Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn công tác cán bộ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn công tác cán bộ. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 9 tháng 11, 2025

Chọn người lãnh đạo

Ở xứ này, việc chọn người làm lãnh đạo đã được quy định phải do đảng, chứ quốc hội cũng chỉ có nhiệm vụ giơ tay đồng ý, nhất trí thôi.
 
Mà không chỉ quốc hội, các tổ chức, cấp hành chính khác cũng vậy, chỉ được "quyền" nhất trí; sự đề cử, bầu bán mang tính hình thức cho ra vẻ dân chủ.

Nói đâu xa, bà Bùi Thị Minh Hoài được đảng bổ về MTTQ làm bí thư đảng bộ. Theo thông lệ mới, bí thư sẽ kiêm luôn chủ tịch (giám đốc, hiệu trưởng, bộ trưởng...), nên MTTQ hôm qua đã bầu bà Hoài làm chủ tịch, với số phiếu nhất trí trăm phần trăm. Nói thật, tôi đố dám không bầu, không nhất trí trăm phần trăm.
Chủ tịch Hà Nội cũng sẽ vậy, chủ tịch những tỉnh thành khác cũng rứa.

Mà ngay cả trong đảng, có quy tắc ai đã làm gì, chức vụ nào, bao nhiêu lâu, mấy nhiệm kỳ... thì mới được lựa chọn, sắp xếp vào những chức cao hơn, ghế trọng hơn, kể cả những ghế ngoài đảng như chủ tịch nước, thủ tướng, chủ tịch quốc hội.

Thứ Bảy, 30 tháng 8, 2025

Quan sự

Làm lãnh đạo cũng là một nghề giữa muôn nghề trong thiên hạ.

Thay đổi người lãnh đạo từ chỗ này qua chỗ khác, việc này sang việc khác là chuyện bình thường, không có gì phải ầm ĩ.

Bộ máy và báo chí xứ này có thói xấu là cứ quan trọng hóa, làm to chuyện những việc bình thường.
Càng tô vẽ, rùm beng, con người càng ảo chứ không thực.

Sống ảo mãi nên không thể sống thực được, kể cả lòng tốt và tài năng.

Cuộc sống và dân chúng đang cần những con người thực chứ không cần người trong nghị quyết, quyết định này nọ.

Thời buổi 4.0, nhẽ ra chỉ cần cái thông báo bổ nhiệm là xong, đằng này rình rang lễ lạt hội nghị, trao này dặn nọ hứa kia, đủ thấy họ chưa bước ra khỏi chính mình, nói chi đột phá, điểm nghẽn, kỷ nguyên mới.

Đó là chưa kể tốn cả đống tiền mua vé máy bay cho các quan làm nhiệm vụ long trọng viên. Dân xót tiền lắm.

Một xã hội đặc sệt quan sự chứ không phải dân sự.

Thông cào (thẳng tính cứ nói thật)

Thứ Bảy, 22 tháng 10, 2016

Nào, chúng ta cùng làm quan!

PGS-TS PHẠM QUANG LONG

Trước hết, xin lỗi nhà văn Nguyễn Thị Thu Huệ vì đã đạo ý tưởng rất hay của chị để đặt tên cho bài viết nhỏ này vì nó đúng với cái trường hợp này quá.

Chuyện cả nhà làm quan, cả họ làm quan, bố tiến cử con, chồng đề bạt vợ, anh em nâng đỡ nhau từng bước thành " lãnh đạo" đã cũ lắm rồi. Giờ đã đến lúc đề bạt để tạo vây cánh, củng cố quyền lực, thâu tóm lợi ích, lo cho cả sau khi đã nghỉ hưu, chả còn ở cái ghế ays nữa mà lợi ích vẫn còn. Thế mới có chuyện cơ quan cấp sở, 46 cán bộ mà chỉ có 2 nhân viên, còn lại đều từ cấp Phó phòng trở lên thì quả thực, chúng ta (mạo xưng thế xin đừng cho là tôi khai man thành tích) đã hoàn thành từng bước phổ cập "lãnh đạo hóa" cơ quan công quyền rồi. Mà tất cả đều "đúng quy trình". Không đừng được nữa, phải hô to: "Muôn năm cái quy trình". Tài đến thế là cùng. Đề nghị đăng ký phát minh sáng chế độc quyền kẻo nước ngoài nó ăn cướp mất.

