Cụ Nguyễn, ấy là cụ Nguyễn Tuân, nhà văn nổi tiếng của xứ ta. Người đời, thời cụ còn sống cũng như sau này hay nhắc đến cụ với câu nói, tương truyền "tôi sống được đến hôm nay là nhờ biết sợ". Tôi thì tôi lại đồ rằng cụ Nguyễn không bao giờ phát ngôn thế, hoặc nếu có thì cũng chỉ là lúc hài hước vui vẻ mà đùa vậy thôi. Bởi con người, khí chất cụ Nguyễn mà thế hệ tôi biết và đọc qua tác phẩm cụ khác cơ.
Cụ Nguyễn Tuân cùng tuổi với cụ thân sinh tôi, quê tôi gọi là thày, cùng năm Canh Tuất 1910. Cụ Nguyễn nhà văn ngồi chiếu trên trong làng văn nghệ, còn thày tôi chỉ nông dân chân quê đồng ruộng. Thày tôi cùng năm sinh nhưng chịu cảnh lạc thời bởi học nho vào lúc đã tàn mà tây học thì lại chưa đến nơi đến chốn. Thông thạo cả chữ nho chữ Pháp nhưng hầu như suốt đời làm ruộng. Có chút kiến thức sống nơi quê kệch nên cũng khác người, mà đặc biệt nhất là không cam chịu, cúi đầu, không chấp nhận lề thói tầm thường, cái ngang tai trái mắt. Thời Pháp cai trị cũng thế mà thời ta "làm chủ tập thể" cũng thế. Không ít lần thày tôi thảo đơn bỏ vào phong bì dán cẩn thận bên ngoài đề "Kính gửi thủ tướng Phạm Văn Đồng" nội dung tố cáo bọn quan tham cấp xã cấp huyện, đưa cho anh em tôi đem lên bưu điện huyện Kiến Thụy gửi. Chả biết họ có chuyển cho thủ tướng hay không, có giải quyết vụ nào không nhưng thày tôi vẫn nhất mực giữ lòng tin, nguyên tắc bất di bất dịch rằng sống ở trên đời phải đấu tranh với cái xấu cái ác, cái phủ nhận giá trị con người. Vì vậy, dư luận gọi thày tôi là ngang, là gàn. Nhưng người làng quê tôi mỗi lần nhắc đến sự ngang sự gàn ấy bao giờ cũng gửi vào đó niềm kính trọng đối với một nhân cách ngay thẳng. Mấy anh chị em tôi người nào cũng chịu ảnh hưởng sâu nặng của nhân cách này. Mà hình như cũng chả phải chỉ có ở trong gia đình tôi mà phổ biến trong cả dòng họ. Những người anh con các bác tôi hầu như ai cũng thế, sau này các cháu cũng thế, mặc dù có đứa làm đến chót cấp tá, hiệu trưởng hiệu phó các trường... Họ nhà tôi bị coi là gàn nhất làng Trà Phương, xã Thụy Hương, huyện Kiến Thụy, Hải Phòng.
Không bàn chuyện chính trị. Chỉ quan tâm các vấn đề xã hội. Đá để xây chứ không để ném. nguyenthong8355@gmail.com
Bạn bè
Tổng số lượt xem trang
Tìm kiếm Blog này
Thứ Tư, 7 tháng 8, 2013
Thứ Ba, 6 tháng 8, 2013
Đưa tiễn người thanh niên nhường áo phao cứu người
NGỌC MINH
Sáng 6.8, người dân xã Thạch Long, H.Thạch Thành (Thanh Hóa)
và bạn bè đã tập trung về gia đình ông Trần Hữu Trọng (thôn 4, xã Thạch Long)
để tiễn đưa anh Trần Hữu Hiệp, người đã cứu nhiều người, và nhường áo phao
cho người khác trong vụ lật ca nô thảm khốc ở biển Cần Giờ, TP.HCM về nơi an nghỉ cuối cùng.
Ban thường vụ Huyện đoàn H.Thạch Thành cùng đông đảo đoàn
viên, thanh niên trên địa bàn cũng đã tới đưa tiễn người thanh niên dũng cảm. Ai
cũng khâm phục khi được nghe kể về hành động nghĩa hiệp của anh Hiệp khi
đã nhường cơ hội sống của mình cho người khác, trong hoàn cảnh sinh tử giữa
biển dữ.
