Quan hệ Việt Nam - Trung Quốc bao nhiêu năm nay, dù hình thức là hữu nghị, 4 tốt 16 chữ vàng nhưng thực chất luôn căng thẳng, thậm chí đối địch, tiềm ẩn quá nhiều bất ổn. Nguyên do thì nhiều, nhưng có thể thấy rõ trước hết là bởi những mưu đồ, dã tâm của giới cầm quyền Trung Quốc, ngoài ra là do cách ứng xử "khôn khéo" của những người đang lãnh đạo Việt Nam. Phải nhìn cho rõ để xác nhận bản chất của vấn đề, chứ không phải cái gì cũng đổ tại "thùng rác" Trung Quốc.
Xét về bản chất, từ bao lâu nay, ý đồ mở rộng lãnh thổ, bành trướng trên biển, thực hiện mộng bá quyền (thực chất là đế quốc) của giới cai trị Trung Quốc không hề thay đổi. Càng về sau càng lộ rõ. Và rõ nhất là khi những kẻ đóng mác cộng sản nắm quyền thống trị xứ ấy. Chỉ có điều chúng có sách lược tinh vi, biết che đậy đánh lừa dư luận, cương nhu đầy đủ, bài bản rõ ràng. Mức độ ngày càng tăng, bản chất ngày càng nghiêm trọng, hành động ngày càng dồn dập, ý đồ ngày càng lộ rõ. Những hành vi, vụ việc xâm chiếm lãnh thổ, chủ quyền Việt Nam là chứng minh hùng hồn nhất, không thể chối cãi về thủ đoạn "miệng nam mô, bụng một bồ dao găm" của bè lũ cầm quyền Bắc Kinh.
Không bàn chuyện chính trị. Chỉ quan tâm các vấn đề xã hội. Đá để xây chứ không để ném. nguyenthong8355@gmail.com
Bạn bè
Tổng số lượt xem trang
Tìm kiếm Blog này
Thứ Bảy, 30 tháng 3, 2013
Thứ Tư, 27 tháng 3, 2013
Trung tá Lê Khiêm qua đời
Trung tá Lê Khiêm là anh cả (miền Nam gọi bằng anh hai), anh ruột của bà xã tôi. Hồi 1 giờ 15 nửa đêm về sáng 27.3 anh đã vĩnh viễn ra đi. Chuyến này đi xa, đi mãi, chứ không phải như dạo cùng đoàn quân văn nghệ giải phóng xé rừng vượt Trường Sơn vào Nam hồi năm 73 ấy.
Anh Khiêm sinh năm 1934 ở vùng đất nổi tiếng Nam Bộ: huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang. Dải đất cù lao sông Tiền này góp cho đất nước khá nhiều trí thức, tướng lĩnh có tên tuổi, tài hoa, nhất là văn nghệ sĩ, như bộ trưởng Ung Văn Khiêm, bác sĩ Nguyễn Văn Hưởng, nhạc sĩ Hoàng Hiệp (vừa mất), nhà văn Nguyễn Quang Sáng, thiếu tướng Từ Tấn Phát, họa sĩ Chóe (Nguyễn Hải Chí), nhạc sĩ Trần Tấn Lộc... và anh tôi. Anh Khiêm đi bộ đội từ 1949, tập kết ra Bắc học tại Nhạc viện Hà Nội, tu nghiệp tại Nhạc viện Novosimbirsk (Liên Xô). Năm 1973 anh khoác ba lô vào thẳng chiến trường làm phó đoàn văn công Quân giải phóng miền Nam, Sau 1975 được thăng trung tá, trưởng đoàn Văn công Quân khu 7, năm 1987 chuyển ngành rồi về hưu.
Anh Khiêm sinh năm 1934 ở vùng đất nổi tiếng Nam Bộ: huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang. Dải đất cù lao sông Tiền này góp cho đất nước khá nhiều trí thức, tướng lĩnh có tên tuổi, tài hoa, nhất là văn nghệ sĩ, như bộ trưởng Ung Văn Khiêm, bác sĩ Nguyễn Văn Hưởng, nhạc sĩ Hoàng Hiệp (vừa mất), nhà văn Nguyễn Quang Sáng, thiếu tướng Từ Tấn Phát, họa sĩ Chóe (Nguyễn Hải Chí), nhạc sĩ Trần Tấn Lộc... và anh tôi. Anh Khiêm đi bộ đội từ 1949, tập kết ra Bắc học tại Nhạc viện Hà Nội, tu nghiệp tại Nhạc viện Novosimbirsk (Liên Xô). Năm 1973 anh khoác ba lô vào thẳng chiến trường làm phó đoàn văn công Quân giải phóng miền Nam, Sau 1975 được thăng trung tá, trưởng đoàn Văn công Quân khu 7, năm 1987 chuyển ngành rồi về hưu.
