Ở xứ này, bất cứ thứ gì đều có thể làm con người phát điên. Chẳng hạn vàng.
Nói chi thì nói, vàng chỉ là hàng hóa, dù có được xem như loại
hàng đặc biệt đi chăng nữa, nó vẫn là hàng hóa. Chính những nhà quản lý kinh tế
với tư duy quản trị quá lỗi thời đã biến vàng từ hàng hóa vật chất thành thứ
phi vật chất, từ giá trị thực thành giá trị ảo.
Do không thực thi kinh tế thị trường đúng nghĩa (mặc dù nhà cai trị luôn kêu gào các nước công nhận nền kinh tế xứ này là kinh tế thị trường) nên có những việc nhẽ ra chỉ cần xử lý rất đơn giản thì các ông bà ấy vẽ ra đủ trò, đủ cách vớ vẩn nhố nhăng, không theo bất cứ quy tắc nào. Thích là nhích. Chính sách đi từ thất bại này đến thất bại khác, còn dân thì lãnh đủ. Vàng là ví dụ cụ thể.