Giám đốc đài Long An tự tử
Nguyễn Bá Thanh than thở khó khăn
Giáo sư Úc có nhời khuyên
Lương Thanh Nghị cũng... vội tuyên bố rồi
Phó Xuân Phúc phê bình hai bộ
Em Ngọc Quyên thổ lộ tình tiền
Danh hài Xuân Bắc lên tiên
Kim Jong-un quyết bắn liền củ sâm
4.12.2012
Nguyễn Thông
Không bàn chuyện chính trị. Chỉ quan tâm các vấn đề xã hội. Đá để xây chứ không để ném. nguyenthong8355@gmail.com
Bạn bè
Tổng số lượt xem trang
Tìm kiếm Blog này
Thứ Ba, 4 tháng 12, 2012
Những bài hát của một thời (56): Hãy cho tôi lên đường
Bài hát Hãy cho tôi lên đường nhạc sĩ Hoàng Hiệp viết tháng 2.1979, ngay sau khi xảy ra cuộc chiến đấu chống quân xâm lược bành trướng Bắc Kinh trên toàn tuyến biên giới phía bắc. Ca sĩ Ái Vân là người đầu tiên thể hiện. Video kèm theo được trích trong phim Thị xã trong tầm tay, tác phẩm điện ảnh xuất sắc đã đưa đạo diễn Đặng Nhật Minh lên hàng những đạo diễn tài năng tiêu biểu của điện ảnh nước nhà.
Những người trong cuộc (Hoàng Hiệp, Ái Vân, Đặng Nhật Minh) đều còn sống. Và đông nhất. đáng trân trọng nhất là những chiến sĩ đã cầm súng trong tháng 2.1979 đó, hãy ghi nhớ sự hy sinh, cống hiến của các anh các chị.
Xin tặng lại các anh chị bài hát của một thời oanh liệt, hào hùng.
Những người trong cuộc (Hoàng Hiệp, Ái Vân, Đặng Nhật Minh) đều còn sống. Và đông nhất. đáng trân trọng nhất là những chiến sĩ đã cầm súng trong tháng 2.1979 đó, hãy ghi nhớ sự hy sinh, cống hiến của các anh các chị.
Xin tặng lại các anh chị bài hát của một thời oanh liệt, hào hùng.
Thứ Hai, 3 tháng 12, 2012
Đả đảo bọn Trung cộng cố tình khiêu khích Việt Nam
Hành động gây hấn mới của Trung Quốc ở Biển Đông:
Tàu Trung Quốc lại cắt cáp tàu Bình Minh 02
13:40 | 03/12/2012
(Petrotimes) - Ngày 30/11/2012, trên vùng biển gần đảo
Cồn Cỏ của Việt Nam, tàu khảo sát địa chấn Bình Minh 02 thuộc Tập đoàn
Dầu khí Việt Nam (PVN) đang làm nhiệm vụ lại bị các tàu Trung Quốc xâm
hại, phá hoại cáp thu nổ địa chấn.
Đây là một thủ đoạn mới của Trung Quốc khi cho tàu cá vừa đánh bắt hải
sản trái phép vừa cản trở, xâm hại hoạt động hợp pháp của PVN trên vùng
biển Việt Nam.
Phóng viên Petrotimes đã có cuộc phỏng vấn ông Phạm
Việt Dũng, Phó trưởng ban Tìm kiếm Thăm dò - phụ trách Văn phòng Biển
Đông của PVN về vụ việc nghiêm trọng này.
PV: Theo một số nguồn tin, tàu khảo sát địa chấn
Bình Minh 02 của PVN lại bị cản trở khi đang làm việc ở vùng biển Việt
Nam. Xin ông cho biết thông tin cụ thể?
Cáp tàu BM02 bị cắt
Ông Phạm Việt Dũng: Vào lúc 4 giờ 5 phút ngày
30/11/2012, khi tàu Bình Minh 02 đang di chuyển từ tuyến PVN12-R009 về
tuyến PVN12-R005 ở khu vực ngoài cửa vịnh Bắc Bộ để chuẩn bị khảo sát.