Đúng là tin tặc
Bài sau đây đăng trên báo Thanh Niên ngày 27.3 rất đáng quan tâm. Đừng tưởng bạn vàng Trung cộng nó thân với mình, nể mình thì tha mình. Chớ vội mừng. Chính bác đại tá công an kể chứ không phải mình nói đâu nhé.
Nhưng có một điều, Trung cộng nó chơi các bác, vậy còn nhiều người sử dụng internet xứ ta chả thù hằn gì nó mà thỉnh thoảng cũng nhận được vài món quà tương tự. Băn khoăn tự hỏi, nếu không Trung cộng thì ai?
Nhưng có một điều, Trung cộng nó chơi các bác, vậy còn nhiều người sử dụng internet xứ ta chả thù hằn gì nó mà thỉnh thoảng cũng nhận được vài món quà tương tự. Băn khoăn tự hỏi, nếu không Trung cộng thì ai?
Hacker Trung Quốc đánh cắp dữ liệu VN
27/03/2013 3:35Đại tá Trần Văn Hòa, Phó cục trưởng Cục Cảnh sát phòng chống tội phạm sử dụng công nghệ cao (Bộ Công an), vừa trở thành đối tượng tấn công có chủ ý của hacker Trung Quốc.
Đây là thông tin được chính đại tá Trần Văn Hòa công bố tại Hội thảo về an toàn thông tin Security World 2013 được tổ chức hôm qua (26.3) tại Hà Nội.
Nguồn gốc tấn công vào email của lãnh đạo Cục Cảnh sát phòng chống tội phạm sử dụng công nghệ cao được xác định đến từ Trung Quốc - Nguồn: Đại tá Trần Văn Hòa |
Giải mã một email lạ
Cụ thể vào ngày 5.3, ông Hòa có nhận được một thư điện tử gửi đích danh “TS Trần Văn Hòa, C15, BCA” từ địa chỉ email mang tên của một cán bộ thuộc Bộ Khoa học - Công nghệ. Email có chữ ký với đầy đủ thông tin, số điện thoại di động của người gửi, kèm theo một tập văn bản đính kèm là công văn mang tên “CV xin xác nhận LLKH-CN.doc”.
Thứ Hai, 25 tháng 3, 2013
Điểm tin 25.3
Bộ giao thông của anh Thăng quyết bãi bỏ việc phạt xe không
chính chủ
Ca sĩ Cao Thái Sơn một mực đòi lên giường với bất cứ ai
Đại diện ngân hàng Morgan cho rằng lãi suất ở Việt Nam sẽ còn hạ
thêm, hạ nữa
Tổng thống Trung Phi trốn biệt tăm khi quân nổi dậy đuổi
chạy dài
Cha bố thằng Tàu dám bắn cháy thuyền của ngư dân ta làm ăn
lương thiện
Sau mấy ngày lặng im, bữa nay chú Thanh Nghị đã mở mồm:
“Vụ việc hết sức nghiêm trọng, yêu cầu Trung Quốc phải điều
tra, xử lý”
Chả biết bạn vàng Tập Cận Bình có chịu nghe không?
Chưa hè đã nóng mắt vì quần lộ… nửa mông của thiếu nữ *
Quyết định điều tra coi Giám đốc sở ở Kon Tum vàng bị mất bi
nhiêu
Phụ huynh biểu tình đòi hiệu trưởng phải được ngồi nguyên ghế
Tin đồn nhảm 6 môn thi hóa ra cũng lừa được khá nhiều.
25.3.2013
Nguyễn Thông
*Đó nguyên văn cái tít trên mạng Kênh 14.
