Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Chủ Nhật, 31 tháng 1, 2016

Chuyện hằng ngày (4): Mùa xuân và đảng

Có nhiều câu khẩu hiệu tuyên truyền, người ta nghe mãi rồi cũng tin là như thế, ví dụ "Mừng đảng, mừng xuân", "Đảng cho ta mùa xuân".

Nhớ có lần, trong cái lạnh căm căm ở Hà Nội, ông bạn Đào Bình, một tay hoạt khẩu, hễ cứ nói ra điều gì là đều có vấn đề, y bảo "này các ông, chẳng hạn hồi ấy, nghĩa là cái đận năm 1930 ấy, đảng ra đời vào mùa đông thì chả biết bộ máy tuyên truyền của họ sẽ ca ngợi thế nào nhỉ?".


-Nhạc sĩ Phạm Tuyên cố tin rằng đảng đã cho ta mùa xuân, nhưng một ông cháu tôi (là cháu nhưng cùng tuổi) lại tủm tỉm, một năm có 4 mùa, đảng cho ta một mùa thôi, 3 mùa còn lại phải tự lo lấy, rồi cũng phải chịu ơn, chẳng thà đừng cho mùa nào, để tự lo tất có khi lại hay.


-Năm 2001, làm báo xuân, tôi được phân công biên tập mảng chính trị-xã hội, có bài của bác Lê Hiếu Đằng viết về kỷ niệm xoay quanh ca khúc "Mùa xuân đầu tiên" của nhạc sĩ Văn Cao. Trong bài, tác giả nhắc lại những dư luận vì sao bài hát bị cấm một thời gian dài, trong đó có nguyên nhân bởi có vị trùm lãnh đạo tuyên huấn khi ấy giận Văn Cao dám bảo mùa xuân sau 75 là mùa xuân đầu tiên, trong khi đảng đã đem về bao nhiêu mùa xuân cho dân tộc rồi, nhạc sĩ cố tình phủ nhận công ơn đảng, lại còn khẳng định "từ nay người biết yêu người", xóa sạch cả công ơn của đảng... Tôi biên tập, cứ để nguyên chi tiết ấy, nhưng khi báo xuất bản thì đã bị kéo kiểm duyệt cắt bỏ, vừa buồn vừa tiếc.


31.1.2016
Nguyễn Thông

Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2016

Chuyện hằng ngày (3): Dạy và học

Trong bữa ăn, bà xã nhắc chuyện hôm qua các bà bạn nhóm Dã Quỳ (quỹ già) tụ tập với nhau. Cô Trinh giáo viên trẻ đang dạy một trường cấp 2-3 dân lập có tham gia cuộc vui, cô kể rằng bọn học trò bây giờ gớm và láo lắm. Mấy đứa học trường công thì ngoan, chứ trường tư - dân lập thì hết biết. Chúng không chịu học, không thèm làm bài, chỉ nguyệch ngoạc vào giấy kiểm tra vài dòng cho có. Tất nhiên là nhận điểm 0. Chúng ném trả bài trước mặt cô giáo, lại còn vặn "cho điểm thế này, vậy cả đống tiền ba má em trả nuôi các cô để làm gì?".

Cũng lời cô Trinh, có đứa con nhà giàu, bố mẹ nó là chủ hệ thống cây xăng rải khắp mấy tỉnh, lúc nào nó cũng đầy tiền, móc cho bạn bè như người ta cho giấy. Nó bảo bố mẹ nó chả thèm quan tâm nó có lấy tiền hay không, nó còn nói với cô "cô có cần tiền không, để em cho, em nhiều lắm". Tất nhiên là cô Trinh từ chối, nhưng cô nói thêm rằng dạy hết học kỳ 2 thì cô xin chuyển trường hoặc nghỉ.


30.1.2016
Nguyễn Thông

Hoa đào

Nhớ hoa đào da diết
Gió buốt bờ sông xa
Em, hoa đào sương khói
Sao bỗng dưng mắt nhòa.

20 tháng chạp, tiết đại hàn Ất Mùi
Nguyễn Thông

Thứ Sáu, 29 tháng 1, 2016

Chuyện hằng ngày (2)

Hôm qua, báo điện tử VOV có đăng chuyện hàng chục hành khách bay chuyến bay từ Mạc Tư Khoa về Nội Bài đã phản ứng rất dữ bởi hành lý của họ bị rạch gần hết, bị moi móc lấy đồ bên trong. Chưa biết cơ quan quản lý sẽ xử lý ra sao.

Nhớ hồi nào, đi máy bay là an toàn nhất, hành lý được kiểm tra rất chặt, sau đó nó theo hệ thống có sự giám sát chuyển lên máy bay, chuyển xuống sân bay, chuyển ra băng chuyền cho khách. Không mấy khi nghe ai than thở bị mất cắp, thỉnh thoảng có vụ thất lạc nhưng cũng mau chóng được tìm ra.
Nay thì ngược lại, chỉ trừ phần hành lý xách tay, còn đã chả khác gì gửi trứng cho ác, dù bay từ nước ngoài về hay là bay đường bay trong nước. Trộm cắp như rươi. Mất tinh thứ đồ quý, cứ như bọn cướp này có mắt thần, rạch đâu trúng đó.


Chị bạn tôi có người nhà bên Mỹ, năm nào cũng về, kể hàng khi gửi ở Mỹ không xảy ra điều gì, cứ về tới Tân Sơn Nhất là nát như mặt Chí Phèo. Kiện cáo khiếu nại cũng như ném đá ao bèo, có khi còn mất thêm tiền. Khổ nỗi không biết đồ bị mất từ khi nào, ở đâu (lúc chuyển lên, trên máy bay, hay sau khi đã xuống sân bay), thường người chịu thiệt vẫn là hành khách.


