Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn thiên đường. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thiên đường. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 11 tháng 5, 2016

Thiên đường và địa ngục

VƯƠNG TRỌNG (nhà thơ)
Ngày xửa ngày xưa, một gia đình nọ sinh được hai người con trai. Người anh ngoan ngoãn, siêng năng, kính yêu bố mẹ và rất mực thương em; còn người em lười biếng, hỗn xược, khi rựou vào thì không chỉ đánh anh mà choảng cả bố mẹ. Tất nhiên khi chết thì anh lên thiên đường còn em xuống địa ngục.
Ở thiên đường ít lâu, thương nhớ em nên người anh xin phép ban quản lý để xuống địa ngục thăm em. Cánh cửa địa ngục mở, người anh hết sức nhạc nhiên vì quang cảnh tuyệt đẹp, chim kêu hoa nở, người đi lại vui tươi, ai cũng béo tốt, Căn phòng gần cổng ra vào có mấy chàng trai vừa đánh bài vừa uống bia, nói cười rôm rả. Người anh từ tốn hỏi:
- Đây là địa ngục phải không ạ?
- Chính thế! Một chàng trai trả lời.
Người anh suy nghĩ: địa ngục thế này thì chẳng thua kém gì thiên đường, vậy ta nên xin phép xuống hẳn đây để được gần em. Anh trở về thiên đường xin phép ban quản lý và được đồng ý sau khi khuyên suy nghĩ cẩn thận.
Cánh cửa địa ngục vừa mở ra thì khói đen mù mịt bốc lên mùi khét lẹt và trước mắt anh một cảnh tượng hãi hùng: quỷ Sa tăng cao lớn, mặt mày dữ tợn đang dùng đinh ba đẩy từng người một xuống vạc dầu đang sôi. Anh nhẹ nhành hỏi:
- Đây là địa ngục phải không ạ?
- Thấy rồi sao còn hỏi? Sắp đến lượt mày đấy!
Sa tăng nói như quát và hất hàm cho một tên quỷ khác trói anh lại và đẩy vào hàng sắp bị hành quyết. Biết kêu khóc cũng vô ích, anh chỉ xin hỏi một câu:
- Sao hôm trước tôi xuống thăm thấy địa ngục khác hẳn thế này?
- Đó là phòng TUYÊN TRUYỀN của địa ngục đấy con ơi! Sa tăng trả lời và đẩy anh xuống vạc dầu.
Thì ra nếu tuyên truyên tốt, địa ngục có thể lừa được người thiên đường và khi biết được sự thật thì đã quá muộn.!
TB: Chuyện này không phải do tôi sáng tác, mà viết lại câu chuyện cách đây trên 35 năm mà nhà thơ Thanh Tịnh đã kể trên xe ô tô khi đi dự đám tang vợ một người trong cơ quan từ Văn Điển trở về.

Vương Trọng
(theo Facebook của nhà thơ Vương Trọng)

Thứ Ba, 5 tháng 4, 2016

Di cư, tị nạn theo hướng nào?

Không kể những cuộc di cư, tị nạn do chiến tranh (như ở Syria hiện nay hoặc Afganistan những năm trước) chả cần theo hướng nào, miễn cứ thoát khỏi nơi bom đạn chết chóc là được, thì có những cuộc di cư vì quyền sống, quyền làm người. Nói cho cùng, những cuộc di cư, tị nạn ấy phát sinh bởi thể chế chính trị.
 
Điều dễ thấy nhất trong lịch sử gần trăm năm trở lại đây là những dòng người tị nạn, di cư thường xê dịch theo hướng từ những nơi tự coi tốt đẹp, hạnh phúc, đỉnh cao sang những nơi bị lên án là tàn ác, bóc lột, mất quyền con người. Nói một cách văn vẻ, thì từ thiên đường sang địa ngục. Thực tế thì cũng có vài ba trường hợp ngược lại, nhưng dòng chảy thì vẫn theo chiều đã nói. Quái lạ.

Hơn 1 triệu người di cư từ miền Bắc vào miền Nam (VN) năm 1954-1955; gần triệu người chạy từ Đông Đức sang Tây Đức, hàng vạn người chấp nhận có thể chết để trốn từ Triều Tiên sang Hàn Quốc, mấy vạn người Cuba nhào qua Mỹ, gần 3 triệu người VN tự nguyện làm thuyền nhân vượt biển đi Hồng Kông, Philippines, Malaysia, Úc, Mỹ... Chả thấy nói hồi 54-55 dân miền Nam chạy tị nạn, di cư ra miền Bắc (bộ máy tuyên truyền của CS thì bảo rằng dân chúng, nhất là người theo đạo Thiên chúa bị dụ dỗ, lừa gạt vào Nam; vậy sao CS không dụ được người miền Nam nhào ra Bắc mà chỉ đưa được bộ đội, cán bộ tập kết?).


Lịch sử chứng minh rõ thế nhưng rất nhiều kẻ đui mù cứ đòi cầm đuốc dẫn đường cho quốc dân.

Nguyễn Thông