Một số ý kiến của bạn đọc sau khi đọc bài "Không thể không lo" trên báo Thanh Niên
Báo Thanh Niên ra ngày chủ nhật 24.3.2013 trong mục Lăng kính cuối tuần (trang 1) đã đăng bài Không thể không lo. Bài này trên blog nhà có tít Đó mới chính là sự suy thoái, thưa ông Tổng bí thư. Hàng trăm bạn đọc báo Thanh Niên đã gửi ý kiến bày tỏ sự lo lắng, bức xúc trước những vấn đề mà bài báo nêu. Xin nhặt ra đây một số ý kiến của bạn đọc.
NHỮNG SUY NGHĨ TỪ BẠN ĐỌC
Còn bây giờ, do đâu mà có nhiều chuyện tiêu cực trong xã hội như bài báo nêu lên? Tôi nghĩ rằng, chính sự vô cảm của xã hội ngày nay đã đẩy nhiều con người sa vào vòng tội lỗi, chính chúng ta đã vô cảm với mọi tiêu cực nảy sinh. Chúng ta chỉ nhăm nhăm vào những vấn đề phát triển kinh tế mà bỏ qua việc giáo dục nhân cách làm người cho lớp trẻ, chính quyền thờ ơ trong quản lý xã hội, giáo dục không quan tâm đến dạy cho lớp trẻ cách làm người, tôi vô cùng đau lòng khi chứng kiến một đứa trẻ lên 7 tuổi đã biết nói với mẹ rằng "mẹ ơi hãy cho quà cho cô giáo nhân ngày 20.11 để cô giáo đừng ghét con”, vậy thì chúng ta tin cậy vào ai, tin cậy vào cái gì đây để rồi hòng mong được một xã hội tốt hơn nếu chúng ta chỉ nhăm nhăm nhìn vào những con số, những bản báo cáo rỗng tuếch hàng năm đưa ra ở mỗi địa phương, ban ngành?".
Trần Văn Quang
NHỮNG SUY NGHĨ TỪ BẠN ĐỌC
Lương Tri
Trong
thời kỳ "bao cấp", chúng ta tuy đói kém thiếu thốn một chút nhưng mọi
người đều trọng chữ "danh", mỗi con người khi làm bất cứ việc gì cũng
phải nghĩ đến uy tín gia đình và bản thân, từ cấp trên đến cấp dưới
không ai có quyền được hưởng lợi lộc hơn ai. Tôi không đề cao thời bao
cấp nhưng chính thời đó nó đã để lại trong chúng ta, những người sống
trong giai đoạn ấy biết trọng danh dự của bản thân và gia đình mình,
người lính khi ra chiến trường luôn nung nấu trong lòng một ý chí sắt đá
“chết xanh cỏ, sống đỏ ngực”, không bao giờ đầu hàng, khuất phục trước
những khó khăn, gian khổ. Người ở hậu phương sẵn lòng nhịn ăn, nhịn mặc
để đóng góp của cải cho tiền tuyến với lòng tin sắt đá vì một ngày mai
chiến thắng, không ai nghĩ rằng minh phải đút lót cho ai để mưu cầu tiến
thân, ai làm gì sai sót một chút đều bị dư luận lên án, bản thân người
sai sót cảm thấy mình lạc lõng và tự xấu hổ để rồi sửa đổi cho mình tốt
hơn.
Còn bây giờ, do đâu mà có nhiều chuyện tiêu cực trong xã hội như bài báo nêu lên? Tôi nghĩ rằng, chính sự vô cảm của xã hội ngày nay đã đẩy nhiều con người sa vào vòng tội lỗi, chính chúng ta đã vô cảm với mọi tiêu cực nảy sinh. Chúng ta chỉ nhăm nhăm vào những vấn đề phát triển kinh tế mà bỏ qua việc giáo dục nhân cách làm người cho lớp trẻ, chính quyền thờ ơ trong quản lý xã hội, giáo dục không quan tâm đến dạy cho lớp trẻ cách làm người, tôi vô cùng đau lòng khi chứng kiến một đứa trẻ lên 7 tuổi đã biết nói với mẹ rằng "mẹ ơi hãy cho quà cho cô giáo nhân ngày 20.11 để cô giáo đừng ghét con”, vậy thì chúng ta tin cậy vào ai, tin cậy vào cái gì đây để rồi hòng mong được một xã hội tốt hơn nếu chúng ta chỉ nhăm nhăm nhìn vào những con số, những bản báo cáo rỗng tuếch hàng năm đưa ra ở mỗi địa phương, ban ngành?".