Chị Lê Thị Nhung, Bí thư xã đoàn Thạch Long cho biết anh Hiệp
là con út trong gia đình có 3 anh em trai. Tốt nghiệp THPT, anh Hiệp theo học
công nhân kỹ thuật rồi vào miền Nam
làm việc. “Trong hoàn cảnh hết sức ngặt nghèo ấy, Hiệp đã làm được một điều mà chắc
chắn nhiều người không làm nổi, đó là tự nhường đi cơ hội sống sót của mình cho
người khác. Đó là sự hy sinh rất đáng kính phục. Chúng tôi tự hào vì hành động
nghĩa hiệp của anh Hiệp”, chị Nhung chia sẻ.
Theo Tỉnh đoàn Thanh Hóa, cơ quan này đã nhận được thông tin
anh Trần Hữu Hiệp dũng cảm dìu, cứu nhiều người trong vụ lật ca nô kinh
hoàng ở vùng biển Cần Giờ (TP.HCM). Bản thân anh, sau khi dìu nhiều người bám
vào dây neo chiếc ca nô bị chìm, đã chủ động nhường chiếc áo phao của mình cho
một phụ nữ. "Tỉnh đoàn Thanh Hóa sẽ tuyên truyền tấm gương của anh Hiệp để
các bạn đoàn viên, thanh niên trong tỉnh học tập", anh Phạm Trọng
Dũng, Phó bí thư Tỉnh đoàn Thanh Hóa nói.
(theo báo Thanh Niên ngày 6.8.2013)
Đành phải vậy
Trước hết, xin được tỏ lòng cảm ơn bạn đọc đã quan tâm, ghé thăm và cho ý kiến trên nhật ký điện tử cá nhân (blog) này. Chúc các bạn cuộc sống dễ chịu, nhiều niềm vui.
Quan điểm xuyên suốt của chủ trang là "đá để xây chứ không để ném", tuy nhiên thời gian qua có một vài vị, nhất là người có tên Nguyễn Hữu Viện (Triệu Lương Dân, Tỷ Lương Dân) vì lý do này khác đã đưa lên những comment không thích hợp, thậm chí hằn học chửi bới, dẫn đến gây khó, rất khó cho chủ nhà. Vì công việc hằng ngày, nhà cháu không thể thường xuyên kiểm soát các ý kiến, xóa đi những ý kiến như vậy. Các nhà chức việc, cơ quan quản lý nhà nước không chấp nhận tình trạng trên và đã thông báo cho chủ trang. Điều đó là hoàn toàn hợp lý bởi chính chủ trang cũng không bao giờ chấp nhận những ý kiến chống chế độ, vu cáo nhà cầm quyền, nói xấu cụ Hồ, ngôn ngữ thái độ thiếu văn hóa...
Để khắc phục tình trạng trên, chủ trang thông báo kể từ nay áp dụng chế độ kiểm duyệt mọi comment, chịu trách nhiệm về những ý kiến được đăng lên. Dẫu sao đây cũng là "nhật ký cá nhân", mong mọi người thông cảm.
Xin chân thành cảm ơn quý vị.
6.8.2013
Nguyễn Thông
Quan điểm xuyên suốt của chủ trang là "đá để xây chứ không để ném", tuy nhiên thời gian qua có một vài vị, nhất là người có tên Nguyễn Hữu Viện (Triệu Lương Dân, Tỷ Lương Dân) vì lý do này khác đã đưa lên những comment không thích hợp, thậm chí hằn học chửi bới, dẫn đến gây khó, rất khó cho chủ nhà. Vì công việc hằng ngày, nhà cháu không thể thường xuyên kiểm soát các ý kiến, xóa đi những ý kiến như vậy. Các nhà chức việc, cơ quan quản lý nhà nước không chấp nhận tình trạng trên và đã thông báo cho chủ trang. Điều đó là hoàn toàn hợp lý bởi chính chủ trang cũng không bao giờ chấp nhận những ý kiến chống chế độ, vu cáo nhà cầm quyền, nói xấu cụ Hồ, ngôn ngữ thái độ thiếu văn hóa...
Để khắc phục tình trạng trên, chủ trang thông báo kể từ nay áp dụng chế độ kiểm duyệt mọi comment, chịu trách nhiệm về những ý kiến được đăng lên. Dẫu sao đây cũng là "nhật ký cá nhân", mong mọi người thông cảm.
Xin chân thành cảm ơn quý vị.