Làm đường đội vốn lên 100%, báo cáo "đúng quy trình"; xử án oan sai xong, kiểm tra lại, ai nấy ngơ ngác: tất cả đều "đúng quy trình". Tổng bí thư giao cho 4 cơ quan xem xét việc thăng chức, luân chuyển, tặng huân chương, trao danh hiệu cho đơn vị của Trịnh Xuân Thanh... có gì sai để còn xử lý thì sau một thời gian nghiên cứu, các cơ quan báo cáo lại tất cả đều "đúng quy trình". Việc Trịnh Xuân Thanh trốn ra nước ngoài khiến nhân dân phẫn nộ, chất vấn các đại biểu quốc hội ở nhiều nơi, nghi có tiêu cực. Té ra nhân dân nghi oan cho cán bộ. Báo cáo cho thấy mọi việc đều được thực hiện "đúng quy trình"...

Thứ Bảy, 16 tháng 7, 2016

Đúng quy trình nhưng vẫn hỏng bét nhè

Theo đúng chỉ đạo của Tổng bí thư và Bộ Chính trị, và cũng là nhiệm vụ thường xuyên thường kỳ, ngày 11.7, Ủy ban Kiểm tra Trung ương Đảng đã công bố kết quả kiểm tra những vụ việc liên quan đến tiêu cực, tham nhũng, đến công tác cán bộ. Điều rõ ràng là không ít cán bộ lãnh đạo cấp cao, người đứng đầu tỉnh thành, thủ trưởng cơ quan đơn vị nhà nước đã có cả quá trình vi phạm nhưng vẫn ngang nhiên được cơ cấu, bổ nhiệm vào bộ máy lãnh đạo, được thăng chức, được nhận những trọng trách cao hơn, quan trọng hơn so với lúc sai phạm.

Bản kết luận của Ủy ban Kiểm tra Trung ương đã đề cập đến một số trường hợp, trong đó có ông Trịnh Xuân Thanh – Tỉnh ủy viên, Phó chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang nhiệm kỳ 2011-2016; ông Dương Anh Điền – nguyên Bí thư Thành ủy, nguyên Bí thư Ban Cán sự Đảng, nguyên Chủ tịch UBND TP.Hải Phòng. Lẽ dĩ nhiên những sai phạm của ông Thanh, ông Điền đều khi còn đương chức chứ không phải lúc “nguyên”, ông nào cũng có cả quá trình: quá trình sai phạm, quá trình lọt lưới, quá trình thăng quan tiến chức, và sau rốt mới là bị phát hiện và hạ cánh bay.

Cứ như những điều mà bản kết luận công bố thì ông Trịnh Xuân Thanh có bề dày, rất tiếc không phải thành tích mà là sai phạm. Ông là người đứng đầu cả về đảng và sự nghiệp một tổng công ty hàng đầu của kinh tế nhà nước, Tổng công ty Xây lắp dầu khí Việt Nam (PVC), thành viên lãnh đạo Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam. Dưới sự lãnh đạo “tài tình” của ông Thanh, theo như kết luận của Ủy ban Kiểm tra Trung ương, đơn vị này “thua lỗ triền miên, thiệt hại kinh tế cực kỳ nghiêm trọng, tạo dư luận xấu, làm giảm niềm tin của nhân dân với Đảng và nhà nước”. Cụ thể, chỉ từ năm 2011-2013, PVC đã thua lỗ thiệt hại 3.298,27 tỉ đồng, nhiều tổ chức, cá nhân trong Tổng công ty bị kỷ luật và xử lý hình sự.

Là người đứng đầu, chắc chắn ông Thanh phải chịu trách nhiệm chính, không thể thoát kỷ luật, thậm chí khởi tố, truy tố ra tòa. Nhưng đó là lý thuyết, bởi cuối cùng vị tổng này được đá hất lên, chuyển về Bộ Công Thương giữ trọng trách mới, nhận chức to hơn, quyền hành sâu rộng hơn. Và chưa dừng ở đó, “người lọt lưới” còn được điều chuyển (luân chuyển cán bộ), bổ nhiệm về tỉnh Hậu Giang, vào Ban Chấp hành đảng bộ, nhậm chức Phó chủ tịch UBND tỉnh, được giới thiệu ứng cử đại biểu Quốc hội khóa 14 (và đã trúng với số phiếu cao, vụ việc vỡ lở mới bị Hội đồng bầu cử quốc gia xem xét lại tư cách). Cứ như chuyện hoang đường, nhưng có thật. Tất cả đều đúng quy trình.

