Mình nghĩ học sinh chán môn sử, đó là điều sai lầm. Thày giáo không biết cách dạy sử, cũng là điều sai lầm. Phải đổi mới cách học sử.
Mình vừa đọc phần đầu "Đại Việt sử ký toàn thư" của nhóm tác giả Lê Văn Hưu - Phan Phu Tiên - Ngô Sĩ Liên, sau đó đọc phần "Truyện họ Hồng Bàng" trong "Việt Nam sử lược" của cụ Trần Trọng Kim, về cuộc hôn nhân số 1 của hai cụ Lạc Long Quân - Âu Cơ. Ngoài chuyện hai cụ là anh em con chú con bác ruột lấy nhau (sau này nhà Trần bắt chước) hôn nhân cận huyết khiến giống nòi suy nhược dần, có mấy điều làm mình ngộ ra:
- Không sống được với nhau là chia tay chứ không phải hòa giải, kiện cáo lôi thôi. Nói chung hai cụ rất dứt khoát.
-Phân chia tài sản sòng phẳng, công bằng, không ai đòi phần hơn. Có 100 con, cứ mỗi người 50 em, không theo kiểu tỷ lệ quá bán hoặc 49 - 51%.
-Chia đất đai bất động sản phù hợp với khả năng của vợ hoặc chồng, chọn nơi công tác đúng sở trường. Chồng rồng xuống biển, vợ tiên lên núi, phát huy được tiềm năng thế mạnh.
-Không cần tòa án, không cần quốc hội, chả thiết họp hành bàn bạc mất thì giờ, nói xong một câu "ta là giống rồng, nàng là giống tiên vốn chẳng hợp nhau, chi bằng ta xuống biển, nàng lên núi" là vui vẻ chia tay, mà cũng chỉ cần 1 người nói, vợ OK ngay. Phải nói là rất giản dị, thiết thực, hiệu quả.
Nói chung, con cháu hậu sinh phải học các cụ nhiều.
Nguyễn Thông