Có rất nhiều tàu cá Trung Quốc đang hoạt động tại đây. Khi các lực lượng
chức năng phát tín hiệu cảnh báo và yêu cầu các tàu cá ra khỏi khu vực
làm việc của tàu Bình Minh 02, một cặp tàu kéo dã cào mang số hiệu 16025
và 16028 của Trung Quốc đã chạy qua phía sau tàu Bình Minh 02 và gây
đứt cáp địa chấn của tàu Bình Minh 02 cách phao đuôi khoảng 25m.
Chuyện trưa hai cụ
-Sao trưa trầy trưa trật mà bếp cụ vẫn lạnh tanh thế. Không định cơm cháo gì à?
-Nhà còn gạo, cá khô, nhưng hết củi. Chờ con bé cháu đi học về chạy lên chợ ông Ỷ mua mấy bó củi thì mới đốt được, cụ ạ.
-Ngoài sân sẵn đống gộc tre tươi kia, sao không đem vào nhóm lửa?
-Ông khùng đấy à, củi tươi thì cháy thế đéo nào được.
-Đùa cụ, ní nuận chút cho vui ấy mà. Để em về lấy cho dăm bó cành bạch đàn khô nấu tạm, cụ nhé.
3.12.2012
Nguyễn Thông
-Nhà còn gạo, cá khô, nhưng hết củi. Chờ con bé cháu đi học về chạy lên chợ ông Ỷ mua mấy bó củi thì mới đốt được, cụ ạ.
-Ngoài sân sẵn đống gộc tre tươi kia, sao không đem vào nhóm lửa?
-Ông khùng đấy à, củi tươi thì cháy thế đéo nào được.
-Đùa cụ, ní nuận chút cho vui ấy mà. Để em về lấy cho dăm bó cành bạch đàn khô nấu tạm, cụ nhé.
3.12.2012
Nguyễn Thông
Chủ Nhật, 2 tháng 12, 2012
Điềm dữ
Bữa trước đọc cái còm của bác TMĐ mình đã giật thột. Bác TMĐ là vị trưởng lão, cẩn trọng chín chắn, có sự từng trải của người già mà bọn trẻ hiếu thắng ngông cuồng nhiều khi không tường được, không hiểu được. Bác bảo rằng cái tên của người đứng đầu giới cầm quyền Trung cộng quả đáng lo ngại cho Việt Nam ta. Mình ngẫm thấy rất có lý.
Ông ta tên Tập Cận Bình. Khác với các triều đại Giang Trạch Dân, Hồ cẩm Đào, ông thì chỉ giữ một ghế Tổng bí thư (Giang Trạch Dân), ông thì ban đầu chỉ kèm thêm được chức Chủ tịch nước để thành ghế đôi (Hồ Cẩm Đào) chứ Tập cùng lúc có cả ba: Tổng bí thư, Chủ tịch nước, Chủ tịch Quân ủy trung ương. So với tất cả những hoàng đế Trung Hoa từ xưa đến nay thì Tập lão ở ngôi cao nhất, chưa ai sánh bằng.
Con người ông Tập đến nay vẫn còn nhiều bí ẩn. Có nhẽ vì thế sau khi ông ta lên ngôi, dư luận cứ mù mù mờ mờ, chả biết khai thác cái gì cho đặc sắc, bèn chĩa bàn phím sang bà hoàng hậu Bành Lệ Viên, khen sắc khen tài vị đệ nhất phu nhân này. Mình không có ý so bà hoàng Trung Quốc hiện đại với những đệ nhất đệ nhị đệ tam phu nhân nước nhà nhưng quả thật Bành hoàng hậu đáng được khen.
Ông ta tên Tập Cận Bình. Khác với các triều đại Giang Trạch Dân, Hồ cẩm Đào, ông thì chỉ giữ một ghế Tổng bí thư (Giang Trạch Dân), ông thì ban đầu chỉ kèm thêm được chức Chủ tịch nước để thành ghế đôi (Hồ Cẩm Đào) chứ Tập cùng lúc có cả ba: Tổng bí thư, Chủ tịch nước, Chủ tịch Quân ủy trung ương. So với tất cả những hoàng đế Trung Hoa từ xưa đến nay thì Tập lão ở ngôi cao nhất, chưa ai sánh bằng.
