Bạn bè

Tổng số lượt xem trang

Tìm kiếm Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn chính trị. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chính trị. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 17 tháng 2, 2023

Trách nhiệm chính trị

Bây giờ mới sờ đến đám lợi ích nhóm liên quan tới nhà xuất bản Giáo dục là đã quá muộn, khí muộn.

Chúng nó, kể cả đám cầm đầu nhà xuất bản lẫn quan trên (bộ giáo dục) đã hoành hành móc túi dân bằng sách giáo khoa mấy chục năm rồi, một cách công khai, trắng trợn. Báo chí, dư luận, dân chúng kêu than mấy chục năm rồi, nhưng cả cái hệ thống chính trị này nó có coi dân ra gì, nó không thèm nghe, nó cứ làm lơ cho bọn lợi ích nhóm làm bậy, móc túi dân lấy tiền chia nhau, hủy hoại cả nền giáo dục nước nhà.

Giờ chỉ bắt bớ, khởi tố mấy đứa hiện cầm đầu nhà xuất bản Giáo dục mới chỉ là đánh phần ngọn, mà cần lôi ra một lũ một lĩ những đứa nguyên đứa cựu, cả của nhà xuất bản lẫn bộ giáo dục, bắt chúng phải đền tội, nhè tiền ra trả lại dân.
 
Chính ông Nguyễn Phú Trọng cũng từng bảo đừng có tưởng đã hạ cánh là an toàn. Ông hãy chứng minh lời ông nói bằng việc làm đi.

Ông "cách chức" ông chủ tịch nước Phúc về "tội" không hoàn thành "trách nhiệm chính trị" của người đứng đầu, vậy chả lẽ ông không có trách nhiệm chính trị gì. Nói thật, trách nhiệm của ông hơn chục năm nay là nặng nhất, cần phải sờ đến nhất. Đứng đầu, còn ai cao hơn ông nữa?

Nguyễn Thông

Thứ Sáu, 10 tháng 12, 2021

Chính trị chính em

Kẻ đầu lĩnh Campuchia chủ trì hội nghị cấp cao ASEAN năm 2022 đã quyết mời tên sát nhân Miến Điện dự, chứ không nói "không" như những lần trước.Tư cách thằng thủ Cam thế nào, ai cũng rõ, nó cũng chỉ làm theo thằng thầy T.à.u.

ASEAN như vầy, sớm muộn gì cũng giải tán, những thành viên cũ như Sing, Mã, Thái, Phi... sẽ rút bởi không thể sống chung với những kẻ phá hoại nó.

Đồng ý hay không đồng ý với quyết định của nó thì phải dứt khoát, chứ không thể nửa nạc nửa mỡ, ỡm ờ, rằng "Việt Nam và các nước ASEAN luôn coi Myanmar là một thành viên quan trọng trong gia đình ASEAN, mong muốn Myanmar đóng góp tích cực vào tiến trình xây dựng cộng đồng ASEAN cũng như hòa bình, an ninh và ổn định của khu vực".
 
Thái độ như thế, nói năng như thế, tất nhiên thiên hạ sẽ khinh bỉ, coi thường, coi phát ngôn quốc gia không có một li ông cụ giá trị nào. Cũng chả khác gì giọng điệu gái Quất Lâm, Đồ Sơn, thậm chí không bằng.

Thứ Năm, 14 tháng 10, 2021

Chính trị bạc bẽo

Chính trị và xã hội thường bị nhập nhèm. Dù có muốn "không bàn chuyện chính trị, chỉ quan tâm các vấn đề xã hội" nhưng có lúc vẫn phải lôi cổ chính trị ra, không phải để bàn, mà vạch trần bản chất của nó.

-Kẻ làm chính trị, phần đông cả đời không được ai nhắc đến, nhớ đến cái tên, nhưng chỉ cần một lần ngó vào túi dân là dậy sóng cồn, bị chửi vuốt mặt không kịp.

