Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Thứ Ba, 24 tháng 3, 2026

Chị Thanh (phần 2)

Dần dà theo dòng thời gian trôi, tôi được gặp chị Nguyễn Thế Thanh nhiều hơn, kể cả khi chị không còn là Tổng biên tập báo Phụ nữ TP.HCM nữa. Năm 1996 hay 1997 chi đó, sau hai nhiệm kỳ gánh vác thành công “tiếng nói của phụ nữ”, chị nhận ghế mới Phó chủ tịch Hội LHPN thành phố, rồi tiếp đó năm 2001 làm Phó giám đốc Sở Văn hóa – Thông tin. Hồi ông anh vợ tôi làm ở Phòng Văn nghệ của sở, tôi tới chơi, hỏi về chị Thanh, ổng bảo nó được lắm, tốt tính.

Một sáng tháng 11.2014, chị Thế Thanh nhắn tôi có rảnh thì ghé chung cư Vĩnh Viễn, quận 10 chụp giúp mấy tấm ảnh kỷ niệm buổi trao nhà cho bà quả phụ trung tá Ngụy Văn Thà. Gì chứ tham gia vào việc nghĩa của chương trình Nhịp cầu Hoàng Sa do Osin Huy Đức chủ trương thì chả có chi phải chần chừ nấn ná.

Tôi thu xếp tới, bác Nguyễn Duy đã ở đấy rồi, có cả chị Thế Thanh, anh Huỳnh Ngọc Chênh, Huy Đức, bác Đỗ Thái Bình, bác chuẩn đô đốc Lê Kế Lâm, nhà báo Viễn Sự… Phải kể ra như thế bởi đó là những con người dũng cảm lúc bấy giờ.

Khi tôi đến tầng trệt chung cư, nhác thấy từ lối vào cho tới cầu thang khá nhiều người vẻ rất nghiêm cẩn, mặt khó đăm đăm, nhìn soi mói, hỏi đi đâu, có phải lên chỗ Nhịp cầu Hoàng Sa trao nhà cho bà Thà không. Tôi đoán ngay họ là ai, họ đang làm nhiệm vụ. Dính vào họ rất phiền phức. Nhưng các anh chị cứ đến, bất chấp sự phiền. Tôi hiểu chị Thanh rất tin tưởng mình nên mới giao cho việc ấy.

Bác Duy thắp hương trên bàn thờ trung tá hy sinh bảo vệ Hoàng Sa rất kính cẩn, lần lượt các bác Kế Lâm, Thái Bình, chị Thanh, anh Chênh, Osin, Viễn Sự… mỗi người một nén nhang tưởng nhớ người đã khuất có công với đất nước, hy sinh thân mình vì chủ quyền biển đảo tổ quốc.

Thật may mắn, trong chuyến lang thang đất Miên hồi cuối tháng 1.2026 vừa rồi, cô Kim Tuyền (tôi gọi đùa mama tổng quản) xếp tôi chung chiếc xe 5 chỗ với chị Thanh và nhà thơ Trần Hữu Việt. Cả hai đều từng trải, đứng đắn, người của công chúng, còn mình non dại (dù già cấc), nhí nhố. Chung với hai bác ấy ngại chết, chỉ sợ mình có lời nói hoặc điều gì thất thố. Sau hóa ra không phải, quá lãi đằng khác, nhất là được trò chuyện với đại gia trí tuệ như bác Thanh. Chuyện đời Sài Gòn thì bác Thanh, chuyện Hà Nội và đời sống văn nghệ, cứ truy Hữu Việt.

Hỏi tổng quản Tuyền, sao không điều chiếc xe to vài chục chỗ cho gọn, Thaco thiếu gì xe sang xe đẹp xe to. Tuyền cười bẩu đi thế này thoải mái, vả lại ai cũng có thể ngắm nghía dọc đường. Công nhận, suốt hành trình, nhà cháu nhận ra nhiều sự khác biệt giữa Miên và Việt, để kể sau. (còn tiếp)

Nguyễn Thông

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét