Kể từ ngày diễn ra sự kiện động trời đầm Vươn (Tiên Lãng) hôm 5.1.2012 tính đến bữa nay vừa tròn trĩnh 8 tháng. Người đồng hương anh hùng của tôi vẫn nằm trong đề lao Trần Phú. Tôi tự kỷ niệm sự kiện này bằng cách đăng lại bài Nghe từ cống Rộc, trước đăng làm 2 kỳ, lần này thành 1 kỳ có sửa chữa, bổ sung, bớt ảnh minh họa cho dễ đọc. Tôi cầu mong anh em nhà Vươn sớm thoát khỏi chốn lao tù chế độ.
Ai đã đọc rồi có thể cho qua để đừng cằn nhằn tôi làm mất thì giờ quý báu của người khác. Xin cám ơn.
NGUYỄN THÔNG
1.Trung ương chắc chẳng để yên lũ sâu dân mọt nước đâu
Mặc cho tivi loan báo thời tiết có nhiều thứ
không thuận, nào là nhiệt độ hạ thêm những 5-6 độ, rét đậm trở lại, nào
mưa phùn, sương mù nhưng tôi vẫn quyết làm một chuyến về Tiên Lãng. Để
tận mắt thấy tai nghe, vậy thôi.
Đêm trước khi lên đường quả thật khó ngủ.
Trời rét và lòng cứ nôn nao. Quấn 2 cái chăn dày, mặc một đống quần áo
ấm, cửa đóng kín mít mà cứ run lên từng chặp. Gió bấc réo ù ù càng làm
tăng thêm cảm giác lạnh. Bồn chồn nghĩ ngợi, thương vợ con anh Vươn anh
Quý đang tá túc tạm trong túp lều mỏng mảnh giữa trống trải chơi vơi
đồng bãi, chống chọi với thứ thần hàn tai ác để mỏi mòn chờ công lý ra
phán quyết số phận vợ chồng con cái mình.
Sáng 8.2, tôi và đứa cháu phi xe máy về cống Rộc.
Hình như trời cũng cảm thông. Tuy gió vẫn lạnh buốt, vẫn thèm tí nắng
xuyên qua đám âm u dày đặc kia nhưng đường sá đã khô ráo không còn lép
nhép như bữa trước. Cậy là dân bản xứ, chúng tôi theo đường tắt, chả cần
vòng vèo lối cầu Khuể, qua huyện lỵ Tiên Lãng như người ta mà cứ xông
thẳng xuống xã Tân Trào (huyện Kiến Thụy), nơi có địa danh nổi tiếng Kim
Sơn kháng Nhật, sau đó vượt đò Dương Áo là chạm ngay bờ Tiên Lãng. Từ
bến đò, mất mươi phút qua xã Hùng Thắng đã thấy thấp thoáng vùng bãi bồi
sú vẹt xanh ngăn ngắt xã Vinh Quang. Người ta đang đổ về đây bởi xã
bỗng dưng nổi tiếng.
Con đường mới làm chạy thẳng ra cống Rộc
như sợi chỉ lớn phẳng lì, rộng rãi, chắc nhà nước đổ vào đây không ít
tiền của để vực vùng ven biển lên về mọi mặt. Cách đây chừng 40 năm, tôi
đã từng ăn ngủ ở xã Vinh Quang suốt 3 ngày, đận học sinh cấp 3 được nhà
trường cử đi giúp dân thu hoạch cói. Lúc ấy chưa xây cống Rộc, chưa có
vùng đầm bãi ông Vươn bây giờ, chỉ ngút ngàn bãi lầy ven biển, lúp xúp
đám bần vẹt sú chắn sóng và giữ đất phù sa. Con đê cống Rộc mà tôi đang
đứng đây được đắp về sau, giờ ôm siết một vùng đất thuở nào chỉ đầy chua
phèn mặn, nhờ công sức con người khai phá cải tạo mà ngày càng trù phú
xanh tốt.
