Tiếp bài "Người ngựa, ngựa người"
*Nói chung, bây giờ rất kỵ đề cập đến tuổi. Nhạy cảm. Cái bài báo có chi tiết ông N. trên báo Tuổi Trẻ để ông ấy tự nói về tuổi (ổng nói rằng vả lại tôi cũng gần 60 rồi, già yếu rồi, nhờ cõng một tí có sao đâu), thừa nhận tuổi ấy tức vào ngưỡng già yếu, bị lột là phải.
Để nói thế thì khác chi làm mồi mắng cho thiên hạ ăn theo:
-Gần 60, không về đi, còn ham hố gì mà đeo bám rồi than thở.
-Học cụ, cụ bảo "60 tuổi vẫn còn xuân chán/So với ông Bành vẫn thiếu niên", giờ chưa 60 mà than già, chỉ học cái mồm, bị mắng là còn nhẹ.
-Người ta ngoài 70 còn phăm phăm lo dân lo nước kia, vừa được dân tín nhiệm trúng cử đại biểu kia, mới gần 60 ngồi đó mà than.
*Không phải cứ cõng nhau là xấu. Trái lại, nhiều trường hợp rất đẹp, rất cảm động. Con cái cõng cha mẹ, cháu chắt cõng ông bà... khi cha mẹ, ông bà yếu không đi lại được. Bạn bè cõng nhau đi học khi bạn bị liệt không thể tự đến trường. Đó là chữ hiếu, chữ tình. Là việc đương nhiên, không cần phải chứng tỏ với ai, mà cũng chẳng ai dám phê phán. Ngày tôi còn bé đi học cấp 2, nghe kể về hai bạn nữ ở Thái Bình, bạn Tứ cõng bạn Hồng (lâu quá tôi quên mất họ tên đầy đủ) suốt 3 năm, xúc động lắm. thời ấy làm gì có xe đạp, cả làng chỉ vài người có xe đạp thôi, cõng nhau - cái lưng là phương tiện chính, ngày nắng cũng như ngày mưa, cõng không bỏ buổi học nào. Cứ nghĩ đến cái tình ấy mà phát khóc lên được.
*Dù rằng cán bộ cũng là người, nhưng nhất cử nhất động của cán bộ đều có tác dụng làm gương. Người dân đóng thuế góp tiền nuôi bộ máy cai trị thì họ cũng có quyền yêu cầu mọi hành vi, cử chỉ, lời nói... đều phải chuẩn mực, gương mẫu. Nếu không chấp nhận thì hãy từ quan về làm dân, làm người thường, không tốn tiền dân nuôi nữa, rồi muốn ai cõng thì cõng. Tại sao dư luận khó tính lên tiếng chê cười vị được cõng nọ? Chỉ bởi vì ông ấy là cán bộ, vậy thôi. Là dân thường, ai thèm quan tâm.
*Từ vụ cõng cán bộ, tôi khẳng định rằng kỹ năng sống của cán bộ - những nhà chức việc xứ này, và việc xử lý tình huống khẩn cấp của các cơ quan công quyền, tất cả đang có vấn đề, nếu không nói thẳng ra là quá dở, quá tệ. Biết mưa ngập như vậy, ngoài chuyện ông cán bộ chỉ cần tháo giày ra và xắn quần lên lội, thì cái học viện kia chỉ cần đem sẵn cái ghế gỗ dài (đồng chí AQ gọi là trường kỷ) để đó, giống như cầu tàu, ô tô tấp vào, cán bộ cứ thế leo lên, bố đứa nào dám này nọ.
Chỉ một việc cỏn con như thế mà không biết làm, lại cứ đòi vĩ mô, gánh trách nhiệm với dân với nước.
Nguyễn Thông
Không bàn chuyện chính trị. Chỉ quan tâm các vấn đề xã hội. Đá để xây chứ không để ném. nguyenthong8355@gmail.com
Bạn bè
Tổng số lượt xem trang
Tìm kiếm Blog này
Hiển thị các bài đăng có nhãn cán bộ hủ lậu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cán bộ hủ lậu. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Sáu, 27 tháng 5, 2016
Thứ Tư, 25 tháng 5, 2016
Người ngựa, ngựa người
Coi cái tấm ảnh vị quan chức được cõng khi Hà Nội bị ngập nước sáng nay, tôi bần thần nghĩ ngợi, đắng lòng lắm.
-Trước hết là sự cảm thông. Đi họp, giày vớ quần áo khô ráo, chỉ còn vài bước mà ướt nhẹp kể cũng rách việc, thôi thì tặc lưỡi, nhờ cõng phát, nhoắng cái xong. Nếu dân thường cõng nhau, chắc chả ai để ý, còn khen là đằng khác. Có thể ông ta không đến nỗi tệ, nhưng vậy là hỏng.
