết Mậu Thân ở Huế, mặc dù ông hoàn toàn có đủ điểu kiện và thông tin. Một nhà văn bạn ông vài năm trước có thư ngỏ phân bua mình không có trong TP Huế khi đó nhưng cũng không cho biết ai là người ra lệnh,.. có gì mà các ông Huế này sợ hãi quá vậy? Tôi mà học trung học với các ông thầy này chắc tôi xui lắm.
    Cũng phải kính trọng cụ Trần Huy Liệu vì tôn trọng sự thật lịch sử đã nhờ GS Phan Huy Lê công khai chuyện "đuốc sống L V Tám".

    Trả lờiXóa