Có khi đó là thứ mưu mẹo ma lanh của đứa làm chính trị, kiểu như Herostratos đốt đền để lấy tiếng. Đừng nghĩ rằng câu nói "tiền trong dân còn khá nhiều" là buột miệng nhỡ miệng, có khi chủ ý cả đấy. Không nói ra, thì ai biết tới mình.

-Trong thế gian, đại đa số tồn tại bằng lao động, tay làm hàm nhai, chỉ có rất ít kẻ muốn thống trị đám đông mới theo đường chính trị. Chính trị, bản thân nó đã xấu xa, nên kẻ làm chính trị phần đông là xấu, ăn bám, lừa đảo, bán nước bọt, tráo trở, thiếu nhân cách. Rất ít người làm chính trị có đạo đức. Hiếm như sao giữa ban ngày.

Thứ Sáu, 19 tháng 4, 2019

Đúng và không đúng

Dân gian có câu: Còn cha gót đỏ như son/Một mai cha mất gót con đen sì.

Câu này có nhẽ đúng với các trường hợp của cha con nhà Nguyễn Bá Thanh - Nguyễn Bá Cảnh (đen sì), Lê Thanh Hải - Lê Trương Hải Hiếu (son), Nông Đức Mạnh - Nông Quốc Tuấn (hơi son), Nguyễn Tấn Dũng - Nguyễn Thanh Nghị và Nguyễn Minh Triết (son), Trần Đức Lương - Trần Tuấn Anh (son)...

Nhưng vận kỹ thì không chính xác với các trường hợp Lê Đức Anh - Lê Mạnh Hà, Nguyễn Văn Chi - Nguyễn Xuân Anh, Trịnh Xuân Giới - Trịnh Xuân Thanh (đen sì)...

À, các cụ có còn nhớ, Nguyễn Bắc Son cựu bộ trưởng 4T chính là trợ lý, thư ký, kẻ bầy tôi thận cận của chủ tịch nước Lê Đức Anh. Chính ông Anh đã nâng đỡ, bao bọc, cất nhắc Son một cách công khai, trắng trợn. Ông Anh một thời thét ra lửa, nắm trong tay Tổng cục 2 nên dù lúc tại chức hay khi đã thôi chức vẫn cực kỳ oai vệ. Chỉ có điều, giờ sức tàn lực kiệt, nằm thở còn không xong, sống thực vật nên chả đứa nào sợ nữa, chúng không vào bệnh viện rút cái ống thở ra là may. Đến con đẻ còn không bảo vệ được thì Son siếc chả là cái đinh gì.

Điều không may nhất cho ông Mười Anh là ông phải chứng kiến quyền bính lọt hết vào tay giới sĩ phu Bắc Hà do ông Nguyễn Phú Trọng cầm đầu. Nếu ngày nào đó ông tỉnh lại được, trời ban đặc ân cho ông nói một câu trước khi chết, chắc ông sẽ nói "Trời đã sinh ra Anh, sao lại còn sinh ra Trọng".

Nguyễn Thông

Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2018

Quanh một cái chết

Ông chủ tịch nước qua đời lúc 10 giờ 5 phút sáng nay 21.9.2018, khi đương chức. Theo thói của người xưa có văn hóa và nhân văn, "nghĩa tử là nghĩa tận", tôi cầu cho ông siêu thoát, rũ bỏ được mọi đau đớn của cả thể xác lẫn cõi nhân sinh u ám.

Định không nói bất cứ lời nào về ông trong lúc này, nhưng chợt nhớ cách nay 1 tuần, ông nhợt nhạt như một cái xác vô hồn khi làm buộc phải làm chủ lễ đón tổng thống Indonesia, thấy thật tội nghiệp. Làm người, dù kẻ ăn mày hay ngài chủ tịch nước, sao mà khổ thế.

Xưa, cụ Nguyễn Gia Thiều viết "Thảo nào khi mới chôn nhau/Đã mang tiếng khóc ban đầu mà ra". Không mấy ai thoát được.