Thứ Năm, 16 tháng 6, 2016

Quy trình của lòng tham

LÊ THANH PHONG (nhà báo)
Nếu như ông Hải không phải con của ông Hoàng thì dù có chức to hơn chắc cũng không ồn ào vậy đâu.
Và, nếu ông Hải không phải là con của ông Hoàng thì cũng không dễ gì về làm Phó Tổng giám đốc Sabeco.
Sabeco là tọa độ của lợi ích, là nơi chốn để đếm tiền. Nếu con cái của cỡ bộ trưởng, tình nguyện đi những nơi đầu sóng ngọn gió, chịu khó khăn gian khổ thì dù không cần thanh minh dân chúng cũng cam đoan bổ nhiệm đúng quy trình. Còn tìm đến nơi lương tiền tỉ, chưa kể lậu, thì dù có nói đúng quy trình, dân chúng cũng chỉ nghĩ đến quy trình của lòng tham mà thôi.
Dân chúng đã quá mệt mỏi vì "thái tử" rồi.
Người ta hay nói đến “đạo làm quan” nhưng mấy ai thấm thía về đạo lý này. Làm quan giữ cho mình liêm chính đã khó, giữ luôn cả đời con cái khó vạn lần. Con cái bá tánh gặp vận may lên tới chức như ông Hải, dân gian khen tài. Còn con của bộ trưởng, lại bị khinh chê. Cái khổ của làm quan là chỗ đó.
Giữ cho con thế nào đây! Nếu như con quan mà giỏi giang, tài đức thì phải để con nối nghiệp cha, như ai đó từng nói “con lãnh đạo làm lãnh đạo là hạnh phúc của dân tộc”.
Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng nói là do Sabeco có công văn thiết tha xin đích danh. Đảng ủy cơ quan bộ đã xem xét đúng quy trình. Phải là người tài đức vẹn toàn thì một nơi có tọa độ lợi ích thơm lừng như thế mới trải thảm đỏ thiết tha mời chứ.
Con cái thiên hạ giỏi giang đầy ra đó, sao không ai được mời mà phải mời ông Hải.
Lê Thanh Phong
(Theo Facebook Lê Thanh Phong, https://www.facebook.com/letiensinh1965/posts/519393388249140)

(Ghi chú của chủ trang: Ông Hoàng tức ông Vũ Huy Hoàng, cựu Bộ trưởng Bộ Công Thương; ông Hải tức ông Vũ Quang Hải, là con ông Vũ Huy Hoàng)

Thứ Hai, 13 tháng 6, 2016

Chạy luân chuyển

BÁ TÂN (nhà báo)
           Ngày xưa có chuyện cưới chạy tang. Họa hoằn lắm mới làm như vậy.
           Thời nay, cái sự chạy đa dạng lắm. Phổ biến đến mức muốn làm quan, đã làm quan đều phải chạy. Tài đức cũng bằng thừa, nếu không chịu chạy.
           Chạy chức. Chạy tội. Chạy dự án. Chạy luân chuyển vv và vv.
           Chính ông Nguyễn Phú Trọng, trong lần phát biểu tại một hội nghị xây dựng đảng, đề cập dư luận xã hội nêu vấn đề chạy luân chuyển. Ông Trọng đặt câu hỏi: có hay không chuyện chạy luân chuyển, ai chạy, chạy ai?
           Tận bây giờ ông Trọng mới nêu chuyện chạy luân chuyển.
           Người dân và  những cán bộ chân chính, đã lên tiếng lột mặt nạ chạy luân chuyển từ lâu, ngay từ khi sinh ra chủ trương này.
           Nhìn vào từng trường hợp luân chuyển, dân chúng dễ dàng nhận ra đáp số chạy hay không chạy.
            Cũng là luân chuyển nhưng có chạy hay không sẽ cho đáp số hoàn toàn khác biệt.
            Luân chuyển, nếu không chạy, là xuống thang, phải đến những nơi đầu thừa đuôi thẹo. Sau khi luân chuyển chỉ ngồi chơi, xơi nước.
            Chạy để được luân chuyển bằng giá cao, giống như vào siêu thị tự chọn, thích gì được nấy.
            Vị trí nơi được luân chuyển tỷ lệ thuận với khoản tiền dùng để chạy. Dĩ nhiên ở đây còn có sự bổ trợ của phe cánh, lợi ích nhóm.

