Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn lời ca dâng bác. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn lời ca dâng bác. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 22 tháng 3, 2013

Những bài hát của một thời (63): Lời ca dâng bác

Nhạc sĩ Trọng Loan anh ruột của nhạc sĩ Trọng Bằng, đều là những tên tuổi lớn trong nền âm nhạc cách mạng Việt Nam. Tôi đã giới thiệu về ông khá kỹ trong chuyên mục này, nay không nhắc thêm. Ông viết ca khúc Lời ca dâng Bác năm 1969, sau khi cụ Hồ qua đời. Bài hát đã chuyển tải được nỗi niềm của đông đảo người dân lúc bấy giờ đối với vị lãnh tụ, đặc biệt là tình thương mến mà cụ Hồ dành cho miền Nam và đồng bào miền Nam. Ca từ giản dị nhưng gây xúc động mạnh, chẳng hạn "bao núi bao sông, bấy nghĩa bấy tình" lặp đi lặp lại đã in sâu vào tình cảm con người khi ấy.

Năm 1969, lúc đó tôi mới 14 tuổi, đang học lớp 7. Tối 2.9.1969 thấy mấy vị lãnh đạo ủy ban xã triệu tập dân làng ngay tại sân hợp tác trước nhà tôi để thông báo tình hình sức khỏe cụ Hồ. Ông chủ tịch nói bác Hồ bị ốm nặng, yếu lắm, nặng lắm, khó qua khỏi, đề nghị bà con chuẩn bị trước đón tình huống xấu nhất. Ai nghe cũng lo lắng, xúc động. Mãi sau này mới biết đến thời điểm đó cụ đã mất rồi, nhưng có nhẽ ông chủ tịch xã cũng chỉ biết đến thế thôi. Đêm ấy tôi cùng hai đứa cháu họ là Trí và San ngủ ở nhà San để trông nhà, sáng bảnh mắt mới dậy thì nghe ồn ào, người ta báo cho nhau hung tin cụ Hồ qua đời. Với bọn trẻ chúng tôi, cụ là hình ảnh của một con người vĩ đại, nên nghe tin cụ mất thì buồn lắm. Thấy mấy cô giáo trường cấp 2 khóc, mắt đỏ hoe. Cả bọn lúi húi làm băng tang, nửa đỏ nửa đen, to bằng hai ngón tay, có lúc lãng quên nỗi buồn còn thi nhau xem đứa nào làm đẹp nhất. Trẻ con là thế.