Điều ác độc nhất là cả cái bộ máy mà ông ấy là thành viên, khi biết ông đã trọng bệnh thập tử nhất sinh nhưng nó vẫn bằng cách này cách khác quyết không buông tha, vắt kiệt sức ông ấy, nhất là kể từ cái hội nghị quốc tế APEC năm nay (2018) ở Đà Nẵng. Nó thà vứt bỏ tính mạng con người chứ không để ảnh hưởng đến "uy tín, quy trình, tổ chức" của nó. Vẫn biết sống chết có số, "trời kia đã bắt làm người có thân", nhưng nếu ông Quang được nghỉ ngơi, ắt không phải phô ra hình ảnh tội nghiệp thiểu não đáng thương hại nói trên. Thế nên, trong hoàn cảnh tương tự, còn có những uẩn khúc, góc tối chưa xì ra, nhưng Đinh Thế Huynh vẫn được xem là may mắn. Lúc này, nếu Huynh ngồi ngẫm lại, sẽ thấy được nhiều hơn là mất. "Họa phúc hữu môi phi nhất nhật" (cái họa cái phúc đều có duyên do, đâu phải chỉ một ngày), tuy nhiên có khi tưởng họa mà lại phúc, tưởng phúc mà chính là họa. Hiểu ra thì sẽ thoát được những sự trói buộc vô hình mà cực kỳ tàn nhẫn.

Bộ máy vắt chanh này đã giết chết ông Quang chứ không phải bệnh tật, dù ông Nguyễn Quốc Triệu nói đó là thứ bệnh nan y, cực hiếm, rất khó chữa, thậm chí không thể chữa. Biết người ta mắc "bệnh chờ chết" như thế mà không cho nghỉ thì quá ác. Thời này không phải thời "còn một giây còn một chút tàn hơi/là phải còn tranh đấu mãi không thôi", "cho tôi hiến đến cuối cùng suối máu/để nhuộm hồng bao cảnh xám bi ai". Thứ suy nghĩ cực đoan ấy đã hết rồi, đã qua rồi. Mình không làm thì sẽ có người khác, thậm chí giỏi hơn mình, và tất nhiên là khỏe hơn mình, làm. Bi kịch ở chỗ, có lẽ ông Quang hiểu được điều ấy để níu kéo sự sống, nhưng đã trót nằm trong "chăn" nên không thoát ra được.

Và điều liên quan. Đất nước này lại càng thêm bi kịch khi cứ chiểu theo quy định của hiến pháp, nguyên thủ mới (dù chỉ hình thức) là một người đàn bà chẳng mấy tài, không "nhợt nhạt" như ông Quang nhưng rất nhạt nhòa, đứng ra lãnh đạo gần trăm triệu người, trong đó có hàng chục triệu người giỏi hơn bà. Làm long trọng viên thì được, nhưng thay mặt quốc gia quả thật đại bi kịch.

Trên thực tế, cũng chả ai cho bà ta vào dự nơi hổ trướng khu cơ bàn về quân cơ quốc kế khi chỉ nhõn là ủy viên trung ương quèn. Xứ này chạy trời cũng không thoát khỏi căn bệnh hình thức.

Trọng thu Mậu Tuất, biên mấy dòng.

Nguyễn Thông


Thứ Năm, 15 tháng 6, 2017

Sự cẩu thả chính trị

HOÀNG HẢI VÂN (nhà báo)

38 cán bộ, đảng viên bị một nhóm dân bắt giữ ở Đồng Tâm là chuyện chưa có tiền lệ trong lịch sử, kể từ khi Đảng nắm chính quyền. Đây là chuyện rúng động hệ thống chính trị, nhưng đã bị coi là một “vụ việc” thông thường. Coi là “vụ việc” thông thường, nên đã xử lý theo quán tính thông thường.

Là vụ tranh chấp đất đai, ai đúng ai sai tôi không dám nói bừa, phải căn cứ theo luật pháp để điều tra mới rõ được sự thật. Nhưng việc bắt giữ những người thi hành công vụ rõ ràng là phạm pháp, mà phạm pháp không hề nhẹ, dù xuất phát từ bất cứ lý do gì.

