Trưa. Ông bạn đồng nghiệp Nam Phong lấy ngựa sắt 2 bánh chở tôi đi. Tôi rụt rè bảo trời hơi lạnh mưa phùn thế này, hay để anh diện taxi, Phong nói khéo vẽ, vèo cái là tới nơi ngay đấy mà, vả lại để hai anh em tranh thủ tán thêm vài ba câu càng khoái.
Cu Phong chở mình theo lối đường Thanh Niên. Qua đền Quán Thánh, hương
trầm ngạt ngào giăng đầy phố, có cảm giác quờ tay là vơ được từng vốc
hương đậm đặc. Hồ Trúc Bạch, hồ Tây, chùa Trấn Quốc mờ ảo trong mưa xuân
li ti và sương muộn, quyến rũ lạ thường. Thầm nghĩ, hầu như ai về thủ
đô cũng hăm hở thăm lăng cụ Hồ, Văn Miếu-Quốc Tử Giám, chùa Một Cột, chợ
Đồng Xuân, phố cổ…, nhưng nếu không lững thững ra đường Thanh Niên lặng
ngắm phong cảnh nhị hồ thì kể ra cũng như chưa biết thế nào là Hà Nội.
Tôi lần đầu biết đường Thanh Niên vào năm 1975. Một người bạn tôi có bạn nhà ở gần khu Ngọc Hà rủ tôi cùng đến đó chơi. Lúc về chỉ tò mò đạp xe vào đường Thanh Niên thôi. Tôi gò lưng đạp, gió thổi lồng lộng, tóc bạn bay ngược cuốn cả vào mặt phi công cầm lái. Cái mùi bồ kết dìu dịu ấy làm tôi say suýt đâm cả xe đạp vào gốc cây. Hồi đó tai nạn giao thông hiếm lắm. Tí nữa thì tên mình được khắc vào ven hồ Tây.
Tôi lần đầu biết đường Thanh Niên vào năm 1975. Một người bạn tôi có bạn nhà ở gần khu Ngọc Hà rủ tôi cùng đến đó chơi. Lúc về chỉ tò mò đạp xe vào đường Thanh Niên thôi. Tôi gò lưng đạp, gió thổi lồng lộng, tóc bạn bay ngược cuốn cả vào mặt phi công cầm lái. Cái mùi bồ kết dìu dịu ấy làm tôi say suýt đâm cả xe đạp vào gốc cây. Hồi đó tai nạn giao thông hiếm lắm. Tí nữa thì tên mình được khắc vào ven hồ Tây.