Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Thứ Tư, 12 tháng 8, 2015

Quan ngại, dân đếch ngại

BÁ TÂN
Lãnh hải Việt Nam bị Trung Quốc ngang nhiên xâm lấn. Sự toàn vẹn lãnh thổ quốc gia đứng trước nguy kịch như nước sôi lửa bỏng. 
 
Trước hiện trạng như vậy, khi phát ngôn tại diễn đàn quốc tế cũng như trong nước, quan chức Việt Nam chỉ bộc lộ thái độ với bọn bành trướng Trung Quốc bằng những từ ngữ trên mức trung dung: chúng tôi quan ngại.

Hành động của Trung Quốc gọi đúng tên là xâm lược Việt Nam. Hành động ấy phải bị tố cáo, phải được lên án.
 
Giới lãnh đạo Trung Quốc chắc hẳn luôn ăn ngon, ngủ yên và quyết liệt chỉ đạo xâm lấn lãnh hải Việt Nam khi quan chức Việt Nam chỉ bộc lộ thái độ ở mức: chúng tôi quan ngại.

 Philippines lôi Trung Quốc ra tòa án quốc tế. Là nước nhỏ và yếu nhưng Phi chọn cách dựa vào luật pháp quốc tế để đối chọi với Trung Quốc.

Thứ Hai, 10 tháng 8, 2015

Chính quyền trong ta có còn không?

Ấy là lời của ông bạn tôi, một nhà báo nổi tiếng ở Hà Nội, nguyên văn: "mày ơi, tao hỏi khí không phải, chính quyền trong ta có còn không?". Y gọi điện cho tôi lúc nửa đêm, chả biết đùa hay thật, vừa giỡn hớt vừa bức xúc. Hay là y có tâm sự gì. Tôi bảo khuya rồi, đi ngủ đi, y nói mày đéo hiểu gì cả, rồi cúp máy.

Về sau, gặp nhau ở Sài Gòn, tôi nhắc chuyện cũ, y bảo sáng hôm ấy tao đi biểu tình chống Trung Quốc. Hèn gì mà đến khuya còn bức xúc thế. Câu nói vừa là đùa cợt, vừa nói lên một sự thật: con người ta bây giờ cảm thấy mọi điều rất mong manh, ngay cả sự tồn tại của một thể chế.

Tôi nhớ lại chuyện ấy bởi những ngày qua thấy bộ máy cầm quyền nước này làm nhiều điều khiến tăng sự mong manh đó. Khi lòng tin lẽ ra cần được củng cố, bồi đắp thì ngược lại, người ta phóng thêm vài nhát thuổng vào, phun nước xói cho nó lở thêm. Cứ lẩn thẩn nghĩ, nếu mình là nhà cai trị, mình phải lo lắm, nhưng sao thấy họ vẫn thờ ơ, quanh quẩn. Hay là họ cũng chả thiết tha gì, như đám đông dân chúng kia.

Thì chuyện Sơn La công bố định xây cái tượng đài cụ Hồ. Xây tượng Bác ở xứ ta không phải chuyện lạ. Đi đâu mà chả thấy, thậm chí Bộ Văn Thể Du còn lập hẳn bản quy hoạch tượng đài chủ tịch Hồ Chí Minh đến năm 2030, đã được Thủ tướng thông qua, được Ban Bí thư và Bộ Chính trị phê duyệt. Có nghĩa là còn nhiều tượng nữa, rồi nơi nào vùng nào cũng có, đừng vội tâm tư rằng bên trọng bên khinh, sao người ta có mà tôi không, thiệt cho chúng tôi, như anh chủ tịch Sơn La Cầm Ngọc Minh vừa thổ lộ. Tỉnh nghèo như Sơn La mà bỏ ra cả ngàn tỉ đồng nặn tượng, thiên hạ mắng cho là phải. Nhưng lỗi không hẳn ở chính quyền Sơn La mà phải truy tận ra chính quyền trung ương, bằng cớ là cái bản quy hoạch ấy, là cái công văn do chính ông Phó thủ tướng Vũ Đức Đam phê duyệt. Nhẽ ra thấy chúng trình lên đề nghị này nọ thì phải xem cho kỹ, xua tay, khước từ, đại loại bảo đang nghèo thế, dân chúng cực khổ lầm than thế, tượng tiếc cái gì, nhưng cứ nhắm mắt ký. Đến khổ.

Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2015

Xưa và nay

Tôi không định nhắc đến cái tạp chí lịch sử có tên như vậy của ông Dương Trung Quốc, mặc dù đây là một trong vài ấn phẩm hiếm hoi có giá trị thời bây giờ.

Mà là chuyện khác, chuyện xưa rất gần với nay. Lấy cổ soi kim.

