Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn tết đinh dậu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tết đinh dậu. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 5 tháng 2, 2017

Tết nhất, đánh nhau hơi bị nhiều

Dịp tết, những ngày tết, nói theo cách dân dã là “tết nhất”. Cứ hiểu nôm na, ngày tết thì cái gì cũng nhất: vui nhất, ăn ngon nhất, đi chơi nhiều nhất, tình cảm đậm đà nhất, gia đình sum họp đông nhất, bạn bè hòa hợp nhất, v.v.. nhất. Thế nên, người ta mới bảo “vui như Tết”, “sướng như Tết”.

Nhưng đó là Tết xưa, Tết truyền thống mang hồn dân tộc. Tết nay khác nhiều rồi. Giá mà cái khác ấy theo chiều phát triển, đi lên, giàu có hơn, đẹp và ý nghĩa hơn thì quá tốt. Ai dè, quá nhiều điều xảy ra khiến nhân gian buồn lòng. Buồn nhất là dịp tết, đánh nhau nhiều hơn ngày thường. Mấy ngày tết, đánh nhau tóe máu đầu trên toàn quốc, người chết và bị thương như ngả rạ, bệnh viện cấp cứu bở hơi tai. 

Chả cần kiểm chứng đâu xa, cứ đọc trên các báo, theo dõi những bản tin truyền hình, rõ ngay. Xen giữa những thông tin về không khí nhộn nhịp, náo nức “mừng đảng, mừng xuân”, người người nhà nhà vui vẻ chuẩn bị cho cái Tết Đinh Dậu, những chuyến hăm hở đi xa, những khoản tiền thưởng đem niềm vui cho gia đình người lao động… là những hung tin. Có lẽ tin dữ về những cuộc choảng nhau chỉ chịu lép vế, lùi về hàng thứ 2 sau tin về tai nạn giao thông. Rồi đến lúc nào đó, các nhà xã hội học cần phải nghiên cứu và công bố thật mạch lạc, sâu xa về tình trạng đổ máu “nhân dịp tết” để góp xây một bức tường ngăn chặn thứ tệ nạn rất đáng sợ này.

Thứ Năm, 2 tháng 2, 2017

Năm gà, biết ơn con gà trống

Do tính chất công việc, tôi thường phải dậy vào lúc 5 giờ sáng. Mặc dù nhà có nhiều đồng hồ chuông, lại có cả điện thoại cài giờ nhưng chả hiểu sao vẫn thích dậy theo tiếng gà. Điều may mắn là tôi ở vùng ven đô, nhà hàng xóm suốt bao năm nay lúc nào cũng nuôi gà, dăm con mái và vài con trống. Cứ cầm canh là chúng gáy vang trời.

May mà chỉ có bọn gà trống gáy, chứ mái cũng nỏ mồm gáy quang quác nữa, chắc mất ngủ kinh niên. Nhìn chung, "đàn ông" dù là gà, rất dại và vất vả.

Điều kỳ diệu là chúng gáy rất chuẩn, đúng giờ phăm phắp. Canh 1, canh 2 chúng ít gáy, còn giờ tý canh 3 (tầm 11-1 giờ), sửu canh 4 (1-3), dần canh 5 (3-5) gáy trúng phóc luôn, vào lúc 1 giờ, 3 giờ, 5 giờ. Tạo hóa thật kỳ diệu. Tôi nhiều lúc nghĩ hay là cổ nó có cái đồng hồ Thụy Sĩ loại xịn. Bác nào cao kiến thử lý giải điều này xem sao.

Thiên nhiên luôn sẵn những con gà trống-đồng hồ như vậy. Tôi biết ơn nó. Còn xã hội thường thưa vắng gà trống, thiếu những con gà mà "một tiếng toàn dân bừng tỉnh mộng". Thương thay.

Nguyễn Thông