Con người ông Tập đến nay vẫn còn nhiều bí ẩn. Có nhẽ vì thế sau khi ông ta lên ngôi, dư luận cứ mù mù mờ mờ, chả biết khai thác cái gì cho đặc sắc, bèn chĩa bàn phím sang bà hoàng hậu Bành Lệ Viên, khen sắc khen tài vị đệ nhất phu nhân này. Mình không có ý so bà hoàng Trung Quốc hiện đại với những đệ nhất đệ nhị đệ tam phu nhân nước nhà nhưng quả thật Bành hoàng hậu đáng được khen.
Thứ Bảy, 1 tháng 12, 2012
Thùng không đáy
Coi tường thuật lại cuộc gặp gỡ cử tri Hà Nội của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng hôm 1.12, mình khoái cái bác nhân dân Võ Trọng Hốt quá. Bác ấy bức xúc phản ánh với Tổng bí thư về vụ cán bộ nhà nước xài xe công hơn cả đồ chùa, không hề biết tiếc tiền do dân một nắng hai sương đóng thuế. Bác Hốt bảo "ở Thụy Điển, thủ tướng phải tự lái xe riêng từ nhà đến cơ quan. Đến cơ quan rồi nếu đi công việc thì mới sử dụng đến xe công. Trong khi đó ở ta xe công chạy khắp nơi, giá có đường chạy tới cung trăng chắc cũng chạy luôn rồi vì tiền đã có nhà nước chi".
Giời ạ, cái nhà bác Hốt này. So đâu chả so lại đi so với Thụy Điển. Họ khác mình khác. Thụy Điển làm gì có thành ngữ "ném tiền qua cửa sổ", "nghèo học làm sang", vả lại chẳng ngự trên xe công thì ai biết mình là cán bộ nhà nước, có phải phí cả đời phấn đấu đi không. Vẫn biết xài tiền công xa kiểu thùng không đáy như thế biết bao nhiêu cho đủ, nhưng (nói nhỏ với bác) chưa là cái đinh gì nếu đặt cạnh Vinashin, Vinalines, bác Hốt quý mến ợ.
Điều rất may mắn là Tổng bí thư đã lắng nghe bức xúc này và cho biết sẽ giải quyết triệt để. Thích quá.
Tối 1.12.2012
Nguyễn Thông
Giời ạ, cái nhà bác Hốt này. So đâu chả so lại đi so với Thụy Điển. Họ khác mình khác. Thụy Điển làm gì có thành ngữ "ném tiền qua cửa sổ", "nghèo học làm sang", vả lại chẳng ngự trên xe công thì ai biết mình là cán bộ nhà nước, có phải phí cả đời phấn đấu đi không. Vẫn biết xài tiền công xa kiểu thùng không đáy như thế biết bao nhiêu cho đủ, nhưng (nói nhỏ với bác) chưa là cái đinh gì nếu đặt cạnh Vinashin, Vinalines, bác Hốt quý mến ợ.
Điều rất may mắn là Tổng bí thư đã lắng nghe bức xúc này và cho biết sẽ giải quyết triệt để. Thích quá.
Tối 1.12.2012
Nguyễn Thông
Dành cho K17: Mạch đạo dòng đời
Giới thiệu:
Cao Tự Thanh (tức Cao Văn Dũng) cựu sinh viên khóa 17 Ngữ văn, Đại học Tổng hợp Hà Nội là tay nghiên cứu Hán Nôm cự phách nhiều năm nay. Cuộc đời y như kho tư liệu, cảm hứng cho những nhà viết tiểu thuyết nhiều tập khai thác. Y là kẻ kênh kiệu nhưng có đủ sở học để bạn bè đồng môn chấp nhận vui vẻ sự kênh kiệu ấy. Nhớ hồi năm 1973 mình và thằng Trần Quang Tửu từ tầng 3 leo lên tầng 4 nhà C2 chơi với y (do là dân miền Nam nên Dũng được ưu tiên ở một mình trong cái nhà tắm bỏ hoang), y cho xem chiếc đầu lâu trắng hếu khiến mình sợ bủn rủn chân tay. Tửu bảo bọn miền Nam chúng nó kinh lắm, cái gì cũng khác người. Ai thế nào thì mình không biết chứ Cao Tự Thanh quả thế thật.