Hôm qua rảnh, bới cái tủ sách, lôi ra đọc một đoạn trong sách Mặc Tử, thiên Canh Trụ, có cuộc đối thoại giữa hai thầy trò Mặc Địch (Mặc Tử).

Tử Hạ hỏi thầy: Kẻ quân tử có đánh nhau không?
Thầy Mặc Tử giả nhời: Kẻ quân tử không đánh nhau.
Tử Hạ cãi, vặn thầy: Chó lợn còn cắn xé nhau, sao lại bảo kẻ sĩ không đánh nhau.
Mặc Tử cười giận: Đám hủ nho các ông, hễ mở miệng là khen vua Thang vua Văn, tán tụng Nghiêu Thuấn, nhưng đến khi làm thì lại bắt chước heo chó, làm theo heo chó. Thật đáng thương hại.

Ở xứ ta, dân dã gọi nôm na là nói một đằng làm một nẻo, bảo học này học kia tư tưởng đạo đức... cụ Hồ một đằng, nhưng cứ làm ngược lại, tất tần tật, chỉ được cái nói miệng chứ chẳng thực chất theo cụ được cái gì. Kể chi đâu xa, vụ xa xỉ hoang phí, màu mè hình thức diễn ra hằng ngày là rõ nhất.


 Nguyễn Thông

Bài hát tặng bạn ngày chủ nhật: NGƯỜI CON GÁI SÔNG LA

Mọi người nghe hát hay không thì tùy, nhưng nên đọc những thông tin sau đây cho biết.

Hôm qua 8.8, tại Nghệ An khánh thành di tích Truông Bồn, một túi bom thời chiến tranh chống Mỹ. Tại đây, trên một diện tích cái xóm nhỏ chỉ 20 ha đã có hơn 1.200 bộ đội, TNXP hy sinh. Tôi sực nhớ xứ mình những đất thiêng như vậy nhiều lắm, mà ngã ba Đồng Lộc ở Hà Tĩnh là một điển hình. Không chỉ 11 cô gái TNXP mà cả ngàn bộ đội đã hy sinh nơi này, trong đó có người anh họ tôi là Ngô Duy Điệng con bà bá tôi (bà Điện) khi anh đang trên đường hành quân vào nam, qua đây, nay chưa tìm thấy mộ. Rất nhiều người lính đã hy sinh khi chưa tới chiến trường.

Nhạc sĩ đại tá Doãn Nho, một nhạc sĩ quân đội kỳ cựu, chính ông là tác giả bài quân ca Tiến bước dưới quân kỳ và nhiều ca khúc nổi tiếng khác, trong đó có bài Chiếc khăn piêu mà anh chàng Tùng Dương nhờ đó mà đoạt giải Bài hát yêu thích.

Lời bài hát Người con gái sông La được phổ theo bài thơ của nhà thơ Phương Thúy. Ít người biết chị là nhân vật khá đặc biệt, một nghệ sĩ đàn tam thập lục nổi tiếng, là con gái cưng của nhà phê bình Hoài Chân Nguyễn Đức Phiên (người viết Thi nhân VN chung với anh ruột là Hoài Thanh), vợ của nhà báo nhà văn Tuân Nguyễn. Tuân Nguyễn bị nhà nước vu cho xét lại chống đảng, đi tù năm 1968, chị đằng đẵng chờ chồng, chấp nhận cực khổ. Sau 1975, anh được thả, hai anh chị vào Sài Gòn sinh sống, anh đi bán báo dạo kiếm sống, bị xe máy tông và chết. Chị về Bắc, bị tâm thần, phải vào trại tâm thần - dưỡng lão Bắc Ninh sống nốt những năm cuối đời, gần như quên hết cả những vui buồn khổ đau đã chịu đựng trong kiếp trầm luân này.

Ca sĩ Tường Vy là giọng hát nổi tiếng những năm 60-80, được phong NSND. Tôi nhớ hồi còn bé nghe người lớn kể viên đại tá Coong Le (người đời quen gọi là tướng Coong Le) thuộc phái hữu bên Lào sang thăm VN, chính quyền Hà Nội tìm cách lôi kéo y vào phe Pathet Lào của Suphanuvong. Y được nghe Tường Vy hát, mê quá, đề nghị cụ Hồ làm mối cho y, cụ bảo tùy cô ấy. Tường Vy không chịu, bộ đội ta thiếu gì người tài giỏi, có ế đâu mà phải lấy gã Lào. Cong Le không lấy được người đẹp, y về bèn dẫn quân giã cho đám Suphanuvong những đòn chí tử. Ấy là tôi nghe kể vậy. Giờ chị Tường Vy còn sống, giá có thời gian hỏi han kỹ càng, chắc có bài báo hay.

Bài hát này, cũng như những chủ nhật trước, ai thích thì nghe. Còn những thông tin trên, tôi biếu không cho các vị thư giãn ngày cuối tuần. Xin chào, hẹn gặp lại (cứ y như đài truyền hình).

