Đây không phải bài của tôi (chủ blog) mà xin từ Facebook của anh Nguyễn Khắc Nhượng. Anh Nhượng là nhà báo, nguyên Tổng thư ký tòa soạn báo Thanh Niên, sếp cũ của tôi nhiều năm. Anh ít nói, nhưng nói - viết ra điều gì đều rất chắc chắn, bởi suy nghĩ và thực hiện luôn cẩn trọng. Tài liệu mà anh có cũng vậy, chính xác, cụ thể lắm.
MỘT VÀI SỐ LIỆU THỐNG KÊ VỀ VIỆT NAM
Dân số:
Việt Nam hiện nay có dân số ước tính khoảng hơn 93 triệu
người, đứng hàng thứ 13/243 quốc gia và lãnh thổ trên thế giới. Dân số
là một trong những đơn vị chính được dùng để đánh giá độ lớn và nhỏ của
một quốc gia. Việt Nam đứng hàng thứ 13 có dân số đông nhất thế giới. Bởi
vậy, xét về mặt dân số, Việt Nam không phải kém.
Diện tích:
Việt Nam có tổng diện tích đất liền khoảng 331,210 km2, đứng hàng thứ
61/189 quốc gia trên thế giới. Diện tích quốc gia cũng là một trong
những đơn vị chính dùng để đánh giá độ lớn của quốc gia. Ở vị trí thứ
61, Việt Nam thuộc nhóm 1/3 quốc gia có diện tích lớn nhất thế giới.Bởi
vậy, xét về mặt diện tích, Việt Nam không phải là kém.
Không bàn chuyện chính trị. Chỉ quan tâm các vấn đề xã hội. Đá để xây chứ không để ném. nguyenthong8355@gmail.com
Bạn bè
Tổng số lượt xem trang
Tìm kiếm Blog này
Hiển thị các bài đăng có nhãn nguyễn khắc nhượng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nguyễn khắc nhượng. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Bảy, 2 tháng 5, 2015
Thứ Hai, 29 tháng 10, 2012
3 bài thơ của Nguyễn Khắc Nhượng
Lời giới thiệu:
Anh Nguyễn Khắc Nhượng quê Quảng Nam, từng là Tổng thư ký tòa soạn báo Thanh Niên, đã về hưu, hiện sống tại Sài Gòn. Thơ anh, tôi chả biết nói thế nào cho phải, chính là cõi lòng anh, một người xù xì chứa tâm hồn đa cảm. Điều đặc biệt là, khi còn đương chức, không bao giờ anh lợi dụng cương vị của mình để in thơ trên báo nhà, kể cả báo tết, mặc dù điều ấy với anh quá dễ. Xin giới thiệu một số bài anh viết trong thời gian mấy chục năm qua:
Tháng giêng hương ảo
Trời tháng giêng tôi lạc dấu giày
Em về hôm trước buồn hôm nay
Khóc em một chút hương còn lại
Hương ảo vô thường lọt kẽ tay
Trời tháng giêng mây trời rất trắng
Tặng em một nửa trời tháng giêng
Mai kia tóc bạc lưng chừng núi
Còn nửa phương trời để ngóng em
Anh Nguyễn Khắc Nhượng quê Quảng Nam, từng là Tổng thư ký tòa soạn báo Thanh Niên, đã về hưu, hiện sống tại Sài Gòn. Thơ anh, tôi chả biết nói thế nào cho phải, chính là cõi lòng anh, một người xù xì chứa tâm hồn đa cảm. Điều đặc biệt là, khi còn đương chức, không bao giờ anh lợi dụng cương vị của mình để in thơ trên báo nhà, kể cả báo tết, mặc dù điều ấy với anh quá dễ. Xin giới thiệu một số bài anh viết trong thời gian mấy chục năm qua:
Tháng giêng hương ảo
Trời tháng giêng tôi lạc dấu giày
Em về hôm trước buồn hôm nay
Khóc em một chút hương còn lại
Hương ảo vô thường lọt kẽ tay
Trời tháng giêng mây trời rất trắng
Tặng em một nửa trời tháng giêng
Mai kia tóc bạc lưng chừng núi
Còn nửa phương trời để ngóng em
Thứ Hai, 22 tháng 10, 2012
Đọc thơ Nguyễn Khắc Nhượng: Mưa chiêm bao- những giấc mơ một đời người
Tôi biết anh Nguyễn Khắc Nhượng từ năm 1996. Khi tôi chân ướt chân ráo về báo TN thì anh lúc ấy đã là Tổng thư ký tòa soạn. Nay anh về hưu, không được may mắn như nhiều người hưởng vui thú điền viên mà hằng ngày phải vất vả chống chọi với căn bệnh ung thư quái ác. Nhưng cứ như không, luôn sôi nổi với bạn bè, coi bệnh chả là cái đinh gì.