Bài Mạch đạo dòng đời nó viết đã lâu rồi, dù chỉ loanh quanh nói về lớp Hán Nôm nhưng mình đã xin được "giấy phép xuất bản của nó" đưa lên đây cho bạn bè kể cả bọn Văn và Ngữ cùng đọc mà nhớ những kỷ niệm K17 hồi xửa hồi xưa.
Mạch đạo dòng đời
CAO TỰ THANH
Vào một buổi sáng mùa đông lạnh buốt cuối năm 1972, trong một ngôi đình cũ kỹ ẩm thấp tối tăm tại khu sơ tán ở huyện Yên Phong tỉnh Hà Bắc, mười ba sinh viên đầu tiên của ngành Hán Nôm bậc Đại học hệ chính quy khoa Ngữ văn trường Đại học Tổng hợp Hà Nội bước vào buổi học đầu tiên. Họ ngồi trên những túm rơm rải dưới đất, vở đặt trên đùi, nắn nót viết câu “Nhân chi sơ, tính bản thiện” trong Tam tự kinh dưới sự chỉ dạy của một ông thầy người miền Trung rất hay “quát nạt”. Ông thầy ấy tên Nguyễn Đình Thảng, còn mười ba sinh viên ấy là Trần Kim Anh, Nguyễn Duy Chính, Nguyễn Văn Đường, Nguyễn Thị Lâm, Trần Thị Liên, Nguyễn Thúy Nga, Hoàng Thị Ngọ, Trương Đức Quả, Nguyễn Công Việt, Trần Văn Viết, Võ Văn Sạch, Nguyễn Hữu Tưởng và Cao Văn Dũng tức người viết bài này. Chưa ai quá hai mươi tuổi – các sinh viên lớn tuổi mà phần lớn là bộ đội đi học nghe nói học chữ Hán đều e ngại không dám xung phong.
Có lẽ trước đó khoa Ngữ văn ít có chuyện các thầy đi thuyết phục, gợi ý sinh viên mới nhập học vào học ngành này ngành kia. Nhưng năm chúng tôi nhập học thì khác, ngành học mới nên các thầy cô đều quan tâm. Thầy Lê Văn Quán lúc ấy là một fan Hán Nôm hăng hái nhất trong việc đi chiêu mộ sinh viên Hán Nôm. Còn nhớ dáng vẻ của ông, lưng hơi gù, mắt lim dim, hai tay khoanh trước ngực say sưa nói về ưu thế học vấn và tương lai học nghiệp của ngành Hán Nôm, thỉnh thoảng lại nhấn mạnh bằng cách huých huých khuỷu tay vào sườn (hay vai) người nghe với câu “Cậu (hay cô) đã mường tượng được vấn đề chưa?”. Về sau cứ khi ông nghiêng vai lấy thế chuẩn bị huých thì chúng tôi không dám né tránh nhưng đều nhịn cười đồng thanh kêu lên “Mường tượng được rồi ạ”, để nhân lúc phát thoại nghiêng nửa người trên ra khỏi tầm huých của ông. Hầu chuyện Quán sư phụ thì nói chung phải kín đáo di động liên tục, đó có lẽ là điều tất cả chúng tôi đều “mường tượng” được trước khi chính thức bái sư nhập môn.