Trần Văn Quang
Câu
chuyện "cơm, áo, gạo, tiền, tình yêu và hạnh phúc" tạo nên sự đau
lòng này. Mọi người đừng hành động khi nóng tính, vì mọi hành động lúc
nóng tính đều là sai. Đàn ông có trách nhiệm hơn và đàn bà đừng nói
nhiều nữa. Chắc chắn sẽ không có những chuyện đau lòng này.
Chủ Nhật, 24 tháng 3, 2013
Đây mới chính là sự suy thoái, thưa ông Tổng bí thư
Tôi tự hỏi "cớ sao lại ra nông nỗi này?".
Dồn dập trong thời gian gần đây, trên báo chí truyền thông có
quá nhiều tin tức về những vụ việc đau lòng xảy ra trong phạm vi gia đình, giữa
những người ruột thịt: bị chồng hành hạ, người vợ cột con vào mình nhảy xuống
sông tự tử; mang công mắc nợ, chồng ép vợ và con uống thuốc trừ sâu cùng chết; con trai
giận dỗi, đổ xăng đốt sống cả bố, vợ, con 6 mạng người; vợ đầu độc chồng, cha mẹ giết con
ruột, anh chị em ruột hại nhau; bán người yêu như bán rau… Sự bất an, nguy hiểm, tàn bạo, táng tận lương
tâm đã mò vào tận từng gia đình, nơi được coi là tế bào xã hội, là pháo đài cố thủ
của đạo đức. Nguy lắm thay. Đáng sợ lắm thay.
Phải nói thẳng ra rằng đây là tình trang cực kỳ nguy hiểm,
báo hiệu sự xuống cấp cùng cực của đạo đức, nhân tính. Nếu chỉ nơi này
nơi kia, thi thoảng người này người khác mới xảy ra sự tha hóa ấy cũng đã đáng sợ
rồi, chứ đâu lại dồn dập, cấp tập thế. Rõ ràng là đạo đức xã hội đang bị khủng
hoảng nghiêm trọng, vọng lên hồi chuông cấp báo. Một chút liên tưởng: hằng năm
vào mùa khô, ngành lâm nghiệp mỗi ngày đều đưa ra mức cảnh báo mối nguy cháy rừng,
từ cấp nguy hiểm, rất nguy hiểm, đến cực kỳ nguy hiểm. Vậy thì rừng đạo đức xã hội,
nhân tính đang rơi vào mức cuối cùng.
Bài hát tặng bạn ngày chủ nhật: Ngồi tựa mạn thuyền
Khi nghe nói người ta đã làm hồ sơ đề nghị UNESCO xét xếp hạng di sản văn hóa phi vật thể cho Dân ca quan họ, tôi thấy chẳng vui cũng chẳng buồn. Bởi lẽ ở cái xứ mình, người ta hơi bị quáng mắt với đủ thứ hoa hòe hoa sói, thích màu mè lòe loẹt quá rồi, bệnh hình thức thành căn mạn tính khó chữa rồi. Nhưng dửng dưng thế thì cũng không công bằng cho Quan họ. Trải biết bao đời, quan họ là một phần của đời sống người dân vùng Kinh bắc, vùng đồng bằng Bắc Bộ. Từ lâu tôi đã bỏ lòng cho quan họ, thầm thương trộm nhớ nó, từ hồi còn bé, lâu lâu lại được nghe vài bài phát qua làn sóng đài Tiếng nói Việt Nam, qua cái loa đơn sơ nho nhỏ như hộp mứt màu xanh treo trên tường. Cả nhà quý chiếc "đài" ấy lắm, nó là cổng thông tin mở ra cuộc sống ngoài lũy tre làng. Quan họ ngấm từ dạo đó. Thế mà hồi sơ tán ở chính vùng quan họ lại chẳng được nghe bao nhiêu, suốt ngày chỉ bom đạn ì ầm, nghe tiếng thở dài lo lắng buồn bã của người dân ven sông Cầu mong chiến tranh chấm dứt, chồng con được trở về.
Nhưng thôi, gác lại chuyện cũ, kể cả những kỷ niệm buồn, để nghe lại Ngồi tựa mạn thuyền, một trong những làn điệu, mà theo mình, hay nhất của quan họ Bắc Ninh.
Nhưng thôi, gác lại chuyện cũ, kể cả những kỷ niệm buồn, để nghe lại Ngồi tựa mạn thuyền, một trong những làn điệu, mà theo mình, hay nhất của quan họ Bắc Ninh.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)