-Cán bô thời nay nhìn chung là hư hỏng. Họ không cần nghĩ "quan trên trông xuống, người ta trông vào", họ không biết giữ chuẩn mực, rất ích kỷ. Giá nhìn thấy nước ngập, đang ngồi trong xe là cởi sẵn giày vớ, xắn quần lên, xe dừng thì lội vào, mấy bước chứ bao nhiêu. Trong cuộc sống luôn xảy ra tình huống như thế này, nhưng đám cán bộ bị cái bệnh quan cách vênh váo, ông trời con ăn vào não nên đã không làm thế. Dưới mắt dân, họ đã tự trở thành thứ hình nhân thiếu tư cách.
-Họ lúc nào cũng hô hào học tập và làm theo đạo đức của cụ Hồ nhưng chính họ lại làm ngược nhiều nhất. Nhất cử nhất động, họ không nghĩ mình phải làm gương, nói một đằng làm một nẻo.
-Việc này xảy ra ở Học viện Chính trị hành chính quốc gia Hồ Chí Minh, nơi chuyên đào tạo bồi dưỡng cán bộ trung-cao cấp, lại rơi đúng vào đối tượng là những lãnh đạo cao nhất của cơ quan báo chí. Chỉ một người như vậy nhưng làm ô danh cái học viện (tưởng đào tạo ai, hóa ra loại cán bộ này), ô danh báo chí (tưởng thế nào, hóa ra được lãnh đạo bởi những vị như thế này).
-Ngày xưa, hầu như đứa nào trong thế hệ tôi cũng được nghe chuyện thời đánh Pháp ông Nguyễn Chí Thanh chủ nhiệm Tổng cục Chính trị cõng một sĩ quan cấp đại đội qua suối bởi anh này sợ ướt giày chiến lợi phẩm vừa thu được. Cụ Hồ khen ông Thanh rằng chú cư xử khéo, biết dạy cán bộ cho họ thấm thía. Bây giờ mà ông Thanh còn sống, cõng mệt nghỉ.
-Chả biết ông Trọng, ông Huynh, ông Thưởng có dám xử lý những cán bộ như thế này, hay lại sợ xử thì lấy ai làm việc. Dân đang để ý đới.
Nguyễn Thông
-Trước hết là sự cảm thông. Đi họp, giày vớ quần áo khô ráo, chỉ còn vài bước mà ướt nhẹp kể cũng rách việc, thôi thì tặc lưỡi, nhờ cõng phát, nhoắng cái xong. Nếu dân thường cõng nhau, chắc chả ai để ý, còn khen là đằng khác. Có thể ông ta không đến nỗi tệ, nhưng vậy là hỏng.
-Cán bô thời nay nhìn chung là hư hỏng. Họ không cần nghĩ "quan trên trông xuống, người ta trông vào", họ không biết giữ chuẩn mực, rất ích kỷ. Giá nhìn thấy nước ngập, đang ngồi trong xe là cởi sẵn giày vớ, xắn quần lên, xe dừng thì lội vào, mấy bước chứ bao nhiêu. Trong cuộc sống luôn xảy ra tình huống như thế này, nhưng đám cán bộ bị cái bệnh quan cách vênh váo, ông trời con ăn vào não nên đã không làm thế. Dưới mắt dân, họ đã tự trở thành thứ hình nhân thiếu tư cách.
-Họ lúc nào cũng hô hào học tập và làm theo đạo đức của cụ Hồ nhưng chính họ lại làm ngược nhiều nhất. Nhất cử nhất động, họ không nghĩ mình phải làm gương, nói một đằng làm một nẻo.
-Việc này xảy ra ở Học viện Chính trị hành chính quốc gia Hồ Chí Minh, nơi chuyên đào tạo bồi dưỡng cán bộ trung-cao cấp, lại rơi đúng vào đối tượng là những lãnh đạo cao nhất của cơ quan báo chí. Chỉ một người như vậy nhưng làm ô danh cái học viện (tưởng đào tạo ai, hóa ra loại cán bộ này), ô danh báo chí (tưởng thế nào, hóa ra được lãnh đạo bởi những vị như thế này).
-Ngày xưa, hầu như đứa nào trong thế hệ tôi cũng được nghe chuyện thời đánh Pháp ông Nguyễn Chí Thanh chủ nhiệm Tổng cục Chính trị cõng một sĩ quan cấp đại đội qua suối bởi anh này sợ ướt giày chiến lợi phẩm vừa thu được. Cụ Hồ khen ông Thanh rằng chú cư xử khéo, biết dạy cán bộ cho họ thấm thía. Bây giờ mà ông Thanh còn sống, cõng mệt nghỉ.
-Chả biết ông Trọng, ông Huynh, ông Thưởng có dám xử lý những cán bộ như thế này, hay lại sợ xử thì lấy ai làm việc. Dân đang để ý đới.