Đừng tưởng trộm cắp chỉ có ở chợ búa, bến tàu bến xe, thời này những chỗ sang trọng nhất cũng tinh những ăn cắp.


29.1.2016
Nguyễn Thông

Thứ Năm, 28 tháng 1, 2016

Chuyện hằng ngày (1)

Từ giờ giở đi, mình sẽ có chuyện hằng ngày, rất ngắn, ghi lại những sự thực, điều tai nghe mắt thấy trong đời. Đảm bảo người thực, việc thực, lời nói thực.

28.1.2016
-Ông hàng xóm Maddox bảo thế nào bà tổ trưởng dân phố cũng đến nhắc treo cờ, vừa mừng đại hội thành công tốt đẹp, vừa mừng đảng mừng xuân. Ông chẹp miệng: Khổ, đưa dân tộc đi từ nỗi khổ này đến nỗi khổ khác thì mừng miếc cái gì.


-Anh Tấn, một hiệu trưởng về hưu hỏi tôi nghỉ việc cơ quan có chuyển sinh hoạt đảng về địa phương không. Tôi thưa em may mắn không phải đảng viên nên không bị lôi thôi gì. Anh bảo tớ đem hồ sơ về nhưng cứ lờ đi, mà dạo này "chúng nó" cũng thoáng, thế là mình rút lui an toàn, đỡ phải ra phường nghe những điều chả muốn nghe.


Nguyễn Thông


Thứ Ba, 26 tháng 1, 2016

Vắng anh hùng

Hôm qua 25.1, với số phiếu chưa quá bán, đại hội 12 đã chính thức loại thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khỏi cuộc tranh đua giành ghế đầu đảng, kết thúc con đường chính trị đầy tai tiếng của ông ta.

Tôi cho rằng không ít người ủng hộ ông Nguyễn Tấn Dũng chỉ bởi vì họ muốn thay đổi cái bộ máy cầm quyền đã quá nát ở xứ này. Họ đã tỏ ra thất vọng khi ông ấy bị loại. Nhưng tôi hỏi thật, với một người như thế (hoặc hèn, hoặc không đủ bản lĩnh, hoặc mưu mẹo thỏa hiệp với kẻ khác để bền cho con cái, hoặc quá trung thành với cái đảng của ông ấy), thì vậy có đáng để cho các vị thất vọng không.

Các cụ xưa bảo: Ở đời muôn sự của chung/Hơn nhau một tiếng anh hùng mà thôi.


Xứ ta mặc dù ra ngõ gặp anh hùng nhưng lại rất hiếm anh hùng, đành chịu vậy thôi.


Nguyễn Thông

Biên lại kẻo quên

Vào giữa tháng chạp (tức tháng Kỷ Sửu) năm Ất Mùi, nhằm nửa cuối tháng 1 tây lịch, triều đình Nam Việt họp đại hội chọn vua mới. Không có hoàng tử kế vị nên hoàng thượng dù đã quá già vẫn xung phong đứng ra gánh vác việc triều đình thêm nhiệm kỳ nữa. Nghe nói quần thần cũng nhiều phe phái lắm, tuy nhiên vì đại cục, cuối cùng đã thỏa thuận được với nhau để "còn đảng còn mình".

Khi văn võ bá quan đã tề tựu về kinh đô đông đủ, trước ngày khai mạc hội quần hùng, tự dưng con ba ba (mà người đời quen gọi là rùa) già lăn ra chết. Dân kinh thành náo loạn. Quan tổng trấn Bắc thành tên Chung vốn là phú lít phải vội trấn an bảo không có gì, mặc dù trước kia hồi rùa này còn sống mỗi lần nổi lên thì bảo có gì, thiêng lắm, còn nhà chức việc của triều đình vội gọi tê lê phôn hoặc nhắn tin cho báo chí ra lệnh cấm thông tin, nếu đã trót đăng phải bóc ngay, khoảng 10 phút sau lại cho đăng, với điều kiện phải thế này thế nọ. Thiên hạ cứ tủm tỉm cười cái sự sợ hãi vớ vẩn ấy.


Đang lúc triều đình căng về việc chọn vua thì trời cũng giở chứng. Chưa năm nào rét buốt băng giá như tháng chạp năm nay. Mạn Sa Pa, Đồng Văn gần nước Tàu, rét xuống dưới 2 độ âm, cây cối sông suối đóng băng hết cả, tuyết phủ trắng xóa chả ai dám ra đường, trừ đám đi phượt. Vùng Ba Vì xưa nay thiêng thế, được thần Tản Viên bảo hộ, nay cũng thấy tuyết rơi. Trâu bò có nguy cơ chết rét bởi quá lạnh và hết thức ăn. Dân chúng thì thầm bảo nhau trời cũng chả chiều lòng người, trời cũng ghét..., khiến họ vạ lây.


Chính sự đã rối ren phiền hà vậy, giặc Tàu ô phía Bắc lại giở chứng, mồm thì nói hữu nghị 4 tốt bạn vàng nhưng tay động binh không ngừng, xua tàu chiến, giàn khoan đến cướp bóc ở vịnh Bắc Bộ, cắm lỗ dò tìm hút dầu ngay sát đảo Cồn Cỏ của ta, đổ cát đổ đá xây mấy cái đường lên xuống cho tàu bay ngoài đảo Trường Sa khiến lòng dân khắp trong Nam ngoài Bắc sục sôi uất hận. Nhiều người đòi quyết chiến nhưng 1.510 quan văn quan võ còn mải đấu đá tranh ghế chốn triều đường cứ làm thinh, mặc kệ. 

Nguyễn Thông