Có lẽ cần phải liệt kê lại chút ít theo kiểu nhật ký thì mới dễ hình dung vụ việc. Những thông tin trên báo chí, truyền thông và mạng xã hội thời gian qua khiến người dân không thể không lo về thực trạng cán bộ xã.
Ngày 7.8, một công dân ở xã An Bình (huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương) than phiền trên mạng xã hội việc ủy ban xã khi xác minh lý lịch cho người nhà đã lạm quyền, làm trái quy định, bêu xấu cả gia đình anh vào trong lý lịch. Anh còn chụp ảnh rõ phần xác nhận của một vị phó chủ tịch xã rằng “Bản thân và gia đình chưa chấp hành và thực hiện tốt quy định của địa phương”, trong khi theo nguyên tắc chỉ cần xác nhận lời khai có đúng không, hoặc đương sự có đang trú ngụ tại địa phương hay không.
Dư luận bất bình. Báo chí vào cuộc, chỉ ra cái sai, lạm quyền của cán bộ xã. Đích thân Chủ tịch xã An Bình phải đứng ra xin lỗi người dân, chứng thực lại lý lịch. Tưởng chuyện như thế sẽ dừng, đùng một cái, chỉ một hôm sau, xảy ra y chang, mà ngay xã ở thủ đô mới khiếp. Đích thân Chủ tịch xã Duyên Hà (huyện Thanh Trì, Hà Nội) bút phê vào lý lịch một thanh niên xin xác nhận để đi học đại học. Ông Chủ tịch Nguyễn Đăng Huấn hạ bút thật nặng nề “Ủy ban nhân dân xã Duyên Hà xác nhận anh Ngô Việt Anh có hộ khẩu thường trú tại xã. Bản thân và gia đình chưa chấp hành chủ trương chính sách của đảng, pháp luật của nhà nước, quy định của địa phương”.
Không bàn chuyện chính trị. Chỉ quan tâm các vấn đề xã hội. Đá để xây chứ không để ném. nguyenthong8355@gmail.com
Bạn bè
Tổng số lượt xem trang
Tìm kiếm Blog này
Hiển thị các bài đăng có nhãn ủy ban. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ủy ban. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Bảy, 12 tháng 8, 2017
Chủ Nhật, 30 tháng 7, 2017
Phục vụ dân
Hồi trưa, tôi dọn dẹp lau chùi tủ sách, rơi ra cuốn Tắt Đèn của nhà văn Ngô Tất Tố. Buồn tay giở xem, trúng ngay đoạn chị Dậu ra đình lạy lục xin lý trưởng đóng triện vào cái giấy bán con bán chó để cứu chồng. Chị ta nói hết nước hết cái nó cũng không chịu đóng, cuối cùng phải mất cho nó cả thảy 2 hào, bởi "triện của ông không phải củ khoai" mà cho không mày.
Khi tôi học cấp 2, nhà trường lên án rất dữ bọn cường hào lý dịch này, nhất là chi tiết ăn cả mồ hôi nước mắt dân, chà đạp nỗi đau của dân. Các thầy giáo đồng thời liên hệ chế độ ta tươi đẹp, chính quyền và cán bộ phục vụ nhân dân vô điều kiện. Đó là ưu việt của chế độ XHCN. Chúng tôi tin như vậy. Mà thực, hồi tôi ra ủy ban xã xác nhận lý lịch và cắt hộ khẩu để đi học, ủy ban cũng đóng dấu và chả lấy xu nào.
Giờ thì khác. Vụ ủy ban phường Văn Miếu ở Hà Nội giống hệt tên lý trưởng củ khoai nói trên. Mà nói đâu xa, chúng ta cứ đem bất cứ thứ giấy tờ nào ra ủy ban phường-xã chứng nhận hoặc sao y là bị họ tính tiền, gọi là lệ phí. Chúng ta đóng thuế nuôi họ làm việc nhưng hở ra là họ móc túi ta. Họ nói là chính quyền nhân dân, phục vụ nhân dân nhưng họ bóp nặn dân từng tí một. Cái gì cũng phải tiền. Không có tiền thì đừng bước chân vào ủy ban.
Mà nhân vụ sao y này, tôi muốn hỏi các vị ủy ban về việc luôn bắt dân phải nộp 1 bản. Tôi sao y cho tôi chứ có sao cho các vị đâu. Còn nếu để kiểm tra trong trường hợp có xảy ra sự gì về sau thì cứ giở sổ sách ra, biên ghi đầy đủ, ký rõ ràng, làm sao phải giữ 1 bản cho chật tủ. Mỗi ngày giữ hàng trăm bản, chả mấy lúc lại réo bà ve chai xử lý hàng tồn, đó là chưa kể rất tốn phí tiền của dân, chỉ béo mấy anh photocopy thôi.
So với chính quiyền tôi biết hồi còn bé thì chính quyền bây giờ là bước thụt lùi. Suy thoái ở đấy chứ ở đâu mà cứ phải lý luận, hở mấy ông đảng.
Đấy, có nhiều thứ vô lý thế đấy mà đám dân chúng ta cứ nín nhịn chịu đựng, họ càng đè đầu cưỡi cổ, không bao giờ ngóc lên được.
Nguyễn Thông
Khi tôi học cấp 2, nhà trường lên án rất dữ bọn cường hào lý dịch này, nhất là chi tiết ăn cả mồ hôi nước mắt dân, chà đạp nỗi đau của dân. Các thầy giáo đồng thời liên hệ chế độ ta tươi đẹp, chính quyền và cán bộ phục vụ nhân dân vô điều kiện. Đó là ưu việt của chế độ XHCN. Chúng tôi tin như vậy. Mà thực, hồi tôi ra ủy ban xã xác nhận lý lịch và cắt hộ khẩu để đi học, ủy ban cũng đóng dấu và chả lấy xu nào.
Giờ thì khác. Vụ ủy ban phường Văn Miếu ở Hà Nội giống hệt tên lý trưởng củ khoai nói trên. Mà nói đâu xa, chúng ta cứ đem bất cứ thứ giấy tờ nào ra ủy ban phường-xã chứng nhận hoặc sao y là bị họ tính tiền, gọi là lệ phí. Chúng ta đóng thuế nuôi họ làm việc nhưng hở ra là họ móc túi ta. Họ nói là chính quyền nhân dân, phục vụ nhân dân nhưng họ bóp nặn dân từng tí một. Cái gì cũng phải tiền. Không có tiền thì đừng bước chân vào ủy ban.
Mà nhân vụ sao y này, tôi muốn hỏi các vị ủy ban về việc luôn bắt dân phải nộp 1 bản. Tôi sao y cho tôi chứ có sao cho các vị đâu. Còn nếu để kiểm tra trong trường hợp có xảy ra sự gì về sau thì cứ giở sổ sách ra, biên ghi đầy đủ, ký rõ ràng, làm sao phải giữ 1 bản cho chật tủ. Mỗi ngày giữ hàng trăm bản, chả mấy lúc lại réo bà ve chai xử lý hàng tồn, đó là chưa kể rất tốn phí tiền của dân, chỉ béo mấy anh photocopy thôi.
So với chính quiyền tôi biết hồi còn bé thì chính quyền bây giờ là bước thụt lùi. Suy thoái ở đấy chứ ở đâu mà cứ phải lý luận, hở mấy ông đảng.
Đấy, có nhiều thứ vô lý thế đấy mà đám dân chúng ta cứ nín nhịn chịu đựng, họ càng đè đầu cưỡi cổ, không bao giờ ngóc lên được.
Nguyễn Thông
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)