Thứ Tư, 8 tháng 6, 2016

Chẳng chính ngôi

    Đã từ lâu, dân gian có câu: “Tại trên ngồi chẳng chính ngôi/Để cho kẻ dưới chúng tôi lăng loàn” nhằm nói về sự thiếu gương mẫu, lệch lạc, sai trái của những người trong bộ máy lãnh đạo, cầm quyền. Những người ấy, ngày xưa là tầng lớp quan lại, còn bây giờ được gọi chung là cán bộ.
    Phải thừa nhận với nhau một điều, quan lại trước kia hay cán bộ bây giờ là dạng “tinh hoa” của xã hội, đạt được ngôi thứ nhất định trong đời sống sau cuộc sàng lọc khắt khe về học vấn, kiến thức, tài năng, nhân cách, đường lối quan điểm… Thời quân chủ, đó là những kỳ thi, tuyển người tài cao học rộng đỗ đạt cao ra làm quan. Thời nay, ngoài những yếu tố trên, công tác tổ chức cán bộ còn xem xét, lựa chọn kỹ lưỡng nhiều khía cạnh khác liên quan đến đương sự, làm sao đảm bảo có được những người “vừa hồng vừa chuyên”.
    Nguyên tắc thì như vậy, nhưng thực tế lâu lâu lại bùng nổ những trường hợp ít ai ngờ, tuy nhiên đó là kết quả không tránh khỏi trong quy trình còn nhiều chắp vá, lỗ hổng.
    Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn quan tâm đến công tác tổ chức, bồi dưỡng cán bộ. Cụ gọi đó là điều kiện tiên quyết, là yếu tố quyết định quan trọng nhất đối với chất lượng bộ máy nhà nước. Muốn cống hiến phục vụ thật nhiều cho đất nước thì cán bộ phải có tài, nhưng để dân tin yêu nể phục thì cán bộ phải có đức. Cụ Hồ dạy: “Có tài mà không có đức thì là người vô dụng. Có đức mà không có tài thì làm việc gì cũng khó” (Hồ Chí Minh toàn tập, NXB Chính trị quốc gia, 2002). Thật vậy, người bình thường còn cần có đức (đạo đức, nhân cách) huống chi người lãnh đạo.
    Làm quan, hay làm cán bộ, phải gương mẫu, đặt tư cách lên hàng đầu bởi luôn có sự săm soi của mọi người, “quan trên trông xuống người ta trông vào”. Phải coi đó là sự hy sinh cần thiết để đánh đổi lấy quyền lực, địa vị, uy phong, đẳng cấp xã hội. Nếu không chấp nhận luật bất thành văn ấy thì đừng làm quan, làm cán bộ. Dân chúng đóng thuế, bỏ tiền ra nuôi bộ máy điều hành gồm những con người như thế thì họ có quyền đòi hỏi cán bộ phải gương mẫu, tận tụy, quên mình, hy sinh. Địa vị chức vụ càng cao, sự đòi hỏi của dân với cán bộ càng nhiều, sự hy sinh của cán bộ càng lớn. Công bộc của dân là vậy, không thể nào khác được.

Thứ Hai, 6 tháng 6, 2016

Chuyện chiếc xe biển xanh và ông phó say rượu

    Cứ như báo chí và dư luận ồn ào suốt tuần qua thì có thể nói rằng đội ngũ cán bộ trong các cơ quan nhà nước đang “có vấn đề”. Hiện tượng chưa hẳn là bản chất nhưng hiện tượng dồn dập khiến người ta không khỏi nghi ngờ.
    Phải nói rằng, vào thời buổi công nghệ thông tin, sức phát hiện và sự lan tỏa của những vụ việc này nọ thật quá tưởng tượng, nhanh chả kém tốc độ ánh sáng. Nhiều chuyện phát lộ, người ta không thể giữ kín, đóng cửa trong nhà bảo nhau, xử lý nội bộ như trước kia được nữa. Tất cả được công khai cho thiên hạ bình phẩm, phán xét.
    Đáng chú ý nhất, dư luận rất ồn ào về chiếc siêu xe Lexus tiền tỉ “gây lắm hồ nghi” của ông Phó chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang, rồi tiếp đó là hành vi vô văn hóa của ông Phó chánh văn phòng Bộ Y tế. Những vị này, nếu bảo là cán bộ to thì chưa hẳn to, nhưng cũng không hề nhỏ. Dân chúng xếp hạng họ vào diện “phụ mẫu chi dân”, nói một tiếng nhiều người phải dạ. Trên danh nghĩa thì họ là công bộc của dân, là cán bộ lãnh đạo, nhưng trên thực tế thì dân không biết gọi họ là gì.
    Có lẽ phải lược lại chuyện về hai “điển hình” ngược này. Vị thứ nhất, ông Trịnh Xuân Thanh là đương kim Phó chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang. Mặc dù cỡ như ông phải biết rõ Thủ tướng Chính phủ đã ban hành Quyết định 32/2015/QĐ-Ttg về việc quy định tiêu chuẩn, định mức và chế độ sử dụng xe công trong cơ quan nhà nước nhưng ông vẫn phớt lờ. Chiếc xe ông sử dụng gắn biển xanh xe công nhưng lại là siêu xe tiền tỉ, trị giá gấp nhiều lần định mức. Khi bị dân phát hiện, ông tiếp tục giải thích “khó nghe” rằng xe ấy là xe cá nhân, được bạn cho mượn, rằng ông thông cảm địa phương còn