Đó là câu thơ của nhà thơ Tuân Nguyễn.
Xin nói ngay rằng Tuân Nguyễn chứ không phải Nguyễn Tuân. Bác ấy chính danh là Nguyễn Tuân, nhưng trót theo nghiệp chữ nghĩa, mà nghiệp này vốn đã sừng sững lão thụ mộc Nguyễn Tuân nên đành biết điều mà lộn ngược lại tên mình. Ấy, người xưa thường ứng xử đẹp đẽ như thế. Một nét văn hóa trên đời. Giờ thì hậu sinh ít nhường nhịn chịu thiệt như vậy. Bữa nay mình đọc tờ báo Đại đoàn kết số kỷ niệm quốc khánh 2.9, thấy trang 1 có giới thiệu bài viết hoành tráng của Anh Đức, tí tởn giở ra đọc ngay, ai ngờ chẳng phải bác tác giả Hòn đất mà là một Anh Đức nào ấy. Mình cũng chẳng phân biệt gì, thấy hay thì thích thì khen, dù người viết là ai, không câu nệ tiếng tăm. Tuy nhiên hai Anh Đức khác nhau một trời một vực. Giá họ đừng trùng cái tên sẽ đỡ gây thất vọng.
Cuộc đời của Tuân Nguyễn cũng giống một thiên bi kịch. Ông là nhà thơ, biên tập viên đài Tiếng nói Việt Nam, năm 1964 bị vu "xét lại", chống đảng, không tòa nào xét xử nhưng chịu tù Hỏa Lò... gần 10 năm, ra tù cùng năm với những nạn nhân Nhân văn giai phẩm (1973), bị sa thải, phải móc cống, quét rác kiếm sống. Ông cùng vợ, nghệ sĩ đàn tam thập lục nổi tiếng Phương Thúy (con gái bác Hoài Chân) "trốn thủ đô" vào Sài Gòn mưu sinh, không may bị tai nạn giao thông, qua đời trong cảnh túng quẫn năm 1983. Mình sẽ có dịp tổng kết một bài chi li hơn về con người bất khuất, đau đớn này khi có thời gian.