Nguyễn Thông
https://www.youtube.com/watch?v=KMYqE7RRVkQ 

Thứ Bảy, 8 tháng 8, 2015

Đàm phán nhanh không phải là thứ ăn nhanh

BÁ TÂN 
Sau 4 ngày đàm phán tại Hawai (Mỹ), Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) lại tiếp tục bế tắc. Có lóe sáng, không bị tắt ngấm, nhưng lối ra rộng mở của TPP vẫn ở phía chân trời.

Cứ tưởng sau khi người đứng đầu nước Mỹ được trao quyền đàm phán nhanh, TPP được kết thúc nhanh ngay tại cuộc đàm phán này. Không ít người, kể cả quan chức, trong đó có quan chức VN, mơ tưởng hí hửng như vậy.

TPP có 12 thành viên. Mỹ, Nhật là 2 đối tác lớn nhất và giữ vai trò chi phối, kể cả thời điểm kết thúc đàm phán.

Là thành viên trụ cột, Mỹ không phải là cái phao cứu sinh để cho những thành viên khác bấu víu vào đó tránh khỏi bị chìm trong cuộc chơi đầy sóng gió.

Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2015

Tiết kiệm là quốc sách

Tiết kiệm là quốc sách.
 
Từ hồi còn bé tí tôi đã nghe những người trong bộ máy cai trị xứ này nói thế. Tôi sướng lắm bởi thày (bố) tôi cũng luôn nhắc con cái phải tiết kiệm, và đừng có màu mè hình thức. Vậy nên tôi góp ý với đảng và nhà nước:

Ngoại trưởng Mỹ John Kerry đang thăm và làm việc ở xứ ta. Mà chẳng phải chỉ riêng ông Kerry, nước này từng đón tiếp rất nhiều ông to bà nhớn. Đáng lưu ý, đáng nhẽ những người đứng đầu bộ máy cầm quyền nước này (nhất là tứ trụ, mà sao lắm trụ thế) hoặc tụ họp nhau lại, hoặc cử một vị nào đó ra để thay mặt đón tiếp, trò chuyện, hội kiến, hội đàm chi chi đó, thì lại cứ tách riêng lẻ, mỗi ông tiếp một lúc, có khi chỉ trong một buổi chiều mà cả 4 ông tiếp, quanh đi quẩn lại vẫn dăm ba câu xã giao, vẫn vài nội dung mà các ông ấy đã quán triệt để nói với khách. Nhìn chung giống nhau đến 90%, chỉ khác cái bản mặt. Rất nhàm chán, lãng phí bởi một cuộc tiếp như vậy rất tốn kém tiền bạc, công sức, thời gian...

Tôi nhận thấy chỉ xứ ta mới màu mỡ riêu cua kiểu vậy, nước khác ít có bởi họ rất thực chất. Theo tôi, các vị nên gộp làm một lần, chỉ trừ trường hợp mỗi vị có những riêng tư muốn thì thào với khách. Nhưng làm gì có chuyện ấy, nhỉ.
 
Nguyễn Thông

Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2015

Không muốn khen nó cũng phải khen

Nhiều báo VN hôm nay đưa tin hàng vạn tàu cá Trung Quốc bắt đầu tràn ra biển Đông.
Tôi nhìn nhận một cách khách quan như vầy:
-Hết lệnh cấm thì tàu nó hoạt động trở lại, đó là điều bình thường. Chính quyền nó cấm, dân nó chấp hành khá nghiêm túc, ở một nước cả tỉ rưỡi dân, nếu không có sự tuân chỉ như vậy là loạn ngay. Nên khen sự nghiêm của dân nó.
-VN thì bảo đó là lệnh cấm trái phép. Thực ra sự trái phép ấy nằm ở chỗ vùng biển cấm bao hàm cả biển hai nước đang tranh chấp. Năm nào nó cũng cấm, năm nào VN cũng bảo là trái phép nhưng rút cục chả làm gì nó và chả làm gì được nó, chỉ nói cho phải phép thôi. Nói mãi nhàm.
-Xét dưới góc độ khoa học, bảo vệ nguồn tài nguyên thiên nhiên thì nó làm thế là hơn mình chứ không ẩu tả khai thác cạn kiệt như mình. Có lẽ vì vậy mà chỉ có VN phản đối, còn những nước khác im lặng. Đúng ra là nên học nó trong cách đối xử với thiên nhiên.
-Vấn đề còn lại là suốt 3 tháng qua, tàu cá nó nằm bờ, lực lượng kiểm ngư và cảnh sát biển của ta cũng được nhàn rỗi. nay nó tràn ra biển Hoàng Sa và Trường Sa đánh bắt, liệu xử sự sao đây, hay chỉ giao cho ông Lê người phát ngôn bộ Ngoại giao?
Nguyễn Thông