6.8.2013
Nguyễn Thông
Chủ Nhật, 4 tháng 8, 2013
Tiền dân đóng thuế ấy mà, cứ thoải mái
Muốn tồn tại được thì phải có tiền. Ai cũng cần tiền. Nhà nước cũng cần tiền. Tiền do người dân và doanh nghiệp đóng thuế cho nhà nước được gọi là tiền thuế. Khi nhà nước quản nó trong kế hoạch chi tiêu quốc gia thì gọi là ngân sách. Tiền ấy là mồ hôi, nước mắt của dân, phung phí thì phải tội.
Ấy thế mà có những vị coi nó như tiền chùa. Có thì cứ xài, thoải mái. Hết lại thu, dân nó đóng thuế ấy mà. Trách nhiệm của nó là nộp, nộp, nộp... Trách nhiệm của cán bộ chúng mình là xài, xài, xài. Không biết xài thì phải tạo cách xài. Thế mới tay chơi, mới đẳng cấp.
Thì đấy thây, cụ không đọc báo à. Chuyện gì? Chán cụ quá. Báo chí nó bảo các quan nhà ta dạo ni chơi, à quên, làm việc phục vụ nhân dân, sang lắm. Ngày xưa làm cán bộ như ông A ông B nhé, cái bút bi cũng phải tự mua, phân phối cho chiếc xe đạp Thống Nhất, Cửu Long bỏ tiền túi ra mà lấy về, cấm xớ rớ vào ngân sách nhé. Anh nào dấm dúi thụt két bị bắt quả tang chịu kiểm điểm nghiêm khắc chứ đùa à. Cấp nào cũng vậy, xã, huyện, tỉnh, thậm chí cả trung ương cũng cứ chí công vô tư. Ôi dào, cụ cứ rườm rà ôn nghèo kể khổ mãi. Bây giờ họ không thế đâu. Có tiền, thằng nào chả ăn chơi.
Ấy thế mà có những vị coi nó như tiền chùa. Có thì cứ xài, thoải mái. Hết lại thu, dân nó đóng thuế ấy mà. Trách nhiệm của nó là nộp, nộp, nộp... Trách nhiệm của cán bộ chúng mình là xài, xài, xài. Không biết xài thì phải tạo cách xài. Thế mới tay chơi, mới đẳng cấp.
Thì đấy thây, cụ không đọc báo à. Chuyện gì? Chán cụ quá. Báo chí nó bảo các quan nhà ta dạo ni chơi, à quên, làm việc phục vụ nhân dân, sang lắm. Ngày xưa làm cán bộ như ông A ông B nhé, cái bút bi cũng phải tự mua, phân phối cho chiếc xe đạp Thống Nhất, Cửu Long bỏ tiền túi ra mà lấy về, cấm xớ rớ vào ngân sách nhé. Anh nào dấm dúi thụt két bị bắt quả tang chịu kiểm điểm nghiêm khắc chứ đùa à. Cấp nào cũng vậy, xã, huyện, tỉnh, thậm chí cả trung ương cũng cứ chí công vô tư. Ôi dào, cụ cứ rườm rà ôn nghèo kể khổ mãi. Bây giờ họ không thế đâu. Có tiền, thằng nào chả ăn chơi.
Báo Tuổi Trẻ lên tiếng về vụ người chống tham nhũng ở báo Đại Đoàn Kết bị trù dập, buộc thôi việc
Ba nhà báo của báo Đại Đoàn Kết (cơ quan trung ương của Mặt trận Tổ quốc VN) bị buộc thôi việc sau khi đã tố cáo những sai phạm của ban biên tập.
Công đoàn cơ sở Ban công tác phía Nam (Công đoàn cơ
quan trung ương MTTQ VN) đã kết luận việc “kỷ luật” nhà báo như trên là
có nhiều sai phạm.
Từ ngày 7-5-2012, ba nhà báo Nguyễn Mạnh Thắng, Đặng
Thị Kim Ngân và Bùi Hữu Phước (tức Hữu Nguyên) gửi đơn tới Ủy ban trung
ương MTTQ VN tố cáo ông Đinh Đức Lập, tổng biên tập (TBT), và một số
thành viên trong ban biên tập của báo Đại Đoàn Kết. Nội dung tố cáo gồm:
bán tài sản công, tự ý bán trụ sở văn phòng báo tại Đà Nẵng cho công ty
tư nhân, sai phạm trong công tác tổ chức cán bộ, vi phạm nguyên tắc
Đảng...
