Từ
chuyện mấy kẻ trộm chó vừa bị dân làng đánh chết mà không đếm xỉa gì đến pháp
luật, tôi sực liên tưởng đến việc suốt hơn nửa thế kỷ nền giáo dục của chúng ta
có những khe hở, hốc tối, những gồ ghề lồi lõm trong việc giáo dục nhân cách
con người. Ngoài những thành tựu đã đạt được thì cũng phải nói thật đáng lo
ngại khi người ta nhồi nhét vào đầu trẻ thơ, vào học trò nít trong nhà trường cả
tính hung hăng, tàn nhẫn, bất chấp tình người...
Hồi
tôi còn bé, lớp 1 thì phải, có học bài thuộc lòng về con cáo đuôi bông. Con cáo
thật đẹp, lông hung hung nhưng bị quy tội ăn cắp "tối đến vào làng/bắt gà
bắt vịt", nó bị xử tử "dân làng đã biết/rình tóm được ngay/đòn gánh
cành cây/phang cho kỳ chết/thế là đáng kiếp/con cáo
biếng lười". Còn khi mơ làm chú hải quân thì say với hình ảnh "cây
súng chú chắc tay/quân thù mà ló mặt/biển lớn sẽ vùi thây". Được đi chợ
xuân thì hoa cũng chả thích, tranh cũng không thèm, chỉ thích khẩu súng
"yêu súng hơn bé chỉ lắc đầu/a, mẹ ơi cái súng xinh xinh"... Đại loại
những bài như thế rất nhiều, nó cứ ngấm dần vào đầu óc, tạo nên thứ tính nết dữ
dằn, coi trời bằng vung, thậm chí bất lương.