Có những ai đó, ta cứ ngỡ họ quan tâm đến mọi thứ trên đời, trừ làm thơ bởi lấy đâu ra thời gian mà thi với phú, thì bất chợt xuất hiện cùng nguyên tập thơ dày dặn, mỗi bài như một dấu mốc cuộc đời mình. Lần đầu tiên tôi biết một người thơ như thế khi anh Nguyễn Khắc Nhượng, tài hoa và nắn nót ký tặng tôi tập Mưa chiêm bao.
Có những ai đó, ta cứ ngỡ họ quan tâm đến mọi thứ trên đời, trừ làm thơ bởi lấy đâu ra thời gian mà thi với phú, thì bất chợt xuất hiện cùng nguyên tập thơ dày dặn, mỗi bài như một dấu mốc cuộc đời mình. Lần đầu tiên tôi biết một người thơ như thế khi anh Nguyễn Khắc Nhượng, tài hoa và nắn nót ký tặng tôi tập Mưa chiêm bao.
Thứ Sáu, 8 tháng 6, 2012
Con rồng của làng Hạ
BÌNH NHẤT CHỈ
Cùng
là ba làng nằm ven biển nhưng khác với sự phồn vinh của làng Trung và làng
Thượng, làng Hạ lại là làng nghèo khó nhất vùng mặc dù tiềm năng kinh tế của
làng Hạ chẳng kém chi hai làng Trung, Thượng kia.
Trưởng
làng Hạ cay cú lắm, chỉ mong có ngày đuổi kịp và vượt mặt hai làng Trung,
Thượng vốn đã được thiên hạ nức nở khen là những con rồng trong vùng. Sau
nhiều đêm trằn trọc nghĩ suy, Trưởng làng Hạ quyết định triệu tập tất cả các
chức sắc trong làng lại mà rằng: “ Sự tụt hậu của làng ta so với hai làng kia
chắc chắn là do nơi an táng ngài tiền hiền dựng làng trước đây không nhằm đúng
cuộc đất phát. Nay ta cần phải rước thầy địa lý giỏi về chọn chỗ đất tốt để cải
táng ngài tiền hiền của làng ta vào đấy mới có cơ đuổi kịp hai làng Trung,
Thượng được”.
Một
chức sắc mách: “ Thầy địa lý giỏi hiện nay chẳng ai hơn thầy Tả Đìa, thầy ta là
cháu đời thứ 301 của cụ Tả Ao, một bậc Thánh về địa lý thời trước. Bí kíp địa
lý của cụ Tả Ao hiện do thầy Tả Đìa nắm giữ. Làng ta nếu rước được thầy Tả Đìa
về giúp thì hóa rồng là cái chắc”.
Trưởng
làng nghe thế mừng lắm, kêu gọi dân làng gom góp tiền bạc để thỉnh thầy Tả Đìa
về chọn cuộc đất tốt cho làng. Thầy Tả Đìa đến làng Hạ được Trưởng làng và các
chức sắc đối đãi cực kỳ cung kính, cứ nhứt nhựt thết tiểu yến, tam nhựt thết
đại yến, kéo dài như vậy cả tháng trời. Sang đến ngày thứ 31 thầy Tả Đìa mới chống
gậy dạo khắp nơi để tìm cuộc đất tốt cho làng. Hai hôm sau thầy Tả Đìa đưa
Trưởng làng đến một gò đất cao chỉ vào đó mà rằng: “ Đây là cuộc đất mà sách
địa lý của cụ tổ ta kêu là “Long trục quần dương”, tả hữu đều có thần Thanh
Long phù trợ. Cuộc đất này chắc chắn sẽ giúp làng Hạ hóa rồng”. Trưởng làng
mừng rỡ thưa: “ Nếu vậy thì xin thầy sớm chọn ngày lành để chúng tôi cải táng
ngài tiền hiền vào cuộc đất này”. Thầy Tả Đìa nói: “ Không phải cải táng ngài
tiền hiền vào đây mà hãy kiếm một con cá chép chôn đúng vào chỗ này này!”. Thầy
chỉ đầu gậy vào một điểm ở đỉnh gò. Trưởng làng thắc mắc: “ Sao lại chôn cá
chép?”. Thầy Tả Đìa giải thích: “ Ngươi há không nghe chuyện cá chép vượt vũ
môn sẽ hóa thành rồng hay sao? Cái tích hóa rồng ấy thường chỉ vào những người
học trò thành đạt trong thi cử. Các làng Trung,Thượng kia sở dĩ phồn thịnh hóa
rồng đều nhờ sự học mà ra. Sau khi táng con cá chép này vào đây ngươi hãy động
viên người làng cho con em nỗ lực học tập. Chừng hai mươi năm sau làng Hạ sẽ
đuổi kịp hai làng kia, độ ba mươi năm sau thì làng ngươi vượt qua họ là chắc
chắn! Nếu làm đúng như lời ta dạy, hai mươi năm nữa ngươi cho đào chỗ chôn con
cá chép lên sẽ thấy nó đã hóa thành rồng”.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)