Cao Tự Thanh (tức Cao Văn Dũng) cựu sinh viên khóa 17 Ngữ văn, Đại học Tổng hợp Hà Nội là tay nghiên cứu Hán Nôm cự phách nhiều năm nay. Cuộc đời y như kho tư liệu, cảm hứng cho những nhà viết tiểu thuyết nhiều tập khai thác. Y là kẻ kênh kiệu nhưng có đủ sở học để bạn bè đồng môn chấp nhận vui vẻ sự kênh kiệu ấy. Nhớ hồi năm 1973 mình và thằng Trần Quang Tửu từ tầng 3 leo lên tầng 4 nhà C2 chơi với y (do là dân miền Nam nên Dũng được ưu tiên ở một mình trong cái nhà tắm bỏ hoang), y cho xem chiếc đầu lâu trắng hếu khiến mình sợ bủn rủn chân tay. Tửu bảo bọn miền Nam chúng nó kinh lắm, cái gì cũng khác người. Ai thế nào thì mình không biết chứ Cao Tự Thanh quả thế thật.
Bài Mạch đạo dòng đời nó viết đã lâu rồi, dù chỉ loanh quanh nói về lớp Hán Nôm nhưng mình đã xin được "giấy phép xuất bản của nó" đưa lên đây cho bạn bè kể cả bọn Văn và Ngữ cùng đọc mà nhớ những kỷ niệm K17 hồi xửa hồi xưa.
Mạch đạo dòng đời
CAO TỰ THANH
Vào một buổi sáng mùa đông lạnh buốt cuối năm 1972, trong một ngôi đình cũ kỹ ẩm thấp tối tăm tại khu sơ tán ở huyện Yên Phong tỉnh Hà Bắc, mười ba sinh viên đầu tiên của ngành Hán Nôm bậc Đại học hệ chính quy khoa Ngữ văn trường Đại học Tổng hợp Hà Nội bước vào buổi học đầu tiên. Họ ngồi trên những túm rơm rải dưới đất, vở đặt trên đùi, nắn nót viết câu “Nhân chi sơ, tính bản thiện” trong Tam tự kinh dưới sự chỉ dạy của một ông thầy người miền Trung rất hay “quát nạt”. Ông thầy ấy tên Nguyễn Đình Thảng, còn mười ba sinh viên ấy là Trần Kim Anh, Nguyễn Duy Chính, Nguyễn Văn Đường, Nguyễn Thị Lâm, Trần Thị Liên, Nguyễn Thúy Nga, Hoàng Thị Ngọ, Trương Đức Quả, Nguyễn Công Việt, Trần Văn Viết, Võ Văn Sạch, Nguyễn Hữu Tưởng và Cao Văn Dũng tức người viết bài này. Chưa ai quá hai mươi tuổi – các sinh viên lớn tuổi mà phần lớn là bộ đội đi học nghe nói học chữ Hán đều e ngại không dám xung phong.
Có lẽ trước đó khoa Ngữ văn ít có chuyện các thầy đi thuyết phục, gợi ý sinh viên mới nhập học vào học ngành này ngành kia. Nhưng năm chúng tôi nhập học thì khác, ngành học mới nên các thầy cô đều quan tâm. Thầy Lê Văn Quán lúc ấy là một fan Hán Nôm hăng hái nhất trong việc đi chiêu mộ sinh viên Hán Nôm. Còn nhớ dáng vẻ của ông, lưng hơi gù, mắt lim dim, hai tay khoanh trước ngực say sưa nói về ưu thế học vấn và tương lai học nghiệp của ngành Hán Nôm, thỉnh thoảng lại nhấn mạnh bằng cách huých huých khuỷu tay vào sườn (hay vai) người nghe với câu “Cậu (hay cô) đã mường tượng được vấn đề chưa?”. Về sau cứ khi ông nghiêng vai lấy thế chuẩn bị huých thì chúng tôi không dám né tránh nhưng đều nhịn cười đồng thanh kêu lên “Mường tượng được rồi ạ”, để nhân lúc phát thoại nghiêng nửa người trên ra khỏi tầm huých của ông. Hầu chuyện Quán sư phụ thì nói chung phải kín đáo di động liên tục, đó có lẽ là điều tất cả chúng tôi đều “mường tượng” được trước khi chính thức bái sư nhập môn.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)