Nguyễn Thông
Thứ Năm, 18 tháng 7, 2013
Đề nghị Bộ LĐ-TB-XH cho về vườn ngay ông quan hủ lậu này
(Bài đang viết dở, sẽ đưa lên trong ngày 19.7, nhưng tức quá phải cho cái tít lên trước, mời các cụ đón đọc)
Tôi phải chỉ ra ngay cái người hủ lậu ấy, đó là ông cán bộ có cỡ của Bộ Lao động-Thương binh-Xã hội, đang đóng chức Trưởng phòng chính sách 1, Cục Người có công. Ông tên Đỗ Đăng Khoa, giả nhời phỏng vấn trên báo Thanh Niên (Thanh Niên ngày 19.7.2013, xem nguyên vẹn ở đây). Tôi chưa gặp ông Khoa bao giờ, tất nhiên không có thành kiến thù hằn gì, nhưng qua những gì ông ấy nói thì thực sự thất vọng về một cán bộ nhà nước cỡ cơ quan bộ ngồi ở ghế lãnh đạo, giữ vai trò cầm cân nảy mực về chính sách, đề ra những chế độ chính sách, những quy định có liên quan đến cuộc sống, số phận hàng chục triệu dân. Không thể hiểu nổi tại sao trong bộ máy nhà nước trung ương lại có thứ người như vậy. Bà Nguyễn Thị Kim Ngân từng là bộ trưởng Lao động-Thương binh-Xã hội, người kế nhiệm là bà Phạm Thị Hải Chuyền, không biết hai bà có biết dưới trướng mình đang tồn tại một bộ máy đầy những người như thế không.
Chả là sau khi dư luận xôn xao một cách rất chính đáng việc lãnh đạo Bộ Giáo dục-Đào tạo ban hành thông tư số 24 tặng điểm ưu tiên cho bà mẹ VN anh hùng nếu các cụ đi thi đại học, bộ này đã biết lắng nghe và sửa sai, cụ thể hủy bỏ ngay điều vô lý, phi thực tế. Vậy mà có người lên tiếng phản bác sự cầu thị, tiếp thu của Bộ GD-ĐT. Người đó là ông Khoa. Tôi lấy làm lạ ở chỗ, nếu như ai đó không thông hiểu chính sách quy định cho lắm lên tiếng kiểu ấy thì còn dễ thông cảm, đằng này từ miệng ông cán bộ sống bằng nghề ban phát chính sách, làm đến chức Trưởng phòng chính sách chứ đâu có xoàng. Nghĩa là thông hiểu đầy mình. Ông ta rằng: "Để công nhận liệt sĩ, không nhất thiết phải trong ngành quân đội, công an, có trường hợp dũng cảm cứu người, cứu tài sản của nhà nước và nhân dân cũng sẽ được phong tặng liệt sĩ. Con độc nhất của một bà mẹ nhảy xuống cứu bạn chết đuối. Đó là hành động dũng cảm hy sinh cứu người, bà mẹ đó có thể được phong tặng Bà mẹ VN anh hùng".
Tôi phải chỉ ra ngay cái người hủ lậu ấy, đó là ông cán bộ có cỡ của Bộ Lao động-Thương binh-Xã hội, đang đóng chức Trưởng phòng chính sách 1, Cục Người có công. Ông tên Đỗ Đăng Khoa, giả nhời phỏng vấn trên báo Thanh Niên (Thanh Niên ngày 19.7.2013, xem nguyên vẹn ở đây). Tôi chưa gặp ông Khoa bao giờ, tất nhiên không có thành kiến thù hằn gì, nhưng qua những gì ông ấy nói thì thực sự thất vọng về một cán bộ nhà nước cỡ cơ quan bộ ngồi ở ghế lãnh đạo, giữ vai trò cầm cân nảy mực về chính sách, đề ra những chế độ chính sách, những quy định có liên quan đến cuộc sống, số phận hàng chục triệu dân. Không thể hiểu nổi tại sao trong bộ máy nhà nước trung ương lại có thứ người như vậy. Bà Nguyễn Thị Kim Ngân từng là bộ trưởng Lao động-Thương binh-Xã hội, người kế nhiệm là bà Phạm Thị Hải Chuyền, không biết hai bà có biết dưới trướng mình đang tồn tại một bộ máy đầy những người như thế không.
Chả là sau khi dư luận xôn xao một cách rất chính đáng việc lãnh đạo Bộ Giáo dục-Đào tạo ban hành thông tư số 24 tặng điểm ưu tiên cho bà mẹ VN anh hùng nếu các cụ đi thi đại học, bộ này đã biết lắng nghe và sửa sai, cụ thể hủy bỏ ngay điều vô lý, phi thực tế. Vậy mà có người lên tiếng phản bác sự cầu thị, tiếp thu của Bộ GD-ĐT. Người đó là ông Khoa. Tôi lấy làm lạ ở chỗ, nếu như ai đó không thông hiểu chính sách quy định cho lắm lên tiếng kiểu ấy thì còn dễ thông cảm, đằng này từ miệng ông cán bộ sống bằng nghề ban phát chính sách, làm đến chức Trưởng phòng chính sách chứ đâu có xoàng. Nghĩa là thông hiểu đầy mình. Ông ta rằng: "Để công nhận liệt sĩ, không nhất thiết phải trong ngành quân đội, công an, có trường hợp dũng cảm cứu người, cứu tài sản của nhà nước và nhân dân cũng sẽ được phong tặng liệt sĩ. Con độc nhất của một bà mẹ nhảy xuống cứu bạn chết đuối. Đó là hành động dũng cảm hy sinh cứu người, bà mẹ đó có thể được phong tặng Bà mẹ VN anh hùng".
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