Hơn 1 năm chưa nhận được trả lời
Ông Mạnh Thắng cho biết từ khi gửi đơn tố cáo đến nay
đã hơn một năm nhưng chưa nhận được bất cứ trả lời nào từ phía MTTQ.
Trong khi đó ngày 20-7-2012, ông bị TBT Đinh Đức Lập ra quyết định điều
chuyển từ vị trí phó trưởng ban văn hóa - văn nghệ sang phó trưởng ban
kỹ thuật quản trị mạng. Do công việc mới không phù hợp chuyên môn nên
ông Thắng làm đơn khiếu nại. Ba ngày sau, ông Thắng bị cắt toàn bộ lương
và các chế độ khác. Tiếp tục khiếu nại nhưng không được trả lời thỏa
đáng, ông Thắng nộp đơn khởi kiện ra TAND quận Hoàn Kiếm và đã được tòa
thụ lý.
Nhà báo Hữu Nguyên (trái) trong một chuyến công tác tại quần đảo Trường Sa. Ảnh: B.N
Một cuốn "sách giáo khoa" về chủ quyền biển đảo
Có thể nói mà không sợ quá lời rằng trong cuộc đấu tranh bảo
vệ chủ quyền đất nước trên mặt trận học thuật - nghiên cứu, tiến sĩ sử học Hãn Nguyên
Nguyễn Nhã có một vị trí đặc biệt. Nhiều năm trở lại đây, nhất là khi vấn đề
biển đảo, cuộc đấu tranh bảo vệ chủ quyền Hoàng Sa - Trường Sa trở nên nóng
bỏng thì những bài viết, công trình nghiên cứu, những công bố của ông tạo nên những
hiệu ứng vô cùng mạnh mẽ, cả trong nước và quốc tế. Điều đó được thể hiện rõ
nhất trong tác phẩm, công trình nghiên cứu vừa công bố (tháng 7.2013) của ông: Những bằng chứng về chủ quyền của Việt Nam
đối với hai quần đảo HoàngSa, Trường Sa.
Từng được đọc nhiều bài viết, công trình nghiên cứu đấu
tranh bảo vệ chủ quyền Tổ quốc của tiến sĩ Nguyễn Nhã, đăng trên các báo hoặc
công bố độc lập, tôi cho rằng Những bằng
chứng về chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa có
thể xem như thành quả công phu, tâm huyết nhất của ông về đề tài này, sau gần
40 năm chuyên tâm nghiên cứu. Với hiểu biết sâu sắc về lịch sử; kiến thức phong phú;
khả năng sử dụng các ngôn ngữ Anh, Pháp, Hán; sự thu thập tỉ mỉ tư liệu trong
nhiều năm trời; sự cẩn trọng chính xác của một nhà khoa học lịch sử, và trên
hết là thái độ tích cực của một công dân đầy trách nhiệm với đất nước, tác giả
đã trao cho người đọc không phải chỉ tác phẩm cung cấp hiểu biết chính xác về
biển đảo Tổ quốc mà cả chất men say tràn đầy lòng yêu nước, tinh thần dân tộc.
Thứ Năm, 1 tháng 8, 2013
Nhất thế giới
BÁ TÂN
Quốc gia nào chẳng muốn có được cái
danh hiệu nhất thế giới. Dù chỉ là một lĩnh vực, hoặc một việc cụ thể nào đó, cứ
nhất thế giới là trên cả tuyệt vời. Một miếng giữa làng bằng cả sàng xó bếp. Đằng
này, cái làng ấy là cả thế giới thì còn gì bằng.
Việt Nam đã có những
cái nhất thế giới, hoặc thuộc nhóm đứng đầu thế giới. Lẽ nào không tự hào. Đang
là nước nghèo nhưng vẫn cứ sướng khi có được cái danh hiệu nhất thế giới.
Hơn 1 lần Việt
Nam
có học sinh đoạt giải nhất thế giới về môn toán. Thậm chí đã có lần còn giành
giải đặc biệt, trên cả giải nhất.
Tại các cơ
quan đầu não của trung ương, chẳng thấy bóng vía những người bộc lộ tài năng từ
lúc còn bé, đoạt giải cao nhất trong kỳ thi những người giỏi nhất thế giới. Tại
giống bị thui chột? Do nước ngoài (chủ yếu là tư bản, đế quốc ) đào tạo không đến
nơi đến chốn? Trong nước chưa cần sử dụng người tài? Hoặc là vì những lý do nào
khác…
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
