Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn đại tướng võ nguyên giáp. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn đại tướng võ nguyên giáp. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2020

Chuyện sinh đẻ có kế hoạch (kỳ 4, cuối)

Những gì liên quan tới đẻ đái, đặt vòng, chính sách dân số, những chuyện cười ra nước mắt về kế hoạch hóa gia đình… tôi đã ráng nhặt nhạnh từ ký ức và biên ra trong những kỳ trước. Lần này chỉ tập trung nói về một nhân vật liên quan tới sinh đẻ có kế hoạch, là cụ đại tướng Võ Nguyên Giáp.

Trong tâm thức đông đảo người dân xứ này, hai nhân vật lịch sử được kính trọng và yêu mến nhất, chiếm được nhiều cảm tình nhất, là cụ Hồ và đại tướng Võ Nguyên Giáp. Hình ảnh cụ Hồ trở nên chói lọi rực rỡ, tất nhiên chủ yếu từ con người cụ, nhưng cũng có phần tô vẽ không nhỏ của bộ máy tuyên truyền. Nghệ thuật tuyên truyền của người cộng sản, thì ngay cả những bậc thầy tuyên truyền đủ mọi thời đại xưa nay cũng phải chịu thua. Vị lãnh tụ của họ được đẩy lên thành đấng bậc vẹn toàn không tì vết, có khi thần thánh, ngọc hoàng, ông trời, đức phật, đức chúa cũng không bằng. Tôi cả đời sống trong thể chế cộng sản, từ lúc bé bắt mũi chưa sạch tới giờ, đã hiểu và nhận ra điều chối tỉ ấy.

Vậy nhưng, với trường hợp cụ đại tướng Võ Nguyên Giáp, có nhẽ là ngoại lệ. Những gì cụ Giáp có được, chủ yếu do cụ tạo ra, ít phải nhờ “bộ máy” họa sĩ. Tài năng, đạo đức, công tích, vẻ đẹp… cụ có được đều tự thân sinh ra, tồn tại vững chắc trong cõi đời, trong lòng người. Không phải vô cớ mà những người lính nhiều thế hệ đã gọi cụ bằng danh hiệu cực kỳ giản dị mà cao quý: người anh cả của quân đội, anh Văn. Người dân bình thường yêu quý kính phục cụ kể cả khi cụ là người lẫy lừng đỉnh cao lẫn khi cụ là vị tông đồ chịu nạn. Hình ảnh anh Văn, vị đại tướng, nhà cách mạng qua bao biến thiên thời đại, qua bao cuộc bãi bể nương dâu, ít bị suy suyển, trong xã hội lẫn lòng người.

Chủ Nhật, 26 tháng 8, 2012

Giá như có bức ảnh...

...Thì hơn vạn lời nói.

Nhân dịp đại tướng Võ Nguyên Giáp đạt 102 tuổi trời (25.8), xin kính chúc cụ tiếp tục trường thọ.

Nhiều tờ báo đã thông tin về tình hình của đại tướng. Lẽ ra chỉ cần cho biết nhiều đoàn, nhiều người đã đến bệnh viện chúc thọ, mừng tuổi vị tướng già là được, nhưng một số cơ quan báo chí truyền thông hơi bị quá đà, dùng những từ "minh mẫn, mạnh khỏe", ông mong thế này, ông nói thế kia, ông ký vào thiệp cảm ơn... Ví dụ VnExpress (xem đầy đủ ở đây) viết "Theo những người thư ký thân cận của Đại tướng, bước sang tuổi 102 ông vẫn minh mẫn. Đích thân ông đã ký để in lên những tấm thiệp tặng các đoàn khách đến thăm, chúc thọ. Trao đổi với VnExpress, trung tá Lê Văn Hải (Văn phòng Đại tướng) cho biết, để cảm ơn những đoàn khách tới nhân dịp sinh nhật của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Văn phòng đã chuẩn bị sẵn các tấm thiệp để cảm ơn, trong đó có in hình chữ ký mới nhất của Đại tướng. Đây là bút tích của Đại tướng cách đây ít ngày. "Dù tay run, nét không còn sắc như xưa song mọi người vẫn nhận ra đó là chữ ký của Đại tướng", trung tá Hải nói. Cũng theo người thư ký của Đại tướng, nhờ sự chăm sóc của êkip y bác sĩ ở viện Quân y 108, sức khỏe ông vẫn ổn định, tinh thần minh mẫn. Lãnh đạo Đảng, Nhà nước, quân đội vào thăm, ông đều nhận ra. Tuần trước, nhân hội thảo khoa học quốc gia về dạy và học lịch sử ở trường phổ thông (Đại tướng là Chủ tịch danh dự của Hội khoa học Lịch sử Việt Nam) tổ chức ở Đà Nẵng, đích thân ông đã duyệt bức điện ngắn gửi tới hội thảo...". (hết trích).
Bức họa này được mượn từ trang của bác Trần Nhương (trannhuong.com)

Cũng như nhiều người, tôi luôn mong mỏi cụ Võ Nguyên Giáp khỏe mạnh, sống cùng đất nước, nhân dân, gia đình. Giá như các nhà báo, nhà nhiếp ảnh hiểu được nỗi khao khát ấy, chỉ cần chụp vài tấm ảnh lúc đại tướng đang ký tên, đang trò chuyện, chỉ vài khoảng khắc thôi, rồi công bố cho dân chúng biết, có phải giá trị biết bao nhiêu không. Một bức hình hơn vạn lời nói, chả cần phải từ ngữ này nọ. Dù đại tướng có thể dung nhan tiều tụy nhưng không vì thế mà người xem ảnh giảm đi niềm yêu kính. 

Báo chí truyền thông vẫn cứ loa loa theo lối cũ, áp đặt, chả cần biết bạn đọc nghĩ gì, thảo nào ngày càng tóp lại như miếng da lừa.

26.8.2012
Nguyễn Thông