Lẽ ra ngay sau khi biết một số lớn cán bộ bị bắt giữ, lãnh đạo thành phố phải lập tức đến hiện trường. Thời gian không tính bằng ngày mà tính bằng giờ, thậm chí bằng phút. Để đến ngày hôm sau đã là thất bại, huống hồ để đến hơn một tuần lễ. Đến ngay lập tức không chỉ để giải thoát cán bộ, mà còn để gỡ tội cho người dân, có thể vận dụng luật pháp để biến việc “bắt giữ” thành một sự “hiểu nhầm”, rồi cùng đối thoại để làm rõ đúng sai nhằm giải quyết tranh chấp. Nếu như đến ngay thì tôi tin chắc là không có hậu quả như ngày hôm nay. Ngày xưa không có những chuyện như thế này, nhưng nếu có thì một huyện ủy viên cũng đủ trình độ chính trị để xử lý.

Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2015

Dân mình tốt lắm. đồng chí ạ

Hai nhà chính trị nói với nhau:
-Đồng chí ạ, coi kỹ lại thì nhiều đường lối, chính sách của ta ép dân quá, dồn nén họ quá...
-Vậy thì sao, theo đồng chí thì phải nhả bớt ra à.
-Tôi ngại đám dân nó chịu không được, như cái nồi xúp de đầy hơi...
-Đồng chí dạo này dao động lập trường cách mạng rồi đấy. Này nhé, hằng ngày đồng chí có ra đường không.
-Có chứ, tôi vẫn đi làm.
-Thế đồng chí có quan sát đám dân chúng ngoài đường không. Họ hối hả, căng thẳng, lo âu, họ nhẫn nhục chịu đựng, họ chỉ chăm chú vào việc đi đến nơi về đến chốn, kiếm tiền mưu sinh v.v.., họ không đến mức như đồng chí nghĩ đâu. Dân ta tốt lắm, đồng chí ạ. Mọi đường lối, chính sách của ta cũng là vì dân cả thôi...
-Vâng, tôi hiểu ạ. Xin phép đồng chí, tôi về.


Nguyễn Thông (nghe lỏm và ghi lại)

Thứ Sáu, 26 tháng 10, 2012

Ông Tâm bà Yến

Tôi chưa gặp bà Đặng Thị Hoàng Yến, chưa lần nào, chỉ đôi lần thấy trên tivi. Có đận trên mạng xã hội, thiên hạ cười chê cái vụ bà Yến trao học bổng Hoa trạng nguyên, nói sai nói nhầm cả tên tuổi, chức danh của bộ trưởng bộ Học, sai mà vẫn còn cười rổn rảng. Họ bảo rằng rõ cái người vô duyên, cậy tiền. Chả sai, bởi hồi ấy bà ta đang leo đến gần đỉnh danh vọng, quyền lực rồi, nhìn xuống chỉ "mục hạ vô nhân" là điều dễ hiểu.

Ông em bà Yến, ông Đặng Thành Tâm thì tôi từng gặp mấy lần, nhất là cái hôm công ty ông Tâm tổ chức họp báo tại khách sạn Sheraton Sài Gòn trên đường Đồng Khởi, Q.1. Ông Tâm thấp lùn, lại hơi đen, đứng giữa bọn ký giả, nhất là mấy cô cao ráo xinh xẻo, trông cứ quê quê thế nào ấy. Nhưng thông minh, giả nhời đâu ra đó, diễn đạt giản dị, dù sinh ở Bắc nhưng nhập vai Nam bộ khá tốt. Nhìn chung dễ mến, không cảm thấy xa cách như một số anh nhà giàu mới nổi, quen gọi là trọc phú, thậm chí có anh rất vô học.

Chủ Nhật, 7 tháng 10, 2012

Lời khuyên

Nếu bạn không còn việc gì làm thì hãy đi làm chính trị. Đó là sự lựa chọn bất đắc dĩ, cuối cùng.

7.10.2012
Nguyễn Thông